Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 139

Chương 70 ( hạ )

. Cậu ta thấy tôi đốt thuốc cho thì lập tức như được khích lệ, nói: “Có thể chú không tin, nên cháu lấy một cái ví dụ, như người chỉ dùng để chơi và người làm việc, cách sử dụng máy tính tuyệt đối sẽ khác nhau, bao gồm cả tình trạng bị mòn của bàn phím, đều có sự khác nhau rất lớn. Vì thế cháu có thể căn cứ vào độ mài mòn của bàn phím mà phán đoán.” Tôi gật đầu, để cho cậu ta tiếp tục, hắn nói: “Loại máy tính này được thịnh hành vào khoảng bảy năm về trước, hoặc có thể nói, cái máy tính này cơ bản vốn đã được sử dụng bảy năm, ở trong thời đại này, thời gian sử dụng như vậy được coi là rất dài. Thế nhưng sau khi cháu kiểm tra các bộ phận của máy, thì phát hiện một chỗ vô cùng khác thường.” Cậu ta dừng một chút, “Tất cả các bộ phận trên cái máy này đều không có bị mài mòn.”

Tôi nhíu nhíu mày, nhận ra điều cậu ta nói có thể rất có giá trị. “Chúng ta đều biết, nếu người bình thường sử dụng bàn phím, thì dầu trên các đầu ngón tay sẽ dính lên bàn phím, bất kể là người đó thích sạch sẽ nhiều cỡ nào, nhưng chỉ cần sau khi dùng qua một lần, những ….. dầu này vẫn sẽ dính lên bàn phím một lớp mỏng, sau đó bụi sẽ bám lên trên mặt rồi hình thành vết bẩn. Một cái máy tính dùng trong vòng bảy năm, cho dù là có sạch sẽ bao nhiêu đi nữa, những loại vết bẩn như vậy là không thể tránh khỏi.” “Cháu nói thẳng ý của cháu ra đi.”

“Bàn phím quá sạch sẽ, vòng lăn của con chuột cũng rất sạch sẽ, kiểu sạch sẽ này không phải là do lau chùi mà thành. Mà quan trọng nhất ở đây con chuột là một bộ phận rất khó để có thể vệ sinh được nó. Vậy thì loại sạch sẽ này tới mức độ nào chứ? Nếu không phải là máy tính sau khi lấy ra khỏi kho không lâu thì cũng không khác gì cái này. Nhưng mà, căn cứ dấu vết do chú để ở trên bàn và lớp vỏ ngoài biến thành màu vàng trong quá trình oxi hóa, đúng thật là lớp vỏ bên ngoài đã rất lâu rồi, cho nên kết quả gần như chỉ có một.” Cậu ta nói, “Hai máy tính này rất ít được sử dụng, gần như là không có người đã từng sử dụng qua.” Tôi vuốt cằm, hoàn toàn hiểu được ý mà cậu ấy nói, tôi vỗ vỗ hắn, thầm nói: Con bà nó chứ, thì ra là có chuyện như vậy. Chú Ba ở đây trong vòng bảy năm, nếu thường xuyên sử dụng máy tính liên hệ với người ở trong phòng tối kia, tuyệt đối sẽ không xảy ra tình huống này. Thế nhưng, máy tính kia nhất định là được đặt ở đây, mỗi lần tôi tới đều nhìn thấy nó. Nếu như cái máy tính này không được sử dụng thường xuyên, nhưng mà lại để ở chỗ này, đồng thời còn chiếu cố và có liên hệ với nhiệm vụ của người ở trong phòng tối kia……

Đây là một sự mâu thuẫn, chứng cứ không hề khớp với nhau. “Đây chính là một cái bẫy, chó thật.” Tôi cầm điếu thuốc bóp rơi, ở trong lòng điên cuồng chửi chình mình. Đây là một cơ chế dùng để thăm dò, khi người ở trong phòng tối kia phát hiện sự có mặt của tôi ở đây có vẻ không đúng thời điểm, hắn sử dụng cái máy tính này gửi thư tín đi, nếu thật sự là chú Ba, có lẽ sẽ dùng ám hiệu đã giao ước mà trả lời lại.

Thế nhưng, suy nghĩ của tôi lại không quá sâu đến như vậy, cũng không có lo lắng nhiều như vậy, cho nên mới có một chút đã trúng chiêu. Lúc đó đối thoại nhiều như vậy, tôi vẫn cứ nghĩ là tôi đang thử thăm dò hắn, nhưng coi bộ hiện tại, hắn trả lời cẩn thận như vậy, ngược lại là đang thử dò xét tôi. Cho nên tất cả những dự tính bên trong, tôi đã hoàn toàn đứng trong tình thế xấu. Trải qua loại cạm bẫy đáng sợ và bố trí này thì có thể nhìn ra, trong cuộc đấu trí giữa các thế lực vào lúc đó, đã đến một mức độ không có cách nào để mà hình dung ra được. Mỗi người đều giống như đang đi trên băng mỏng, mỗi khi làm một việc gì đều phải suy tính triệt để những khả năng sẽ xảy ra. “Chú, cuối cùng là chú muốn điều tra cái gì từ vật này, nếu thuận tiện chú có thể nói cho cháu biết được không, chứ như vậy cháu không có tính mục đích nào để tra rõ cả.” Cậu ta nhìn biểu hiện của tôi cũng biết tôi đồng ý với cách nói của mình, cảm giác hăng hái tức khắc dâng trào. “Tên nhóc Ngô Tà trước đây cũng nhờ cháu điều tra giúp vài thứ, có mục đích thì tốt hơn có thể tra được nhiều hơn.”

Tôi mắng một tiếng, nói: “Chú sẽ kể cho cháu nghe một chuyện cũ này.” Thế là, tôi đem chuyện đã xảy ra trong căn phòng này, biến nó thành một chuyện xưa rất bí ẩn, nói cho cậu ta nghe. Sau khi nghe xong, cậu ta cảm thất rất thú vị: “Chuyện này quả thực chính là gián điệp trong bộ phim chiến tranh lúc thế chiến thứ hai.”

“Chú nghĩ nếu tìm được người này, thì nhất định người này chính là một nhân tố quyết định.” “Nhưng mà nói như vậy thì không hợp lý.” Cậu ta nói, “Chú, lúc nãy chú nói chuyện cũ này, là nói không hợp lý.”.