Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 121

Chương 61 ( hạ )

. Tôi không thể hình dung được cái hang động này sao lại có cấu tạo như vậy, thật sự là nó quá khó khăn để có thể tưởng tượng ra được. Đây vốn là một cái hang động hình tròn, nước ở dưới đáy hang động chỉ sâu đến mắt cá chân chúng tôi, có thể thấy được một sợi xích sắt dùng để làm cầu khỉ, nằm ở dưới nước thông về phía đối diện, phía bên kia cũng có một cái cửa động. Tiếp đó, ở trong cửa động, vắt ngang vô số sợi tơ gì đó không biết là dây thép hay là một loại chất liệu nào khác, dày đặc trông rất giống một cái động của một con tằm khổng lồ vậy. Những thứ treo ở trên sợi dây phía trước, quả thực nhìn rất giống một vật mà tôi đã từng gặp qua, đúng hơn là một thứ mà tôi đã trông thấy từ lâu rồi hơn nữa chỉ cần nghe nói tới nó thôi là đã sợ mất hồn — đó là chuông đồng lục giác.

Tôi nhìn thấy có vô số chuông đồng lục giác treo ở bên trên, chẳng lẽ Bàn Tử nói chúng tôi lành ít dữ nhiều là nói cái này sao? Chỉ cần có một sợi tơ bị tác động, thì tất cả chuông đồng lục giác ở đây sẽ đồng loạt vang lên. Nếu xảy ra chuyện đó thì chắc chúng tôi sẽ hoàn toàn không thể kiểm soát được tình hình, cơ bản cũng không biết sẽ tiếp tục xảy ra chuyện gì nữa. Tôi liền hít một ngụm khí lạnh, thầm hỏi Muộn Du Bình bọn họ làm sao có thể đi qua được? Chỉ có điều tôi nghĩ rằng lúc ấy tình hình của bọn họ đang rất gay go, nếu Muộn Du Bình cõng từng người bọn họ đi qua đây, với thân thủ và sự bình tĩnh của anh ấy thì điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. “ Đây chính là một hệ thống phòng trộm. ” Bàn Tử nói. Anh ấy chỉ chỉ lên một số lỗ hổng trên con rồng khắc trên vách động, “ Người Trương gia lúc đi qua chỗ này, nhất định là sẽ đi từ những ……. lỗ hổng kia thẳng qua bên này, mà vẫn có thể tránh đụng vào mấy cái chuông đó, sau đó mới tự mình lặn xuống nước đi sang đây. ” Hiển nhiên chúng tôi không có cách nào đi qua mà không làm khởi động cơ quan được, tôi ngẩn đầu nhìn lên phía trên hang động một chút, nếu nói có thể từ trên đỉnh hang động mà trèo đi qua thì may ra được. Chỉ có điều đang nhìn, tôi liền phát hiện trên đỉnh hang động cũng có treo rất nhiều chuông.

“ Là đi từ dưới nước sao? ” Tôi hỏi Bàn Tử. Anh ta lắc đầu đáp: “ Cậu nhìn xem, hang động này chiều rộng chừng ba mươi thước, nhưng mực nước chỉ sâu có bằng nửa bàn tay, chúng ta không có khả năng lặn xuống nước bơi qua đây được. Trừ khi nào chúng ta biến thành con gián. ” “ Biến thành con ba ba cũng được. ” Tôi nói. (:D )

Bàn Tử nói: “ Có điều là ít nhất bây giờ chúng ta tạm thời đã được an toàn, đừng vội, trước nghỉ ngơi một chút đi, rốt cuộc rồi cũng sẽ nghĩ ra cách đi qua được thôi.” Tôi liền ngồi xuống đất, lòng thầm nghĩ, đi dọc theo con đường này mà muốn có một chỗ có thể yên tâm nghĩ ngơi thực sự, mẹ nó, cũng không dễ dàng gì, tiếp đó liền quay lại nhìn Tiểu Ca xem anh ta như thế nào rồi. Nhìn thấy mắt Tiểu Ca mở ra một chút, tôi nói với anh ấy: “ Chúng ta đã đi ra được tới đây rồi, anh yên tâm, rồi chúng ta nhất định sẽ an toàn mà đi ra ngoài nhanh thôi.” Muộn Du Bình đang vô cùng suy yếu, nghe vậy anh ấy lập tức nhắm hai mắt lại, tôi nói: “ Anh cứ cỗ gắng nghỉ ngơi thật tốt đi. ” Nói xong liền thấy miệng Muộn Du Bình giật giật. Tôi cảm thấy anh ta giống như là đang muốn nói cái gì đó, nên im lặng chờ đợi, quả nhiên miệng của anh lại giật giật lần nữa. Tôi lúc này có thể xác định được là anh ấy đang muốn nói chuyện, liền nghiêng người ghé tai vào thật sát lắng nghe, nghe được anh ấy nói:

“ Rất thích thuyền.” Rất thích thuyền là có ý gì đây? Là một loại máy tính mới sao? Tôi liền nói: “ Được, ngoan, khi nào đi ra rồi chúng tôi sẽ mua cho anh ngay.” Bàn Tử nghe vậy quay đầu lại, anh ấy có chút ngẩn ngơ, hỏi : “ Mua cái gì vậy? ” Tôi liền gọi Bàn Tử qua để cho anh ấy nghe, sau khi Bàn Tử nghe thấy, liền nhíu mày nói: “ Không đúng, Tiểu Ca muốn chúng ta đi nấu cháo cho cậu ấy, cậu ấy đang muốn ăn cháo.”

(Ông nói gà bà nỏi vịt, hahahahah :D ) Ăn cháo? Lòng tôi nói Tiểu Ca là từ khi nào mà biến thành không đáng tin cậy như vậy chứ. Đột nhiên Bàn Tử vỗ đùi một cái, nói: “ Ăn cháo cái gì chứ, ý của Tiểu Ca là muốn chúng ta đi mau! ” “ Đi mau? Đi mau là có ý gì vậy, chẳng lẽ nơi này sẽ xảy ra chuyện gì đó nguy hiểm sao? ” Tôi hỏi.

Bàn Tử nhìn nhìn bốn phía thông đạo tối đen, liền đi trở ngược lại vài bước, vừa mới tiến lên được vài bước anh ta liền mắng to: “ Mẹ kiếp, mau đi thôi! ” “ Có chuyện gì vậy? ” “ Sương mù! ” Tôi cũng đi qua đưa mắt thăm dò thử xem là đang có chuyện gì xảy ra, ngay lập tức thấy bên trong thông đạo, từ hai lỗ nhỏ ở trên vách tường, đang bốc lên một lớp sương mù chất kiềm màu trắng, giống như là nó đang có sự sống vậy, từ từ tràn ra bên ngoài không khí, sương mù dày đặc vô cùng.

Hệ thống khí độc sát trùng ở nơi này hoàn toàn không có góc khuất nào để nấp hết, khí độc có thể tiến vào bất kì thông đạo nào mà con người đi vào được..