Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 125

Chương 63 (hạ)

. “ Anh ấy có còn trở về nữa chứ?” Tôi hỏi. Bàn Tử nói: ” Trước kia lúc cậu ấy đột nhiên biến mất, cậu có lo lắng quá mức như vậy không?”

Tôi lắc đầu: ” Vào lúc đó, chúng ta chỉ là phát hiện không nhìn thấy anh ấy, chứ không phải là chia tay như lúc này. Còn bây giờ, là lần đầu tiên anh ấy không cho chúng ta đi cùng anh ấy, tôi cảm thấy chuyện này có phần không giống nhau.” Bàn Tử nói: “ Đâu có cái gì không giống nhau chứ, thì cậu coi như cậu chưa có nhìn thấy cậu ta bỏ đi là được rồi.” Tôi quay đầu lại hỏi Bàn Tử: ” Anh có tính toán gì không?”

Bàn Tử chậc lưỡi một cái: “ Tính toán thì có rất nhiều à, một là trở về Bắc Kinh, an ổn sống qua ngày, không biết khách sạn Tân Nguyệt có còn gây khó dễ gì chuyện đó nữa không. Còn nếu không thể quay về, có lẽ trước đó tôi sẽ ở lại trong này vậy, nhìn ngắm cô vợ nhỏ của tôi, dù sao chỗ này phong cảnh đẹp, không khí tốt, con gái cũng rất xinh đẹp, với số tiền gởi ngân hàng của tôi, cũng có thể ở trong này mà làm đại gia được vài năm. Còn cậu thì sao? ” Tôi trầm mặc không nói gì. Tôi không biết, không biết là đã bắt đầu từ lúc nào, một khi tôi dừng lại không tiếp tục truy tìm đáp án của những bí mật quanh mình nữa, thì lúc đó cuộc sống của tôi cũng trở nên không có ý nghĩa gì cả. Thật sự thì, ban đầu cuộc sống của tôi cũng không có ý nghĩa gì, hay đúng hơn là lúc nào cũng ngẩn người, suy nghĩ tới tiền điện nước tháng sau, rồi sau đó lại tự hỏi cuộc sống của mình là có ý nghĩ gì. Nghĩ tới đây tôi liền cười khổ, cuộc sống của tôi bây giờ lại trở thành cái dạng này, thật sự là không còn lời nào để nói nữa.

“ Tôi cũng không biết nữa, tôi phải suy nghĩ lại đã.” Tôi nói với Bàn Tử, “ Nhưng mà phải đợi sau khi tất cả mọi chuyện trở lại như bình thường. Với tất cả những bí mật này, có lẽ tôi đã biết được một chút, có rất nhiều chuyện có thể phỏng đoán, tôi cũng sẽ dự đoán ra hết thôi. Tôi cảm thấy, chuyện này rất nhanh sẽ đi tới kết cuộc. Tôi sẽ đợi cho mọi việc chậm rãi bình ổn lại, rồi nhìn thử xem tất cả bí mật này cho tới cuối cùng là cái chuyện chết tiệt gì.” Đây chính là lời nói thật của tôi, quả thật tôi lúc này đang có một loại dự cảm, chuyện này đã gần đi tới kết thúc rồi. Bàn Tử vỗ vỗ tôi: “ Cho dù là nói như thế nào, cậu tốt nhất trước hết đổi trở lại mặt của cậu đi đã.” Tôi sờ soạng mặt nạ một chút, lại nghĩ tới Phan Tử, liền cảm thấy tất cả nỗi băng khoăng trong lòng chợt chìm xuống, “ Tôi sẽ không sao đâu, khuôn mặt này, cuối cùng cũng có chút dùng được.”

Sau khi tôi và Bàn Tử tán gẫu xong, tôi trở về phòng. Tôi nghĩ rằng đây đã là kết thúc rồi. Tất cả mọi chuyện xảy ra ở trong Trương gia cổ lâu, tôi có phần không nhớ rõ, chỉ cảm thấy nó giống như là một chuyện của dĩ vãng vậy, đã đi tới bước này rồi, thì tất cả mọi chuyện chắc cũng đã bình thường trở lại. Thế nhưng tôi đã hoàn toàn nhầm rồi, tiếp đó lại xảy ra một chuyện, chuyện này tuy rằng không có liên quan gì với chuyện trước đấy, nhưng tôi vẫn phải viết lại nó. Sau khi Muộn Du Bình đi được ba ngày, thì Vân Thái chết.

