Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 136

Chương 69 ( thượng )

. Ngay trong khoảnh khắc đó tôi thậm chí còn cảm giác như trên đầu của mình có treo một đống tóc lớn, nếu là tôi trước kia nhất định đã bị thứ đó hù chết rồi. Cho nên tôi ngẩng đầu lên, lấy đèn pin chiếu qua một chút cho đến khi nhìn rõ hình dáng của nó, da gà trên người liền đồng loạt nổi lên. Cùng lúc, cơ thể gần như theo phản xạ có điều kiện đi tới gần bên cạnh quan sát. Thế nhưng, lập tức tôi phát hiện ra, tôi hoàn toàn không nhìn thấy cái gì cả, bên trên chỉ có vài cái ống nước và treo một bóng đèn.

Tôi cảm thấy quá kì quái, cẩn thận lia nhanh ánh đèn lên trên một vòng, bên trên hoàn toàn không có khả năng có người được. Đúng lúc này, lại có một âm thanh từ trên trần nhà truyền tới. “Ta đang ở trong phòng của ngươi nói chuyện, khi căn phòng này được thiết kế đã được tính toán làm sao cho từ phòng của ngươi có thể truyền được âm thanh đến căn phòng tối bên dưới, cho nên ta lúc nào cũng có thể biết được động tĩnh phía trên.” Ngay lập tức tôi hiểu ra là có chuyện gì. Con bà nó, nói như vậy thì, toàn bộ quá trình tôi cùng với bạn mình tháo máy tính ra sao, con mẹ nó …. Chỗ này có thể nghe được hết, hèn chi hắn đã chạy thoát.

Trời ơi, tôi thật là ngu mà, một người cẩn thận như vậy, hoàn toàn không có khả năng sẽ phạm phải thứ sai lầm cơ bản đó được, nhất định là đã có cách đối phó, toàn bộ động tĩnh trong phòng chú Ba đều bị hắn theo dõi sao. Tôi hít một hơi thật sâu, hỏi lại: “ Ngươi là ai?” “Ta biết ngươi nghe được tiếng của ta, bây giờ ngươi có nửa tiếng đồng hồ để xác minh lại hoàn cảnh của mình lúc này. Ta đã đóng chặt hai lối ra vào của căn phòng tối đó, lúc này ngươi xem như đang bị nhốt lại rồi.” Đối phương nói. Phương pháp truyền âm thanh đi xuống chỗ này nghe có vẻ rất nặng nề, không thể nghe ra đặc trưng của âm thanh được.

“Ngươi là ai? Ngươi đang muốn làm gì?” Tôi hét lớn. “Ngươi không phải là Ngô Tam Tỉnh, sự xuất hiện của ngươi chứng tỏ hắn đang gặp phải vấn đề gì đó. Ta phải biết vấn đề đó là chuyện gì. Cho đến khi tự mình hiểu ra tình cảnh của mình lúc này, ngươi có thể dùng cái máy tính ở trước mặt ngươi hiện giờ để nói vấn đề đó cho ta biết.” Tôi lại gọi thêm một tiếng nữa, bỗng nhiên ý thức được có chỗ không bình thường, hoàn toàn có khả năng này, có thể tôi ở trong này nói chuyện hắn không thể nghe được, chỉ có một cách để nghe được đó là nghe lén, nếu không phải như vậy thì là dùng điện thoại sao?

Tôi lập tức đi tới bên cạnh máy tính, tôi biết việc người này nói không cần phải đi kiểm tra làm gì, lối ra nhất định là đã bị chặn lại rồi. Thảo nào nơi này cái gì cũng không có. Sau khi hắn nghe được tôi và bạn hữu của mình nói chuyện, nhất định đã đem xử lý tất cả mọi thứ ở trong đây. Thế mà hắn vẫn để lại một bức thư tín không xóa đi, hắn nghĩ tôi đã thuận lợi phục hồi lại một ít rồi à. Thực sự .. mẹ nó, thân mật dữ.

