Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 123

Chương 62 ( hạ )

. ( Tôi không nói về cảm xúc mình đâu, chỉ là tôi buồn quá thôi…. ) Dự cảm về chuyện chẳng lành trong lòng tôi càng lúc càng lớn hơn, nói: “ Đừng có lề mề nữa, anh mau chạy nhanh lại đây, nếu anh không đi được tôi đi tới dìu anh đi.” Nói xong, tôi lấy đen pin chiếu đến, có thể lờ mờ nhìn thấy bộ dạng của anh ta, tôi liền ý thức được vì sao mấy lần trước tôi vẫn không nhìn thấy được anh ấy.

Phan Tử dường như là dính vào trong tầng dung nham, tôi mở ánh sáng đèn pin lớn hơn, lập tức liền thấy được, cơ thể của anh ấy lúc này đã hòa tan vào trong tầng nham thạch, trở thành bóng người. Tiếng Phan Tử ho khan lại truyền đến, tôi ngồi dưới đất một chút, hỏi: “ Sao anh lại trở thành thế này? Tiểu Hoa và mọi người đâu rồi? ” “ Hoa Nhi Gia chắc chắn là không có việc gì đâu, còn những người khác đều đã chết cả rồi, thứ đó thực sự là quá lợi hại, lúc tôi tỉnh lại thì thấy mình đã ở chỗ này rồi. ” Phan Tử nói.

“ Anh chờ tôi một chút, tôi đi tới, đập vỡ nham thạch giúp anh ra ngoài.” “ Trăm vạn lần đừng có tới gần đây.” Phan Tử nói, “ Tiểu Tam Gia, cậu không biết được cơ thể tôi lúc này ở trong tảng đá đang ở bộ dạng như thế nào. Cậu tới đây cũng sẽ không cứu được tôi đâu, quá nguy hiểm. Tiểu Tam Gia, cậu có thuốc lá không? Trước hết cậu lấy thuốc cho tôi đi, tôi và cậu có vài chuyện cần tâm sự với nhau.” Tôi không nhìn tới được Phan Tử, nhưng mà tôi bỗng nhiên liền cảm thấy cả người một chút sức lực cũng không có, tôi hiểu được bầu không khí này là ở cái dạng gì.

Tôi chưa bao giờ trải qua một bầu không khí như vậy, nhưng mà tôi không cách nào có thể lí giải được nó. “ Tiểu Tam Gia, thuốc lá! ” Phan Tử yếu ớt kêu lên, “ Tôi hiện tại không còn nhiều thời gian đâu.” Tôi lấy thuốc và cái bật lửa ra, hỏi Phan Tử: “ Anh bây giờ đang ở chỗ nào vậy? ”

Ánh đèn bên kia lại sáng lên, tôi tìm một lỗ hổng trong mớ sợi tơ, đem thuốc lá và cái bật lửa đều ném hết đi qua, tôi không biết Phan Tử có nhận được hay không, chợt nghe đến Phan Tử kêu lên: “ Tiểu Tam Gia, cậu không thể đáng để tin cậy được một lần hay sao? Cậu châm thuốc trước rồi hẵng ném cho tôi không được sao? ” Trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không thể nói được một cái gì. Phan Tử nói: “ Tiểu Tam Gia, đừng có châm thuốc, trên lưng cậu lúc này có súng phải không? ” “ Có! ” Tôi nói.

“ Đưa khẩu súng cho tôi.” Phan Tử nói, “ Tiểu Tam Gia này, tôi muốn tự tìm cho chính mình một cái kết. Cậu đi đi, nếu có thời gian tôi vẫn còn muốn cùng cậu trò chuyện thêm lúc nữa. Nhưng mà bản thân cậu lúc này cũng chẳng còn mấy thời gian, cậu về sau cũng không cần rảnh rỗi mà thương xót tôi làm gì, nếu để chút nữa cậu cũng không qua được, rồi cũng sẽ thành giống như tôi mất, cậu đi nhanh đi. Nếu cậu có thể đi ra ngoài, nhớ kĩ hãy cho người tìm kiếm thật kĩ phía sau núi, Hoa Nhi Gia sau khi rời khỏi đây, nhất định là đang ở sau núi.” Tôi lấy khẩu súng quăng đi qua, chợt nghe được tiếng Phan Tử cười: “ Được, Tiểu Tam Gia, hay thật, không thể tưởng được trước khi chết mà lại cầm được loại súng này, thứ này mà bắn vào sọ vài phát nhất định có thể tự sát được.” Tôi đứng lên, liền nghe tiếng súng vang lên, tiếp theo, Phan Tử nở nụ cười: “ Tiểu tam gia, tới lúc đi rồi.”

