Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 126

Chương 64 ( thượng )

. (Thiết tam giác này của tôi giờ đây bị phá vỡ rồi.…) Vào một buổi chiều chạng vạng ngày sau đó, tôi từ sân bay Bạch Liên cất cánh, rồi hạ cánh ở sân bay Hồng Kiều Thượng Hải, sau đó đi xe buýt của sân bay, từ Thượng Hải trở về Hàng Châu.

Ở trong WC sân bay Hồng Kiều, tôi nhìn thấy gương mặt mình. Cái mặt nạ này làm vô cùng tinh xảo để cho tất cả râu của tôi vẫn có thể mọc ra bên ngoài như thường, bằng không bây giờ râu mép của tôi sẽ đâm ngược vào trong thịt mà dài ra.Trước kia tôi vẫn luôn cảm thấy, nếu mình chừa chút râu thì sẽ ra dáng đàn ông hơn, nhưng xem ra bây giờ thì, không phải ai cũng thích hợp để râu, đặc biệt lúc này lại là một gương mặt già nua đầy nếp nhăn, hơn nữa quần áo mặc trên người nhìn lại không phù hợp chút nào, nhìn qua cứ như là một tên mót lúa vậy. Nghe Tiểu Hoa nói, ở Trung Quốc thời cổ đại, người muốn mang mặt nạ thì phải dùng nước thuốc hủy hết tất cả lỗ chân lông trên da mặt đi, quá trình này vô cùng đau đớn. Đối với tôi mà nói râu không dài ra nữa thì cũng không phải là chuyện gì quá thê thảm. Nhưng mà, tôi vẫn may mắn hơn bọn họ nhiều vì không phải làm như vậy. Đó là chuyến xe buýt trễ nhất trong ngày, trên xe chỉ có tôi, một cậu học trò có dáng vẻ rất nữ tính và một cô gái trẻ. Cô gái kia đeo tai phone điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt rất mơ màng. Cô ấy để tóc thắt bím, rất sạch sẽ, là một người có khí chất rất đặc biệt.

Làm cho tôi không khỏi nhớ tới Vân Thái, trong lòng liền xuất hiện một cảm giác không thể nào diễn tả được. Từ lúc ở Quảng Tây xuất phát đi trở về, tôi vẫn luôn kiềm nén cảm xúc của chính mình, đến nay nhìn thoáng qua những ánh đèn trên đường, các loại cảm xúc thống khổ trong lòng bắt đầu từng chút thoát ra bên ngoài. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng không để cho mình khóc lên. Tôi nghe được tiếng Bàn Tử gào khóc lúc này vẫn còn đang văng vẳng bên tai mình, tôi nhớ lại bức ảnh có Vân Thái, trong số ảnh chụp của chúng tôi, lần đầu tiên chúng tôi đi tới Ba Nãi. Tuy rằng trong lòng lúc ấy tràn ngập những nỗi băn khoăn, nhưng chúng tôi nhìn qua thực sự rất hạnh phúc, bởi vì ở cái thời điểm kia, vận mệnh của chúng tôi vẫn còn đang nằm trong chính tay mình. Buồn cười nhất chính là, tất cả những việc chúng tôi làm sau đó đều là đem số phận từ trong tay mình mà đẩy hết cho hoàn cảnh.

Trong lòng tôi còn đang sợ hãi cái gì? Cho dù là đang ở trong tâm tình nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy những rối rắm trong lòng mình hoàn toàn không có giảm bớt đi. Những bí ẩn trong lòng tôi không hề biến mất, hoặc nói đúng hơn, ngay cả khi tôi đã trở về, tôi vẫn chẳng hề cho rằng đây là một sự kết thúc. Tôi sâu sắc hiểu được, bây giờ tôi trở về cũng chỉ như một người khách qua đường , mọi chuyện vẫn chưa chấm dứt, thậm chí ngược lại không có tạm dừng mà vẫn đang tiếp tục tiến lên phía trước. Chiếc xe dừng lại ở trạm cuối đoạn đường trước khi trở về, tôi đi xuống hướng đi về nhà. Lúc này cũng đã nữa đêm, nhìn cái ngã tư quen thuộc, cảm giác trong lòng lúc này hoàn toàn khác với những lần trước khi về Hàng Châu. Những lần đó, khi tôi trở lại Hàng Châu cái cảm giác thứ nhất chính là mỏi mệt, sẽ không ……. bao giờ muốn đi tới những chỗ quỷ quái ấy nữa, đây nhất định là một lần cuối cùng. Đó chính là ý nghĩ của tôi vào lúc ấy.