Tôi lập tức hồi âm lại: “Ta nghe được, ngươi là ai?” Đợi một lát, đối phương đã hồi đáp tới:

“Ngươi là ai? Tính cách âm của cái phòng này vô cùng tốt, cho dù ngươi có kêu gào cỡ nào cũng sẽ không ai nghe thấy được. Nếu ngươi không muốn bị nhốt chết ở trong đó, thì phải nói thật.” Tôi vừa định trả lời, lập tức lại có một bức thư khác được gửi đến: “Thời gian của ngươi không có nhiều lắm đâu, ta không thể ở lại đây quá lâu. Nếu như ngươi có nửa lời nói dối, lập tức ta sẽ đi khỏi đây ngay. Vĩnh viễn sẽ không có ai biết được ngươi đang ở trong đó.”

Trong lòng tôi thầm mắng, bụng nói làm sao bây giờ? Nói dối, thì phải nói như thế nào đây? Hắn khẳng định biết tôi không phải là chú Ba, nếu tôi nói tôi là chú Ba thì hắn sẽ lập tức rời đi, nhưng mà tôi nên nói tôi là ai đây…… Chẳng lẽ nói thật tôi là Ngô Tà sao? Vậy thì không phải là lộ tẩy rồi sao? Tuy rằng lúc này có bị bại lộ cũng không phải là vấn đề gì quá lớn, nhưng mà, mới bị dọa có một chút như vậy mà đã nói thật rồi, không phải là quá trẻ con sao? Tôi suy nghĩ một chút, lập tức gửi một bức thư khác:

“Ta có nói ra thì ngươi cũng không biết ta là ai đâu.” Đối phương gần như là trả lời ngay lập tức: “Ngươi cứ nói ra đi, ta sẽ tự mình phán đoán được.”

Con bà nó, người này vẫn đang chiếm thế thượng phong. Lòng tôi gào lên, vừa định nghĩ phải trả lời như thế nào đây thì bên đối phương lại có gửi tới một bức thư nữa: “Ngươi còn có một bức thư cuối cùng, ta phải đi khỏi đây ngay lập tức, không cần lãng phí thời gian nữa, ngươi là ai?” Tôi sờ sờ mặt, trong lòng vô cùng lo lắng, gõ hai chữ: Không chắc. Lập tức xóa đi, tôi biết một người như vậy vô cùng dứt khoát.

Thế nhưng, cho dù tôi có nói thật đi nữa, hắn làm sao có thể đoán ra được đâu là lời tôi nói thật chứ? Thật ra nếu hắn muốn phán đoán thì cũng không cần phải đoán lời tôi nói là có thật hay không, là vì trao đổi thông qua thư điện tử, hắn hoàn toàn không có khả năng đoán ra được. Cái hắn muốn biết là tôi rốt cục là người ở bên nào mà thôi. Mà cho dù là tôi có nói thật hay không, sau khi hắn nghe xong, cơ bản cũng sẽ không để ý tới tôi, hắn vẫn sẽ bỏ đi. Đáng sợ nhất là, tôi từ những dấu vết ở trong này thì có thể nhìn ra, đó là một người đặc biệt cẩn thận, mạnh mẽ cương quyết và hắn vẫn đang tự kiềm chế bản thân, hắn nói phải lập tức rời đi nhất định là không có gạt người, nếu tôi không trả lời, hắn cũng sẽ không vì muốn biết đáp án mà ở lại thêm chút nào nữa.

Tôi phải làm sao mà không cần phải nói thật, mà vẫn có thể khiến cho hắn sinh ra có hứng thú với tôi, để hắn thả tôi ra ngoài. Vậy thì, phải làm như thế nào để hắn có thể sinh ra hứng thú với tôi đây? Tôi nghĩ đông nghĩ tây, hiện tại có thể chứng mình được một điều, hắn thực sự tín nhiệm chú Ba của tôi. Nhưng mà tôi lại không thể nói tôi là chú Ba được, chẳng lẽ nói với hắn, tôi là họ hàng của chú Ba sao?.