Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 140

Chương 71 (thượng )

. “Vì sao?” Tôi thoáng có chút kinh ngạc. Cậu ta nói: “Nếu như hắn muốn thử dò xét chú, cơ bản không cần sử dụng một thiết bị phức tạp như vậy, chỉ cần gửi một cái tin nhắn tới điện thoại di động của chú. Xem chú có thể trả lời lại có đúng với giao ước hay không. Những ….. máy vi tính này và vân vân, đều là dư thừa cả.” Tôi nghĩ nghĩ, rất có lý, nói: “Hình như là cháu có ý kiến gì đúng không?”

Cậu ta nói: “Cái này khẳng định không phải là cạm bẫy, hai cái máy tính này nhất định là có chỗ dùng, người kia thực sự vẫn là ở ngay phía dưới căn nhà này. Nếu không chú đi xuống cũng sẽ không thấy được cái chăn này.” “Không phải là cháu nói, hai cái máy tính này trên cơ bản không có ai sử dụng qua sao?” Tôi nói, “Cháu giải thích những mâu thuẫn trong đó như thế nào đây?” “Mâu thuẫn là mâu thuẫn, Khải Tát là Khải Tát.” Cậu ta nói, “Rất đơn giản mà, người này là ở ngay phía dưới này. Nhưng mà, hắn và chú liên hệ với nhau, cũng không cần phải dựa vào cái máy tính này, cái máy tính này là một cái bẫy, nhưng căn phòng dưới kia thì không phải vậy.”

Tôi hít một hơi thuốc: “Vậy thì bọn họ dựa vào cái gì để liên hệ với nhau đây?” Tất cả những đối thoại ở trên này, thì bên trong căn phòng bên dưới đều có thể nghe thấy được rất rõ ràng, nhưng mà tôi có thể khẳng định, người phía dưới nói, thì lại không thể nghe được. “Có lẽ không cần liên hệ với nhau đâu?” Cậu ta nói, “Có lẽ cũng không phải ẩn núp, và theo dõi đâu?”

Tôi chỉ trong một giây thôi, bỗng nhiên giống như bị sét đánh trúng đầu, tất cả những mâu thuẫn lúc trước đều đã xuất hiện một cách mạch lạc. Cải trang trong máy tính của chú Ba, không phải là do chính chú ấy cải trang, có lẽ chu Ba căn bản không biết phía dưới nhà của chú ấy có một gian phòng tối. Cũng không biết máy tính của chính mình có nối liền và thông nhau với một cái máy tính khác, càng không biết tất cả các lời nói của mình, đều bị người khác nghe được. Toàn bộ tin tức của chú Ba, người kia có thể lấy được hết. Vậy thì người kia là ai đây? Vậy so ra thì cũng giống như là con giun trong bụng chú Ba rồi.

Tôi liền nhanh chóng đuổi bạn học của mình đi, đồng ý trong vòng ba ngày trả tiền, để cho hắn tiếp tục suy xét, nếu có cái ý tưởng gì mới thì báo cho tôi biết ngay. Sau đó, tôi đi vào đống hỗn độn ở trong sân, ngồi ở bàn trà của chú Ba ở trong sân, dựa vào ghế lấy điện thoại ra gọi. Tôi gọi cho chú Hai, tôi hỏi chú ấy: “Căn phòng của chú Ba được xây dựng khi nào vậy?” Chú Hai cân nhắc một chút, không có trả lời, đột nhiên hỏi tôi:“Cháu đang ở chỗ nào?”

Tôi chống chế mà nói bừa một chỗ, chú Hai vẫn là cân nhắc, rõ ràng cũng không phải là đặc biệt tin tưởng. Giọng điệu của chú ấy có chút kì lạ, tôi nghe cuối cùng liền cảm thấy là đã xảy ra chuyện, nhưng mà lần này tôi cũng không muốn biết, chỉ hỏi chuyện kia. Chú Hai liền nói cho tôi biết: “Nền nhà thì đã có từ trước những năm bảy mươi, sau này tuy có sửa sang lại vài lần cũng không biết. Lúc ban đầu chỉ có một gian nhà trệt nhỏ, sau này lão Tam kiếm được nhiều tiền hơn, từ từ mới xây cao lên. Có một thời gian được xây dựng lại lâu nhất là năm một ngàn chín trăm tám tám, trong thời gian đó gần như hắn đều ở tại nhà của chú.” Sau khi chú Hai nói xong, bỗng nhiên ném một câu: “Gần đây cháu đừng tìm khổ nữa, cứ đứng ở Hàng Châu thật tốt đi.” Nói xong lập tức liền tắt điện thoại. Tôi nghe xong vẫn cảm thấy chú Hai đang vội vàng chuyện gì đó, sau khi tắt điện thoại, tôi nghĩ nghĩ, liền lấy điện thoại gọi cho bố mình.

