Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 133

Chương 67 ( hạ )

. “Vậy thì hắn đang ở chỗ nào?” Tôi cơ bản không cần biết nguyên lý hoạt động của nó là gì. “Không biết nữa, cái hắn ta sử dụng chính là tín hiệu vô tuyến được truyền từ dây điện dưới mặt đất, đây là một kiểu đường dẫn rất đặc biệt. Chú có sơ đồ mạch điện ở trong căn phòng này không? Nếu như có, thì cháu vẫn có thể giúp chú tìm ra được.”

Tôi lắc đầu, không cần phải nói vì tôi vốn không biết được cái đó nằm ở chỗ nào, cho dù thật sự trước kia từng có thứ này thì khẳng định chú Ba cũng đã tiêu hủy chúng hết rồi. Với tính cẩn thận của chú Ba, hoàn toàn không có khả năng chú để cho người khác phát hiện ra sự tồn tại của đường dẫn này. Cậu ta nói: “Vậy thì chỉ còn một biện pháp duy nhất là đem tất cả đường dây điện ở đây tháo ra ngoài. Một đầu đường dẫn đang ở trong này, như vậy chỉ cần đi theo đường dẫn nối vào đây mà đi tìm thì chúng ta có thể tìm ra được thôi.” Nói xong cậu ta chỉ chỉ tới ổ điện gắn trên mặt đất, “Chỗ này chính là đầu đường dây. Chúng ta đem toàn bộ mặt sàn cạy lên, sẽ tìm được hướng đi của đường dẫn này, một …. đường dây của cái máy tính kia nhất định là cũng nối liền với đường dây điện nằm ngay tại đây.” Tôi suy nghĩ một chút, nói cậu ta tạm thời đừng vội. Tôi phải cân nhắc lại một chút, nếu gây ra tiếng động quá lớn nhất định là sẽ bị người khác phát hiện ra, vì vậy nhất cử nhất động đều phải làm cho thật nhẹ. Cậu ta nói: “Loại thiết bị chuyên dụng truyền internet này chỉ có thể dùng trong khoảng cách rất ngắn, hơn nữa tuyệt đối sẽ không đặt quá xa nhà của chú đâu, nếu không sẽ bị liên quan tới mấy cái máy biến thế nằm ở ven đường trong khu phố này. Cho nên, vị trí của hắn ta nhất định sẽ không cách nơi này quá xa, khẳng định chỉ ở trong vòng mấy trăm thước quanh đây, có thể sẽ tìm ra rất nhanh.”

“Vậy cháu cảm thấy, cần bao nhiêu thời gian là được?” “Nhiều nhất là ba tiếng đồng hồ là có thể tìm được rồi.” Tôi vỗ vỗ cậu ta, nói: “Như vậy, trước hết cháu hãy nghỉ ngơi một chút đi, chờ đến buổi tối chúng ta sẽ tiếp tục hành động sau. Bây giờ cháu hãy ráp máy tính lại cho chú đi đã.”

Tình huống tiếp tục thay đổi, cần phải đợi đến giờ tý ( từ khoản 23h tối đến 1h sáng hôm sau ) mới hành động được. Lúc này tôi sẽ gửi thư tín đi, làm cho người kia tiếp tục ngồi đó chờ đợi. Nói như vậy, người này vào giờ Tý sẽ ngồi đợi ở bên cạnh máy tính. Nếu có thể tìm ra được, tôi sẽ phá cửa xông vào bắt hắn ngay tại chỗ. Đối phương vẫn không có trả lời, tôi kiên nhẫn đợi cho đến khi trời hoàn toàn tối đi, liền cùng với người bạn cùng lớp của mình dùng đèn pin bắt đầu hành động.

Nhà của chú Ba thực ra là một cái nhà cũ của nông dân được sửa lại, tất cả đường điện đều là ở dạng lộ thiên, nhưng chú Ba vì để đảm bảo an toàn, đã xây thêm một tầng nữa che lên mặt đất. Tôi và cậu ấy sau khi đem toàn bộ mặt sàn cạy lên hết, đập vỡ lớp vỏ cứng bảo vệ bên ngoài, đem dây điện kéo ra ngoài. Tôi chạy lên trên lầu hai, nhìn thử xem trong số mấy sợi dây điện nối ra bên ngoài trên nóc nhà có sợi nào đang bị kéo. Sau đó một đường chạy xuống dưới, phát hiện sợi dây điện này lại trực tiếp nối ra bên ngoài phòng. Tôi liền đem toàn bộ đinh tán để cố định dây điện nhổ ra hết, rồi nói cậu bạn học của tôi tiếp tục nhổ.

Tiếp đó đi đến lầu một, chúng tôi đi theo sợi dây điện này một đường tiến về phía trước mà đi, rồi đi tới trong sân. Tiếp theo, chúng tôi thấy sợi dây điện này trực tiếp nối xuống dưới, một cái thông đạo đi sâu xuống mặt đất. Trong lòng tôi liền cảm thấy kỳ quái, sân nhà của Tam thúc không lớn, cũng chỉ có sáu bảy mét vuông, một bó dây điện có bốn năm sợi, tất cả đều là được đi ở trên bức tường dưới mái hiên, chỉ có một sợi dây này là đi xuống đất . Trên mặt đất để rất nhiều bồn hoa, chừng hơn mười bồn. Tôi và người bạn thật cẩn thận dời từng chậu từng chậu đi, tôi kinh ngạc khi thấy được nắp giếng dùng để kiểm tra ống nước ngầm.

Dây điện một đường đi xuống bên dưới, làm thế nào mà nó lại đi xuống một cái giếng dùng để kiểm tra ống nước ngầm. Tôi chưa bao giờ biết được trong nhà chú Ba lại có thứ này. Trên cái nắp giếng có một cái tay cầm, tôi đi nhấc nó lên một chút, phát hiện có thể di chuyển được nó, bên trong một mảnh tối đen, ngực tôi liền nhảy lên. Có hi vọng rồi.

Tôi hít vào một hơi, liền nói với người bạn học: “Được rồi, tới đây là được rồi.” Sau khi để cậu ta đi rồi, tôi lập tức đi vào trong phòng lấy đèn pin, đi tới trước cái nắp giếng kiểm tra ống nước ngầm, hít sâu một hơi, kéo ra rồi liền chiếu đèn xuống dưới..