Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 135

Chương 68 ( hạ )

. Những thứ khác , bất kể là hòm thư đến hay hòm thư đi, thì đều hoàn toàn là trống rỗng. Tôi bỗng nhiên có một loại dự cảm rất xấu. Tôi liền đứng lên, nhìn xuống dưới sàn, mở ra tất cả cuộn phim trên giá sách, lật máy quay phim lại nhìn.

Bức thư tín cuối cùng này có thể chứng minh, người đã trao đổi thư tín qua lại với tôi chính là người này, và chính là ở trong này gửi thư tín đi. Nhưng mà, chỗ này cái gì cũng không có. Nếu một người đang ẩn núp ở trong này, không có khả năng xảy ra loại tình huống như vậy, nhất định là sẽ có rất nhiều dấu vết sinh hoạt thường ngày. Hoặc trừ khi người này là một tên người máy, hắn ngoại trừ thu phát thư tín trao đổi với bên ngoài, thì hoàn toàn không hề làm việc gì cả.

Chuyện như vậy nhất định sẽ làm con người ta điên mất. Nếu là một người ở trong một nơi như thế này, hắn tuyệt đối sẽ điên lên mất. Tôi ở bên trong cái phòng nhỏ này càng không ngừng thong thả bước đi, một bên vừa suy nghĩ là đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ chỗ này ở một mặt nào đó không chỉ là một cái phòng sao? Cái này cũng rất có thể. Trong lòng tôi đang suy đoán, ngồi xổm xuống nhìn nhìn qua cái lỗ hổng bên kia, hay là bò vào trong cái lỗ hổng này, còn có một cái phòng nữa, tất cả mọi thứ ở bên trong đều là đồ dùng sinh hoạt bình thường. Thậm chí còn có sân bóng rổ hay gì gì đó, có khi còn cả một con búp bê bơm hơi nữa.

Có lẽ người kia sinh hoạt ở trong một cái phòng khác. Tôi hít sâu, ngồi xổm xuống liền chui đi vào. Đường ống này lại nhỏ hơn nữa, tôi phải co bụng lại mới có thể nhích từng chút mà chen vào bên trong. Khi đã chen được một nữa rồi, tôi liền hiểu ra được người này khẳng định không phải là một người cao to. Nếu mà là một người cao to, mỗi ngày phải trải qua một cuộc sống như vậy, tôi thà rằng quên hết mọi thứ mà chết quách đi cho xong. Một đường đi về phía trước, đại khái là chen đi tới được khoảng mười thước, phía trước bỗng nhiên xuất hiện ánh sáng. Tôi bò bò ra ngoài, phát hiện cuối cùng cũng không phải là một cái phòng như tôi nghĩ, mà là một tấm ván gỗ lớn, trên bề mặt tấm ván gồ ghề tất cả đều là lỗ thủng, có ánh sáng chiếu vào trong.

Tôi đẩy tấm ván gỗ ra, ngay tức thì liền phát hiện ra, nơi này là một cái ám hạng. Cái gọi là ám hạng này là, trước kia khi nông dân xây nhà, hai căn nhà nằm gần nhau, ở giữa sẽ hình thành một cái thông đạo vô cùng nhỏ hẹp, hai bên là tường nhà. Những kiến trúc có cấu tạo như vậy rất không an toàn, bởi vì ăn trộm có thể đạp vào hai bên tường mà từng bước một đi lên lầu, cho nên đương nhiên là có rất nhiều người dân liền đem tường nhà mình sửa lại cho cao lên vây qua tường nhà hàng xóm, phong kín lại đường vào của ám hạng lại. Thế là, rất nhanh sau đó mọi người đã quên mất, ở giữa nhà của mình và nhà hàng xóm bên kia có một không gian rất nhỏ hẹp.

Loại kết cấu này thường hay bị những người buôn bán đồ cổ lợi dụng, vào rất nhiều thời điểm, nơi này được dùng để chứa một số hàng cấm. Người muốn đi vào ám hạng chỉ có thể nghiên người lại để chen qua. Sau khi đi ra rất ít có khả năng sẽ đi vào cái động kia nữa. Tôi nghiêng người dựa vào tường gạch bên cạnh, có vài viên gạch có thể mượn lực được, tôi đạp bật người nhảy lên, sau đó trở người đi xuống chân tường. Đi xuống bên dưới chính là bức tường bên ngoài nhà chú Ba, tôi nhìn nhìn bốn phía, chính mình cũng chẳng biết là tại sao cả. Chỉ có thể ỉu xìu trở vào nhà từ cửa chính. Bụng nói đây là xảy ra chuyện gì vậy nhỉ?

Tôi ở trong sân đi một vòng như trẻ con, sờ sờ đầu. Nếu như nó có cấu tạo như vậy, vậy thì có thể nói người kia và tôi giống nhau, từ trong ám hạng mà đi ra ngoài. Vậy tí nữa hắn trở về bằng cách nào đây? Chẳng lẽ cũng là leo tường mà chui trở vào? Lòng tôi nói vậy cũng là đi thôi, tôi có thể đi tới ám hạng mà chặn hắn lại, chỗ đó hẹp như vậy, cho dù là như thế nào thì hắn cũng không có cách nào bỏ trốn được. Nhưng mà tôi nghĩ nghĩ lại, cảm thấy vẫn là ở trong phòng của hắn mà chặn hắn lại thì thích hợp hơn.

Tôi lại đi xuống cái giếng kiểm tra ống nước ngầm kia, đến cái phòng kia. Bò vào trong một lần nữa, tôi đã mệt đến nỗi thở hồng hộc. Tôi ngồi lên trên ghế, tập trung lực chú ý gắt gao nhìn thẳng vào cái cửa của thông đạo kia. Chỉ cần có bất kì vật gì thò đầu ra, ngay lập tức tôi sẽ nhào lên tóm lấy hắn kẹp chặt lại. Tôi không dám bật đèn pin lên, ngồi ở trong bóng tối lẳng lặng đợi.

Cũng không rõ là đã trôi qua bao lâu, tôi liền có chút hoảng hốt, bỗng nhiên nghe được có người nói chuyện. Ngay tức khắc tôi xông tới trong trạng thái hoảng hốt, giật mình một cái, lập tức ngừng thở, nhìn hướng về phía cửa thông đạo kia. Bên kia là một mảnh tối đen. Tôi sửng sốt một chút, lắng tai nghe?

Vừa định dừng lại, lại truyền đến một giọng nói. “Anh bạn.” m thanh của người này không biết là truyền từ chỗ nào ở trong phòng. Tôi sợ tới mức suýt nữa là tè ra quần rồi, lập tức mở đèn pin lên, giống như là giương súng máy bắn giơ đèn pin chiếu loạn chung quanh.

Thế nhưng chiếu một vòng thì phát hiện, trong phòng không hề có người nào cả. Chẳng lẽ là ở trong cống thoát nước? Toi vừa định đi qua bên kia soi đèn, thanh âm kia lại vang lên: “Mở máy tính ra.” Tôi giật mình một cái, lúc này tôi mới nhận ra được, thanh âm này là từ trên trần nhà truyền đến. Trong nháy mắt, tôi bỗng nhiên liền cảm giác ngay tại trên đỉnh căn phòng hình như lộ ra cái gì đó, lập tức ngẩng đầu lên nhìn.

.