Tôi ở đó dựa người một bên vừa hút thuốc, một bên cùng cha tôi trò chuyện việc nhà, tôi không hề nghĩ tới vấn đề riêng, cũng không phải là vì có việc mới nói chuyện, đồng thời cũng không tự hỏi có trợ giúp được phần nào cho việc điều tra của tôi hay không. Vài năm nay tôi ít có dịp trò chuyện vui vẻ như vậy cha mình, tôi và cha đều say mê nói, cho tới được một nữa thời gian, liền thật cẩn thận ám chỉ với tôi: “Tiểu Tà này, có phải là thất tình hay không à, có cái gì thương tâm thì nói cùng ba ba nha.” Tôi cười hì hì, bụng nói cha mình tâm tư vẫn còn rất nhạy cảm, còn có thể nghe ra trong lòng tôi đang có chuyện. Nhưng mà tôi rất hiểu cha mình, cho dù đem toàn bộ sự việc nói cho ông ấy biết, cũng cũng không có ích gì.

Tiếp theo cùng cha tôi nói chuyện phiếm, tôi đem toàn bộ quá trình Ngô gia chúng tôi từ Trường Sa đến Hàng Châu, tất cả đều lôi ra hết. Sau khi nghe xong, tôi phát hiện quả thực đó như một bộ phim dài tập vậy. Đặc biệt ngoài chuyện cũ của ông nội tôi và Hoắc tiên cô còn có chuyện của bà nội tôi nữa, lúc này nghe tới bối cảnh chuyện ngày trước, quả thực chính là một bộ phim truyện vô cùng hay. Ông nội của tôi sau khi thành danh ở Trường Sa, ông thành danh khi tuổi còn rất trẻ, cũng là người đầu tiên dùng và huấn luyện chó ngửi đất trong giới trộm mộ. Một là huấn luyện chó rất thành thạo, thăm dò huyệt mộ hiệu quả hơn người gấp mười lần, hơn nữa chó còn có thể nhanh nhạy ngửi ra các loại cơ quan dầu hỏa, thậm chí có thể ngửi được là bánh tông đã thi biến hay chưa nữa. Từ sau khi ông nội tôi bắt đầu huấn luyện được con chó đầu tiên, tài sản tích lũy của ông ấy càng nhiều. Không tới vài năm, ông tôi đã có thế có vài cái nhất ở Trường Sa như: Biết vị trí cổ mộ nhiều nhất, không lấy ra đồ vàng mã nhiều nhất, à chờ một chút. Còn có ngay cả Trương Đại Phật gia là thủ hạ nữa, cũng vì muốn vị trí này đã tới hỏi ông nội của tôi.

Lúc ấy, Hoắc gia, Tề gia, Giải gia tuy rằng đều đã có chút danh tiếng, nhưng Hoắc gia vì nội loạn vô cùng nghiêm trọng, sau lại mới bắt đầu từ từ đem tinh lực để đặt hết vào chuyện kinh doanh, ai cũng không đi xuống đất ( đi xuống đất rất dễ hao tổn binh tướng ), mà Tề gia sở trường vẫn là kinh doanh, không bình ổn cũng không nóng vội, Giải Cửu gia vừa mới từ Nhật Bản trở về, ông nội của tôi ở đây tích lũy trong vài năm, thậm chí còn nhiều hơn tích lũy của mấy đời Tề gia. Ông nội của tôi lúc đó nói tới giai đoạn này của mình, có chút đắc ý, luôn luôn nói: “Sáng tạo khoa học kỹ thuật mới là sinh ra sức mạnh, đặc biệt là ở trong nghề đổ đấu này, chỉ cần một chút sáng tạo là có thể sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.” Hoàn cảnh thực tế của ông nội tôi trong khoảng thời gian ở Trường Sa cũng thể hiện rõ điều đó, hơn nữa những huyền thoại khi ông còn trẻ không ít, nhưng mà không hề có một chút kiêu ngạo, xài tiền như nước, lại hòa nhã dễ gần, người như thế nhất định sẽ có vô số bằng hữu đến kết giao, vô số bằng hữu vô cùng ngưỡng mộ. Ông và Hoắc tiên cô bắt đầu tình cảm cũng chính là nơi này. Lúc ấy tuổi của Hoắc tiên cô so với ông thì lớn hơn, mà thích ông quả thực là thích đến muốn chết.

Sau đó thì gặp phải đại án ở Trường Sa trước đây đã từng nói qua, Cừu Đức Khảo bán đứng tất cả mọi người, gia sản của ông nội tôi tan hết, phải ở trong cổ mộ mà ẩn trốn một đoạn thời gian, sau này mới chạy trốn tới Hàng Châu. Giải Cửu gia lúc ấy đã đứng lên, tuy rằng tài sản không hùng hậu như ông nội tôi, nhưng là vì có gia tộc làm nền, giao thiệp lại rộng, giỏi về kinh doanh, vì thế Giải gia liền trở thành một nhà giải về kinh doanh và quan hệ chính trị ở trong lão Cửu môn. Đúng là thông qua sự bảo vệ của Giải Cửu gia, nên ông nội của tôi mới đụng phải bà nội của tôi..