Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 127

Chương 64 ( hạ )

. Tôi đi vòng qua những … món đồ cổ này, đảo qua vài vòng rồi đi tới cửa lên lầu ba. Những thứ ở lầu một thì không đáng giá bao nhiêu, lầu hai có thêm cái tủ sắt, đồ ở đây tốt hơn một chút. Còn những thứ thật sự đáng giá thì không đem trưng bày ra ngoài mà chúng đều được đặt ở trong mật thất của chú Batrên lầu ba. Cánh cửa lên lầu ba nhìn vào thì có vẻ lụp xụp tả tơi, nhưng thật sự đều là làm bằng thép vonfram, cái khóa mà chú Bá dùng là do một người thợ làm khóa thiết kế ra, tất cả cơ quan đều ở bên trong tường, người bình thường muốn vào trừ khi lấy thuốc nổ đánh vào, bằng không tuyệt nhiên sẽ mở không ra. Lầu ba là một cái buồng trong rất lớn. Chú Ba là một người rất biết hưởng thụ nhưng bản thân chú thường không để lộ điều đó ra ngoài, chú đối với rất nhiều thứ hiện đại đều không có hứng thú gì. Trong cái buồng trong này tất cả những đồ vật bằng gỗ lim đều là vô cùng sang quý, nhưng mà so sánh với những … thứ này, tôi thật sự là thích ghế sô pha mềm mại hơn, cho nên tôi biết, nếu phải ở lại trong này một thời gian tương đối dài, tôi khẳng định sẽ phải thêm vào trong đó ít đồ nữa.

Kỳ thật lần trước khi tôi ở chỗ này, tôi phát hiện sinh hoạt của chú Ba thực sự rất khổ sở và bức bách, giống như khi chú ấy còn trẻ đã trải qua quá nhiều chuyện, những loại hưởng thụ của con người thì rất nhiều thứ, như là đàn bà, tiền bạc, địa vị nhưng đối với chú ấy tất cả những thứ đó hoàn toàn không có một chút sức hấp dẫn gì. Trong toàn bộ phòng của chú ấy, những vật dụng trong nhà, tranh chữ, văn phòng tứ bảo ( tứ bảo đây là nghiên mực, bút lông, giấy, mực – trong nghệ thuật thư pháp ) mới nhìn qua thì thấy những thứ dùng để thưởng thức có rất nhiều, thế nhưng chỉ cần mở những ngăn kéo của chú ấy ra thì sẽ phát hiện ngay, hầu như tất cả ngăn kéo hoàn toàn trống không, hơn nữa còn có một lớp bụi mỏng. Điều này nói lên từ lúc mua những ……. vật dụng trong nhà này cho tới bây giờ, chưa từng có đụng tay vào bất kì thứ gì.

Không có sinh hoạt. Một người đàn ông độc thân, ngoại trừ những thứ vật dụng của riêng mình ra: Sổ sách, chén trà, lá trà, còn lại đều là dùng sách cổ để tô điểm thêm. Ngược lại sách thì đều là những loại sách cổ thật cổ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được là chú Ba cơ bản vốn không có đụng vào. Ở trong phòng chú thứ có thể được tìm thấy nhiều nhất chính là các loại sách báo đã quá cũ. Ở đây đối với chú mà nói thì nơi này quả có hơi rộng, chú không có quá nhiều đồ như vậy để mà có thể đem tất cả ….. nhồi hết các ngăn kéo này được .

Sau khi tôi từ Tây Sa trở về, đều đã lúc soát hết tất cả căn phòng này rồi, cho nên tôi biết món đồ làm cho tôi cảm thấy có hứng thú ở chỗ nào. Những tài liệu năm đó chú Ba điều tra về đội khảo cổ cơ bản cũng không có tác dụng gì, nhưng tôi vẫn có ý định xem lại một lần nữa, chỉ có điều không phải là lúc này. Tôi ngồi xuống trước bàn đọc sách của chú, trên bàn chỉ có duy nhất một cái đèn bàn, một cái lư hương, một cái điện thoại cùng một ít giấy bút. Và trước khi tôi đi khỏi vẫn giống như vậy. Chỉ có một thứ khá nhất, đó chính là chiếc máy tính, nhưng mà lại là một chiếc máy tính đã rất cũ, màn hình chỉ có mười lăm inch ( tấc ), bình thường chú Ba dùng nó để chơi đánh bài và xem một số sổ sách điện tử. Chú ấy không biết cách dùng máy tính, chỉ biết dùng chuột làm một vài thao tác đơn giản trên máy tính, bên trong vẫn cài đặt hệ thống windows2000 như ban đầu, không có network card, hoàn toàn không thể lên mạng được.

