Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 130

Chương 66 ( thượng )

. Trong một ngày này, tôi cùng vài thủ hạ mở một cuộc họp mặt với những người làm ở địa phận xung quanh Hàng Châu, đem tất cả chuyện này nói rõ một chút. Bốn giờ chiều, tôi lại nằm trên giường, rất nhanh sau đó liền ngủ luôn. Đến khi tôi thức dậy, cũng đã là nửa đêm rồi. Rốt cục tôi không ngủ lại được nữa, đành đi lên ban công nhà Tam thúc đứng, nhìn về phía bầu trời Hàng Châu u ám rồi châm điếu thuốc lên hút. Chờ tới khi tôi bị lạnh tới cứng người có chút không thoải mái, mới đang định đi trở lại vào phòng lấy áo khoác, đột nhiên tôi phát hiện trong phòng có điểm hơi khác thường.

Trong phòng tôi lúc này không có đèn, đúng ra vốn chỉ là một mảnh tối đen, thế nhưng lúc đi trở vào, tôi liền phát hiện trong phòng có một góc, phát ra một loại ánh sáng rất quỷ dị. Đó không phải là ánh đèn điện, cũng không phải là ánh lửa, mà là một loại ánh sáng lạnh huỳnh quang lờ mờ. Tôi sửng sốt một chút, nhìn kỹ lại, đột nhiên phát hiện ra, máy tính của Tam Thúc ở trên bàn, đã bị bật lên.

Tôi nhíu nhíu đầu mày, tự hỏi nó đã bị bật lên khi nào vậy? Sau khi tôi dùng xong máy tính rõ ràng đã tắt đi rồi mà, làm sao lại tự nhiên lại bị mở lên, chẳng lẽ là nó bị trục trặc gì sao? Vì thế tôi liền đi tới ngồi xuống bên bàn đọc sách, nhìn lên trên màn hình máy tính, không hề có gì cả, nhưng ở góc phải màn hình, có hiển thị một biểu tượng nho nhỏ. “Ngài có một phong thư mới.” Tôi nhìn quanh bốn phía, trong lòng càng lúc càng cảm thấy nghi hoặc, nghĩ tới có vài khả năng có thể xảy ra: Thứ nhất là, máy tính này có thể buổi chiều bị mấy người làm mở ra, có lẽ là mở ra lúc tôi không để ý. Bọn họ có ý đồ gì?

Chuyện này tôi không cần phải lo lắng, bản thân cái máy tính của Tam thúc cũng không có cái gì, bất kể là mục đích của mấy tên người làm kia là cái gì thì họ cũng sẽ không lấy được gì cả. Còn khả năng thứ hai là, chẳng lẽ máy tính này vẫn chưa có tắt hoàn toàn, mà chỉ là đang ở trạng thái tắt tạm thời thôi sao? Nhưng chuyện lạ lùng nhất là, chiếc máy vi tính này tuyệt đối không thể lên mạng, vậy thư này là từ đâu gửi tới chứ? Chú Ba biết thư điện tử là cái gì sao?

Tôi ngồi vào trước máy tính, di chuyển con chuột cũ kĩ kia, kích vào cái biểu tượng nhỏ ở góc màn hình, bức thư điện tử ở trong cửa sổ liền hiện ra. Vừa thấy, thế nhưng không phải là do windows tự động báo nhắc nhở gửi email đi, mà chính là một cái email từ một cái địa chỉ khác gửi tới địa chỉ của chú ấy. Bên trong email chỉ có một câu:

Ngươi rốt cục đã trở lại, kế hoạch đã được tiến hành như thế nào rồi? Tôi ngồi ở trước máy tính, nhìn thấy câu này, ngây người ước chừng khoảng nửa tiếng đồng hồ. Trong đầu tôi liên tục suy nghĩ về những lời này, có đủ loại khả năng bị tôi lôi ra. Đầu tiên điểm quan trọng nhất chính là: chú Ba hóa ra lại có một cái hòm thư bí mật.

Tôi biết là Tam thúc có sử dụng một cái máy vi tính, nhưng mà, tôi cũng không biết chú ấy sẽ dùng nó vào việc gì, tôi chỉ cảm thấy chú ấy cũng đơn giản như cha tôi không khác biệt mấy. Mà bên trong hệ thống windows2000 còn được thiết lập thêm một hòm thư, đây có vẻ là một kĩ xảo khá cao cấp, đặc biệt là đối với một người lớn tuổi như chú mà nói. Là do người khác cài đặt cho chú sao? Nhưng vấn đề quan trọng ở đây là, máy tính này gần như chỉ dùng cho việc xem sổ sách điện tử thôi, tôi chưa bao giờ biết được là nó có thể lên mạng. Rõ ràng là nó có thể lên mạng. Rõ ràng là chú Ba che giấu chuyện này.

Điểm thứ hai là, nhất định là có một người, đang sử dụng cùng một cái hòm thư để liên hệ với chú, cho dù cũng không có phát sinh chuyện gì cả, nhưng tôi vẫn rất tò mò muốn biết người này là ai. Trong bức thư điện tử này chỉ có một câu xem ra rõ ràng là người này và chú Ba vô cùng quen thuộc. Không có ghi tên người nhận, không có bất kì chữ ký nào hết, chỉ có một câu nói thẳng vào vấn đề quan trọng thôi. Hơn nữa, vấn đề mà hắn ta hỏi, bên trong còn có hai chữ “Kế hoạch”. Theo như tất cả tình hình hiện tại thì thấy, tôi biết chú Ba quả thật có một cái kế hoạch gì đó, kế hoạch này liên quan tới tất cả mọi chuyện. Chính là vì kế hoạch này, mà khiến cho Lão Cửu Môn thoát khỏi một sự khống chế mạnh mẽ, khiến cho tất cả mọi thứ, thậm chí là “nó”- một thế lực tưởng như hùng mạnh không gì có thể sánh được, cũng sụp đổ.

Ngô gia chính vì kế hoạch này, gần như là hy sinh người ở đời thứ ba — Đương nhiên, tôi là đời thứ ba lại là thuộc loại tự sát — mà Tam Thúc tuyệt đối sẽ không cho phép kế hoạch đã được thực hiện đến 90% thì lại phải thực hiện lại lần nữa, chú ấy nhất định sẽ thực hiện kế hoạch này cho tới khi nó hoàn thành trăm phần trăm mới thôi, không thể để cho tất cả chuyện này có cơ hội lặp lại nữa. Không lẽ chuyện mà tôi nghe được và cái kế hoạch này có liên quan với nhau sao? Bức thư điện tử này được gửi từ một người đặc biệt quan trọng sao? Tôi kiểm tra lại hòm thư, bên trong không hề có thêm bất kì bức thư nào khác, chỉ có duy nhất một bức thư điện tử này thôi.

Nếu như máy tính này có thể lên mạng, làm sao có thể xảy ra tình huống như vậy được. Nhất định là do chú Ba đã xóa hết những thư tín trước đó đi, chuyện này có thể nói lên là chú Ba đối với những bức thư trong cái hòm thư này rất là coi trọng. Tôi bỗng nhiên cảm thấy có hy vọng, sự việc phát triển như vậy thực sự là đã vượt ra ngoài rất xa dự đoán của mọi người. Tôi phải phục hồi lại những bức thư trong hòm thư này, những tin tức này quá ngắn, tôi cần thêm thật nhiều tin tức để có thể phán đoán thêm được.

Phục hồi như thế nào đây?.