Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 119

Chương 60 ( hạ )

. “ Vậy giờ làm sao bây giờ? ” Tôi nhìn nhìn bốn phía, phát hiện nơi này thế mà lại không có chỗ nào có thể đi rồi. Ngoài ra, tôi cũng biết, bốn phía chúng tôi trên cơ bản tất cả đều là cát lún, vị trí hiện tại của chúng tôi chính là ở giữa tầng cát vừa mới đi qua lúc đầu. Nếu như tôi tính không nhầm thì vị trí của tầng cát lúc ấy chúng tôi đi qua, chắc là đang ở trên đỉnh đầu chúng tôi đây. Lúc ấy tôi đã cảm thấy rất kỳ quái, một cái bẫy cát lún mà sao có thể cạn như vậy, hai chân đều có thể chạm tới đáy. Hiện tại nghĩ tới, đó là vì cát bên trên hoàn toàn bao lấy một cái mộ thất ở bên dưới, thứ mà chân chúng tôi đụng tới chính là nóc của mộ thất này. Nếu không biết cái mật đạo kia có thể thông xuống phía dưới, mà muốn từ chỗ khác mà đào móc để đi xuống dưới, thế thì hoàn toàn không có khả năng thực hiện được chuyện như vậy. Mà hạt cát nhẵn mịn như vậy, khẳng định là đã trải qua quá trình xử lý đặc biệt, coi bộ chúng tôi không có khả năng làm bất kì chuyện gì bên trên được rồi.

Tôi hỏi Bàn Tử phải làm thế nào cho tốt đây, chỗ này tất nhiên là một cái đường cụt. Với tất cả manh mối đang có lúc này mà suy đoán ra thì, tình huống có khả năng nhất đương nhiên là — lúc đó Muộn Du Bình là từ bên trong quan sàng này đi lên rồi lại từ nơi này đi ra ngoài, thông qua cái mật đạo kia đi lên tầng đầu tiên của cổ lâu. Nhưng bốn phía giường ngọc không có lối ra, vì thế tôi và Bàn Tử bắt đầu phân công nhau ở trong mộ thất tìm kiếm, muốn nhanh chóng tìm ra những dấu vết để lại có giá trị. Tôi biết rằng, có nhiều người từ nơi này đi ra như vậy, không thể không lưu lại dấu vết nào. Tin tưởng nhất định sẽ có manh mối nào đó có thể giúp được chúng tôi. Quả nhiên, Bàn Tử ở một chỗ bên mép chân tường, phát hiện được một cái tàn thuốc.

“ Đúng vậy. Thiên Chân, bọn họ chính là từ chỗ này đi ra. Đây là hiệu “ Ngọc Khê ’, tôi vừa rồi ở nhìn thấy loại thuốc này trên người một người anh em đã chết trên kia. ” Bàn Tử nói, “ Thứ mà người anh em này mang theo không phải là một loại thuốc lá đâu, khẳng định là một dạng thuốc phiện dạng điếu. Thuốc này nhất định là do hắn ta hút. ” Tôi đến bên cạnh Bàn Tử, nhìn nhìn tàn thuốc này và bốn phía góc tường, phát hiện khe hở trên góc tường ở đây cũng có nhét vài cái tàn thuốc nữa. Vị trí các bãi tàn thuốc rất tản mác — cái loại tình huống này chắc chắc là những người này đang cực kì nhàm chán, một bên vừa hút thuốc một bên vừa đi hướng tới nhét tàn thuốc vào trong khe hở, hoặc chính là ở đây có rất nhiều người hút thuốc mới hình thành cảnh tượng như vậy.

Tôi đoán chừng nguyên nhân hình thành cảnh tượng này căn bản ít nhất là do hai người làm mà ra. Thế nhưng kỳ quái nhất là, bọn họ vì cái gì mà toàn bộ tập trung lại góc tường này hút thuốc vậy? Đây cũng không phải là góc tường cũ dưới bóng cây — mọi người tụ tập lại đây cùng hút thuốc tán gẫu nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn, cùng cực vô vị không lý tưởng. Ở đây chỗ có thể hút thuốc thì nhiều lắm. Bọn họ nhiều người như vậy tụ tập ở trong này hút thuốc, chẳng lẽ, cái cửa động là ở ngay tại phía sau bức tường này sao? Nhưng mà nói như vậy cũng không được thuyết phục lắm. Lòng tôi nói, là ai.. mẹ nó, quy định sau khi tiến vào nơi này, nhất định là phải hút thuốc lá ở chỗ nào đó. Hơn nữa dựa theo những gì Bàn Tử nói, lúc bọn họ đi vào quá trình vô cùng khẩn trương, có rất nhiều người đã bị trúng độc, nào có cái đạo lý nào mà sau khi đi vào rồi lại tụ tập ở đây hút thuốc lá được. Tôi và Bàn Tử nói: “ Chúng ta tái hiện lại tình cảnh mình muốn làm sau khi tới đây chút nha. Nếu như anh là một người đã bị trúng độc, anh trăm cay nghìn đắng mới vào được nơi này, lúc đó anh sẽ làm cái gì? ”