(Thế là cô gái của tôi cũng đi nốt rồi, Vân Thái :'( ) Lúc đó tôi mơ hồ nghe thấy được bên ngoài đang hỗn loạn, đứng lên liền nghe một người nói có một cô gái đã chết. Tôi hoàn toàn không có nghĩ tới đó lại là Vân Thái. Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy, làm sao lại có thể xuất hiện người chết được. Với tình hình lúc này mà nói, tất cả mọi chuyện đều đã yên ổn cả rồi. Chúng tôi cũng đi ra hết, vậy thì làm sao vẫn còn có người chết được.

Vân Thái đã chết, là bọn họ phát hiện ra thi thể của cô ấy ở trong dòng suối. Là bị súng bắn chết, viên đạn xuyên qua phổi của cô ấy. Lúc ấy nhất định Vân Thái chưa có chết ngay, mà cố gắng chạy trốn tới chỗ con suối, rồi mới ngã xuống nước. Mọi người trong thôn đều cho là người của Cầu Đức Khảo làm, bọn họ và người của Cầu Đức Khảo xảy ra xung đột rất gay gắt. Tôi thật sự không phản ứng kịp với chuyện này, trước đó đã có quá nhiều bi thương khiến cho tôi chỉ biết đờ người nhìn thi thể tái nhợt của Vân Thái, không có gì bất kì biểu hiện gì. Tôi biết là ai làm chuyện này, là Quỷ Nhân Ảnh, là cái kẻ có bả vai bị lõm xuống đó. Bỗng nhiên tôi nhớ tới lúc trước tôi từ trên lầu hai nhà A Quý nhìn thấy Quỷ Nhân Ảnh.

Tên Quỷ Nhân Ảnh kia, ngay từ đầu hắn đã đi theo dõi chúng tôi, là vì ai mà hắn lại mở cánh cửa trên lầu hai ra chứ? Vào lúc này tôi cũng không thể nào đi hỏi A Quý được, nhưng mà tôi biết, ngoại trừ lão Bàn Mã, nhất định Quỷ Nhân Ảnh kia và A Quý cũng có liên hệ với nhau, có lẽ A Quý cũng không biết hắn là loại người nào, thế nhưng khẳng định cũng vì lợi ích mà qua lại với hắn. Có thể, Vân Thái chính là người mà A Quý phái đi liên lạc với tên Quỷ Nhân Ảnh kia. Vân Thái đối với chúng tôi thực sự cũng không có hứng thú gì, cô ấy chỉ là giả vờ ngây thơ rồi trà trộn vào trong chúng tôi, có lẽ chính là để thăm dò thông tin rồi báo lại cho Quỷ Nhân Ảnh.

(truyện này gây mất lòng tin nghiêm trọng vào nhân vật của người đọc :'( ) Hôm nay, vì Quỷ Nhân Ảnh kia muốn xóa đi rất nhiều chuyện, mà Vân Thái lại biết quá nhiều, nên mới bị hắn ta giết chết. Tôi nghĩ, nếu tôi lại đi tới cái sơn động kia, khẳng định không có khả năng gặp lại hắn ta nữa. Tôi nghĩ rằng tất cả đối với tôi cũng không có ý nghĩ gì quá lớn. Vì sao còn có người vẫn sẽ tiếp tục sát hại một sinh mệnh đáng yêu như vậy chứ?

Khi Bàn Tử đẩy bọn họ ra, tôi tự mình lùi ra một bước, tôi thực sự không thể nhìn người bạn hữu của mình đau khổ được. Tai bất chợt nghe được một tiếng hét đau thương vang vọng trong khe núi, đó là tiếng Bàn Tử gào lên: ” Ai? Là ai làm!” Anh ấy bị bất ngờ đầu óc lúc này đã hoàn toàn không thể ý thức được chuyện gì nữa, tôi thật sự không hề nghĩ là mọi chuyện sẽ như vậy. Tôi ngồi xuống một góc không dậy nổi nữa, cảm thấy mệt mỏi , thực sự quá mệt mỏi..