Tôi nhắm mắt lại, để xem thử mình có ngủ được hay không, tuy rằng có cảm giác rất mệt mỏi, nhưng mà có lẽ là trong khoảng thời gian này phải thường xuyên xuống đất hoạt động một cách liên tục với cường độ cao đã khiến cho tôi có một thói quen như vậy, tôi hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Tôi rút chiếc điện thoại di động ra rồi gửi cho mọi người một cái tin nhắn ngắn là tôi đã giàu to rồi, sau hít sâu một hơi, bỗng nhiên không biết phải làm cái gì nữa. Chẳng lẽ ngày nào của chú Ba cũng chỉ có như vậy, ngồi ở trước cái bàn này miên man suy nghĩ thôi sao?

Khó trách chú ấy lại luôn buồn rầu như vậy, nếu như chú ấy nghèo đến độ ngay cả tiền nước cũng không đóng được, có lẽ cũng sẽ chẳng phải lâm vào hoàn cảnh như này. Con người quả là một loại sinh vật kì lạ. Mục đích quan trọng nhất của bọn họ đó là sinh tồn, nhưng mà thường thì sinh tồn lại không phải là việc làm cho con người buồn phiền nhất. Bởi khi một người có thể làm thỏa mãn hết tất cả những sự đòi hỏi của mình, bọn họ lại hay tự mình tìm ra một chuyện phiền não không có cách nào giải quyết được khác. Suy đến cho cùng thì, con người là vì phiền não mà tồn tại. Hơn nữa, cho dù đã nghĩ thông suốt được vấn đề này rồi thì cũng vô ích thôi. Luôn luôn sẽ phát sinh một số thứ làm cho người ta phiền não cho dù là có hiểu rõ đạo lý này đi nữa cũng không làm cho nó biến mất, cũng giống như tôi hiện giờ.

Tôi sờ sờ mặt mình, hiểu rõ trong khoảng thời gian này phải tự tìm cho mình một cái gì đó để làm, nếu không tôi sẽ bị chính kí ức của mình bức chết. Phan tử đã mất, tuy rằng tôi không cho phép công khai tin anh ấy đã chết, thế nhưng bây giờ, không có anh ta, có rất nhiều chuyện muốn làm cũng không được trôi chảy như trước nữa. Còn có Ách tỷ và chú Hai nữa, đó chính là những người tôi nhất định phải thuyết phục trước tiên, nhưng với chú Hai mà nói thì, có thể lúc này tôi và chú ấy tốt nhất là không nên gặp nhau, bởi vì chú ấy quá thông minh, tôi tuyệt đối không có khả năng giấu diếm được chú ấy điều gì. Còn bảy ngày nữa tôi mới có thể tháo cái mặt nạ này ra được, vì để đề phòng có chuyện xảy ra, chắc hẳn là tôi có một số việc cần phải làm. Tôi đi vào WC nhà chú Ba, cạo râu mép của mình, rồi tắm rửa một chút, sau đó cho một thủ hạ tiếp tục gọi điện thoại cho người quản lý, nói cho hắn ta biết hôm nay tôi không tiếp khách, tôi muốn nghỉ một ngày. Sau đó tôi liền leo lên giường nằm, mở tivi xem phim hoạt hình (thật tao nhã :v ), lúc này mới thấy buồn ngủ.

Nhưng cảm giác được giấc ngủ này thật sự rất chật vật, các cảnh tượng trong mơ khiến cho tôi bị giật mình tỉnh giất không chỉ có một lần, có vài lần tôi đều cảm thấy Phan Tử cả người đầy máu, đứng ở bên cạnh tôi. Tôi không hề cảm thấy sợ hãi chút nào, mà chỉ cảm thấy tuyệt vọng mà thôi, cảm giác tuyệt vọng đó khiến tôi cắn rứt mãi không thôi..