Bàn Tử nói: “ Tôi khẳng định sẽ mệt đến thở hổn hển, nên tôi sẽ nằm ở bất kì chỗ nào có thể nằm. Nếu không phải là Lão Đại đạp vào mông của tôi, hoặc là phía sau còn có cái gì đó nguy hiểm, lão tử nhất định sẽ nằm cho đến khi nào mình từ từ ổn định lại mới thôi. ” “ Sau khi anh ổn định lại rồi thì anh sẽ hút thuốc sao? ” “ Mẹ nó, vậy thì lúc đó cậu phải coi lại là lúc nào đã. Nếu sau khi lão tử một đêm bảy lần, lúc bình thường lại không chỉ có hút thuốc thôi đâu, còn phải uống đến mấy bát canh “ Ngưu tiên “ bồi bổ nữa. Thế nhưng đang ở chỗ này mà còn bị trúng độc, hô hấp đến suyễn cũng không được thuận lợi mà vẫn còn hút thuốc à, vậy thì không phải là muốn chết sao? ”

Tôi gật đầu, cái đó anh và tôi nghĩ giống nhau. Bàn Tử nói tiếp: “ Cậu hỏi cái này làm cái gì vậy? ” Tôi nói với Bàn Tử suy nghĩ của mình một chút. Bàn Tử nói: “ Khụ, tôi nói cho cậu biết, nhìn chung quanh chỗ này thì, chỗ tốt nhất để hút thuốc chắc chắn là bậc thang phía bên kia. Nơi đó tầm nhìn có vẻ rộng rãi, hơn nữa còn có thể ngồi hút thuốc. Mà ở chỗ này, cứ cho là ngồi xổm ở chân tường, hoặc là cũng chỉ có thể đứng thôi, thì cũng đã rất là bức rức rồi. Cho nên vị trí này khẳng định là phải có ý tứ gì đó. Tôi nói cậu biết, cái này rất giống một trường hợp …… như là …… đang chờ phụ nữ đi WC! ” “ Cái gì, đi WC á? ” Tôi kỳ quái. Bàn Tử nói: “ Không nói chuyện yêu đương nha? Cậu không biết được đâu, phụ nữ vô cùng phiền toái, thời gian các nàng đi WC đủ để cho đàn ông chúng mình đánh được ba ván mạt chượt. Cho nên, nếu như cùng nhau đi dạo phố với vài người bạn hữu, mà các nàng đều đi WC, khi đó khẳng định mấy tên đó sẽ phải lập tức tìm một chỗ để hút thuốc, thông thường là đứng đợi ở mấy góc tường gần WC. Cậu có thể tưởng tượng ra một cái cảnh tượng như vậy nè — gió đêm lạnh run bần bật, mấy người nam đứng hút thuốc, rụt vai lại, cho nhau cười khổ, rồi cùng nhau tán gẫu chuyện tình của mình. Chờ tới khi bọn họ đi rồi, cảnh tượng nơi đó cùng với tình huống của người này sẽ giống nhau y như đúc luôn. ”

Tôi gãi gãi đầu, không thể nào hiểu nổi, nói: “ Ý của anh nói là, đó là bởi vì Hoắc Lão bà và các cô gái trong cùng đội ngũ đột nhiên muốn đi WC, cho nên mấy người đàn ông đều phải tránh đi chỗ khác hả? ” “ Tôi thấy số lượng tàn thuốc ở nơi này, hình như cũng không đúng lắm. Hoắc Lão bà không chỉ là muốn đi WC thôi mà còn là muốn thay đổi trang phục nữa? ” Bàn Tử nói, “ Tôi chỉ cảm thấy là so với đi WC tính chất cũng không sai biệt mấy, nhưng mà làm việc này tốn thời gian hơn so với đi WC nhiều lắm. Bất quá thì tôi nghĩ, chuyện này không phải là bị thương cần phải cởi quần áo cấp cứu linh tinh gì. Bởi nếu thật sự là cần phải cấp cứu thì khẳng định cũng không có ai chú ý gì đâu, cũng không có cái gì mà lịch sự hay bất lịch sự hết, đàn ông căn bản không cần phải tránh đi. Cho nên, tôi cảm thấy khả năng lớn nhất chỉ có thể là — do phụ nữ thay quần áo thôi. ” “ Thay quần áo? Tại sao lại đột nhiên muốn thay quần áo, cũng đâu phải là đi tham dự dạ tiệc hay là cái gì đâu, mà còn có chuyện phân chia lễ phục trước khi vào và lễ phục sau khi vào nữa? ”

Bàn Tử nghĩ nghĩ, bỗng nhiên liền nhìn về nhánh sông: “ Ướt, là do quần áo của bọn họ bị ướt! Bọn họ là từ trong nước đi ra ngoài! ”.