“ Đừng có hối thúc tôi, con đường phía trước của tôi cũng không có dễ đi như vậy đâu, nếu như chút nữa tôi chết, chúng ta ở trên đường xuống hoàng tuyền còn có thể làm bạn với nhau.” “ Tiểu Tam Gia, có Phan Tử tôi ở đây, làm sao có thể để cho cậu gặp chuyện nguy hiểm được? ” Tiếp đó, tôi chợt nghe thấy một âm thanh kéo nòng súng, “ Tiểu Tam Gia, Phan Tử tôi không có sức lực để nói chuyện khác, lần cuối cùng tôi sẽ tiếp tục hộ giá che chở cho cậu đi ra ngoài một lần nữa. Tôi lúc này sắp đi gặp Tam Gia, cậu hãy nghĩ cho tôi một chút, để tôi còn có mặt mũi mà ăn nói với Tam Gia.” “ Anh muốn làm gì vậy? ” Tôi hỏi anh ấy.

Phan Tử nói: “ Cậu đi phía trước nhanh đi. Tiểu Tam Gia cậu cứ mạnh dạn mà đi về phía trước đi, cứ đi về phía trước, tuyệt đối đừng quay đầu lại.” Phan tử vừa nói xong, liền hát lên. Tôi đi phía trước thật cẩn thận đưa người đi qua, trong lòng chua xót đau khổ không cách nào có thể hình dung ra được, mới đi qua được một bước, lập tức cái ót của tôi liền đụng phải một sợi tơ, trong lòng tôi cả kinh, bụng nói chết thì chết. Nháy mắt, tôi nghe thấy một tiếng súng vang lên, cái chuông đồng lục giác trên sợi tơ ngay lập tức bị đánh nát.

“ Cứ mạnh dạn đi về phía trước nhanh đi! ” Phan Tử cười nói. Tôi tiếp tục hướng về phía trước đi, nước mắt lúc này đã rơi xuống, tôi căn bản thấy không rõ con đường phía trước nữa. Từng bước một bước đi tiêu sái, chợt nghe đến tiếng súng ở sau người càng không ngừng vang lên. “ Thông thiên đại lộ,

Cửu thiên cửu bách cửu thiên cửu bách cửu oa. Ngô tiểu muội cậu cứ mạnh dạn đi phía trước đi nha, đi phía trước đi, tuyệt đối đừng có quay đầu. Từ nay về sau, cậu hãy bắt đầu đi Hồng Tú lâu đi nha,

Rồi hãy tung hồng tú cầu đi nha, Lúc ném đi nhớ ở trước mặt tôi nha, cùng cậu uống một chầu nha, Hồng hồng cao lương rượu nha, hồng hồng cao lương rượu ấy!“

Tôi rốt cục đi tới cuối cầu độc mộc, tiến vào trong thông đạo. Sương mù đã dần dần bao phủ toàn bộ hang động, tôi gần như không thể hô hấp, buộc lòng phải chạy như điên tiến về phía trước. Bỗng nhiên nghe được phía sau một tiếng súng vang lên, tiếng của Phan Tử đã biến mất không còn nghe thấy nữa. ( không……………………….. Phan Tử ơi!!!!!! Huhuhuhu…….. ….-Phượng Vỹ) Nước mắt của tôi không ngừng rơi xuống, một mạch lao về phía trước chạy như điên. Phía trước lại xuất hiện một cái cầu thang đi thông dưới nước. Tôi nhảy xuống, chờ đến khi tôi bơi trồi lên mặt nước, gần như trong hang động bên kia mặt nước lúc này đều là khí độc. Bàn Tử liền kéo tôi đứng lên, nói: “ Được à, vừa rồi tôi đã hướng về phía cậu mà niệm chú vãng sinh rồi, không thể tưởng được cậu vẫn còn sống đi ra nha.”

“ Tiếp tục niệm đi.” Tôi nói với Bàn Tử. Bên cạnh chính là thông đạo, chúng tôi một đường chạy vọt vào trong, thoáng cái đã trở lại đến bên trong cái thông đạo quen thuộc kia. Chúng tôi không biết là bị cái gì thôi thúc, liền cảm thấy vô cùng sợ hãi sẽ xảy ra chuyện không hay ngoài ý muốn. Tôi cũng không biết được sức lực là từ đâu mà đến, chỉ là một mạch chạy như điên xuống bên dưới. Cuối cùng, tôi cũng thấy phía trước xuất hiện ánh sáng, tiếp theo, chúng tôi nhanh chóng liền xông ra ngoài. ( huhu Phan Tử đi rồi, đau lòng chết mất chị Tiêu ơi!!!!!!!!!!!!!!!!! TT^TT )

.