Nhưng lúc này lại không hề nghĩ như vậy. Tôi cũng không cảm thấy mệt mỏi, hoặc là không cảm thấy bất kì một loại cảm giác nào khác nữa. “ Cứ tiếp tục như thế nữa, cậu sẽ bị bệnh vô phương cứu chữa. “ Quá nhiều tâm tư đến độ sẽ bị bệnh luôn sao. Tôi châm một điếu thuốc, sau khi xuống xe, nhìn tới cảnh vật trước mặt, không khỏi kinh ngạc một trận.

Trước mặt tôi lúc này, lại là cửa hàng của chú Ba. Không phải là tôi đang về nhà sao? Tôi hoảng hốt một chút, thoát cái mới nhớ ra, lúc lên xe nói địa chỉ với tài xế, chính là địa chỉ nhà chú Ba. Tôi không thể trở về nhà của mình, cho dù là đã trở lại Hàng Châu, tôi cũng phải ở nơi này.

Tôi quay đầu, xe taxi đã lái đi mất. Đứng ở trong con hẻm tối tăm, tôi không khỏi cảm thấy buồn cười, thò tay vào túi lấy ra chiếc chìa khóa nhà của chú Ba mà lúc trước Phan Tử đưa cho tôi, bước tới trước cửa sắt, hít sâu một hơi rồi mở ra. Toàn bộ ngôi nhà không có bất kì căn phòng nào có ánh sáng, tôi đi vào trong sân, nhìn tới bồn hoa của chú Ba. Bởi vì có người làm vườn để ý chăm sóc, bồn hoa phát triển rất tốt, vươn ra lung tung xung quanh. chú Ba bình thường hay ngồi uống trà ở bàn trà đặt giữa sân. Nơi này chính là chỗ mà chú Ba thường ngày sinh sống. Tôi đã từng ở lại đây vài ngày, thật không ngờ, bây giờ trở lại, vẫn là đến đây.

Tôi không có lập tức đi vào nhà, bởi vì tôi không biết đi vào thì nên làm cái gì tiếp theo. Tôi không định đang lúc nửa đêm, lại đứng luẩn quẩn một chỗ trong phòng. Không biết vì cái gì, cuộc sống sau này làm cho tôi trở nên vạn phần bất đặc dĩ, nếu có thể bắt đầu một chuyện gì đó chậm một chút, thì sẽ bắt đầu chậm một chút ngay. Ngồi xuống trà ghế, tôi nhanh chóng kéo quần áo lại thật kín, nhìn lên bầu trời đêm, không hề nhúc nhích, mãi cho đến khi trời hửng sáng. Là người làm vườn mỗi ngày đến đây làm việc đánh thức tôi. Khi tôi mở mắt, nhìn thấy một gương mặt đang kì lạ nhìn mình.

“ Ông chủ, đã trở lại rồi sao? Ai lại ngủ ở chỗ này như vậy?” “ Chú Hà?” Tôi đang mơ mơ màng màng trả lời, ngay lập tức ý thức được mình nói nhầm rồi, liền sửa lại lời nói, “ Lão Hà, sớm như vậy đã tới rồi hả? ” “ Ông mau trở lại vào phòng mà nghỉ đi, trời lạnh lắm đó, ông chủ.” Lão Hà nói.

Tôi gật đầu, nhìn nhìn xung quanh trong phòng một chút, người làm công vẫn chưa có đến. Ở nhà chú Ba vào giờ này mỗi ngày đều có người làm công đến quét tước dọn dẹp, nhưng chỉ bị giới hạn lên trên lầu ba, lầu hai và lầu một chính là chỗ để hàng hóa. Những người mua đồ cổ thường không thích không gian quá sạch sẽ hoặc được thiết kế quá hiện đại, bình thường khi bán đồ cổ đều phải đem tất cả hàng hóa mà bày ra lung tung khắp nơi, chuyện này cũng chỉ là để thỏa mãn tính thị hiếu của khách hàng. Bởi vì khi lựa chọn đồ cổ trong một cửa hàng lộn xộn, sẽ khiến cho họ có cảm giác yên tâm hơn. Có rất nhiều cửa hàng bán đồ cổ, đều thích đem đồ cổ mà vứt loạn trên mặt đất bán, cũng chính là vì cái đạo lý này. Nếu mà bày trí cửa hàng giống như cửa hàng bán đồ trang sức, rồi thuê một vài nhân viên mặc âu phục làm người bán hàng, thì ngược lạ làm cho khách hàng cảm thấy không chuyên nghiệp. Nhưng thực ra, nếu như không tính tới những người hiểu biết về đồ cổ, thì trên thực tế, những người sưu tầm thật sự hiểu biết về đồ cổ quá ít. Làm trong đường dây này, hằng năm chúng tôi thấy được hơn chín mươi chín phần trăm người hoàn toàn không biết gì về đồ cổ. Vì thế đối những…. người mua đồ cổ như vậy, đều phải đặc biệt quan tâm tới cảm giác của họ.

.