Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 143

Chương 72 ( hạ )

. (Chương này sẽ có một pha hành động kinh điển của Ngô Tà :D ) Tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghĩ không ra, không thể xử lý nhanh được. Tôi hiểu ra được, cho dù chú Hai có làm khó hơn nữa, có khôn ngoan hơn nữa, tôi cũng phải đi theo lật ngửa ván bài của chú ấy lên. Tôi thật sự phải biết, bọn họ cuối cùng là đang suy nghĩ cái gì.

Trở lại nhà chú Ba, tôi nằm trên cái ghế salon suy nghĩ. Ở trong nhận thức ngày trước của tôi, tính kế với chú Hai cơ bản chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết cả. Chú Hai có thể nhìn thấu một tình huống mà không thông qua quá trình trung gian nào hết, chú ấy chỉ cần nhìn vào biểu hiện và sơ qua các lí do thoái thác, lập tức sẽ biết được đối phương đang làm trò gian trá gì sau lưng. Hơn nữa, chú ấy thích nhất chính là đi theo kế hoạch của người khác. Có một lần chúng tôi đi về quê, chú Ba vì muốn chiếm một vật gì đó của tổ tiên lưu lại làm của riêng nên đã là một kế hoạch, chú Hai vẫn làm bộ mình là người trong cuộc, kỳ thật dọc theo đường đi đã sắp xếp đủ thứ, để phá hỏng kế hoạch, chú mượn kế hoạch của chú Ba để phá hỏng một cái kế hoạch khác lớn hơn của người trong họ. Cho đến khi làm cho chú Ba nghĩ cuối cùng mình cũng đã thắng được tất cả một lần, chú Hai lúc đó nói có mấy câu rồi lấy đi hết tất cả thành quả đạt được. Tôi đang suy nghĩ chú Hai có thể đem tất cả mọi chuyện nói hết cho tôi nghe hay không, nếu chú ấy nói cho tôi nghe thì điều kiện đầu tiên là cái gì?

Tôi thật sự không nghĩ ra được, lỡ như chú Hai cứng hay mềm cũng không chịu thua, có thể ép buộc được chú ấy tuân theo sự điều khiển của tôi thì có lẽ chỉ có một khả năng thực hiện được thôi, chính là lấy tính mạng của mình ra ép buộc chú. Nhưng mà, chú Hai là một người vô cùng khôn ngoan. Chú ấy biết tôi tuyệt đối không phải là loại người có thể lấy tính mạng ra ép buộc người khác, tôi cảm thấy khả năng lớn nhất chính là chú ấy ngồi ở nơi nào đó uống trà, không thèm mảnh may chú ý đến tôi. Tới cuối cùng tôi lại không thể thật sự tự giết chết chính mình được. Tôi phải làm một chuyện gì đó để chú Hai hiểu được, nếu chú không nói cho tôi biết, tôi thật sự sẽ chết trong hoàn cảnh nào đó, hay nói cách khác, tôi phải làm một chuyện nào đó mà ngay cả tôi cũng không thể nào kiểm soát được.

Chẳng lẽ phải làm bộ bị bắt cóc sao? Lòng tôi nói, nếu tôi cắt chính ngón tay của mình, gửi qua cho chú Hai thì chú có thể bị điều khiển không? Tôi cảm thấy có thể sẽ bị khống chế. Thế nhưng, tôi cảm thấy chú Hai cũng sẽ không lập tức bị khống chế được, một ngón tay khẳng định là không đủ, với thần kinh của chú … ít nhất …. thì có thể kiên trì đến ba cái. Đi vào trong bếp, tôi nhìn tay trái mình, cầm dao thái lên, chọn xem trong đó có ngón nào gần như không có sử dụng nhiều không, múa may một hồi, bỗng nhiên cảm thấy đời người tốt đẹp biết bao, mình cần gì làm chuyện không đâu nhỉ?

(Coi như là anh rất máu đi, tự nghĩ rồi tự hành động luôn :D hahahahaha ) Có thể chú Hai cũng sẽ không chủ động tự mình đi qua đây mà nói cho tôi biết cũng nên? Nếu cái hầm này thực sự là do chú ấy đào, vậy thì người chạy đi trước đó, khẳng định chú Hai sẽ biết ngay lập tức. Vậy thì chú có thể sẽ bắt đầu một phương pháp đối phó khẩn cấp nào không đây? Chờ một chút có thể là nhắm cho một phát hỏa tiễn bắn thẳng qua đây không, đem tôi cho nổ bay lên trời? Thời gian đã trôi qua lâu thật lâu rồi, từ lúc tôi trở về tới giờ cũng không có phát sinh chuyện gì cả. Vậy .. mẹ nó, quá kỳ quái, nếu không có cái phương pháp đối phó khẩn cấp gì cả, thế thì theo dõi kiểu này có tác dụng gì đâu chứ? Tôi cảm thấy tất cả hướng đi lúc này, ở trong chuyện này dường như có thể nói sao cũng không xong, nhưng mà tôi lại thiếu một cái chìa khóa, duy nhất chỉ có một cái chìa khóa. Trước kia tôi, cách chân tướng thực sự quá xa, nên chỉ có thể nhìn tới rất nhiều manh mối thẳng tắp, mâu thuẫn giữa bọn họ xen lẫn vào nhau. Thế nhưng, lúc này đây tôi đang ở rất gần với chân tướng. Cho nên tôi có thể nhìn ra nó có vô số khả năng. So sánh như vậy, khả năng này tuyệt đối không thể không thực hiện được bao nhiêu, tôi hiện tại phát hiện mình lúc trước vẫn có chút nhân từ.

Phải tính kế với chú Hai. Tôi lại cầm dao thái lên, đặt tay mình lên trên thớt gỗ, đây giống như là biện pháp duy nhất của tôi, mặc dù có phần ngu xuẩn, thế nhưng, tôi lúc này dường như đã cùng đường rồi. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác dứt khoát và kinh hãi, lúc này tôi mới ý thức được mình đã điên lên mất rồi, tâm ma của tôi đã đạt tới mức không có cách nào có thể ức chế được nữa.

Cứu cứu tôi! Tôi lầm bầm lầu bầu một câu, vừa định hung hăng chém dao xuống, ngay trong nháy mắt này, điện thoại tôi để ở một bên đột nhiên reo lên. Tôi lại càng thêm hoảng sợ, nháy mắt, tất cả sự hung hăng đều thoát hết ra ngoài. Cả người giống như là đang kiệt sức. Cầm điện thoại di động lên, tôi dừng một chút, phát hiện số điện thoại này vô cùng xa lạ, tôi bật máy lên hỏi là ai. Đối phương nói: “Bỏ dao xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.” Tôi vừa nghe thấy giọng nói này, liền nhận ra ngay đây chính là giọng nói của người mà tôi gặp được ở trong tầng hầm, lập tức đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài. Liền nhìn thấy xa xa trong một nhà dân, chợt có một ánh sáng đèn pin lóe lên.

Tôi đang buồn bực, chợt nghe thấy người ở đầu điện thoại bên kia thở dài một hơi: “Ta để đèn pin đặt ở nơi này, chuyện mà ngươi muốn biết, ta để lại bên cạnh đèn pin. Sau khi ngươi xem xong, thì chắc hẳn sẽ biết cần phải làm như thế nào rồi đấy.” ( Đừng nói gì cả!! Em cũng potay với anh luôn rồi ).