Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 19

Chương 10 (thượng)

. Ngồi trong xe toàn thân tôi mệt rũ đi, nghĩ lại hết thảy sự vừa vừa qua, tôi gần như không nhớ nổi đã có những chuyện gì xảy ra. Có điều nhìn nét mặt Tiểu Hoa thì có vẻ chuyện này thành công rồi.

Trên xe Tiểu Hoa nói cho tôi biết ngay từ đầu, hắn biết bên tôi chắc chắn sẽ có vấn đề, cho nên trong toàn bộ kế hoạch bên tôi chỉ là một phần nhỏ, mục đích là đem toàn bộ người kéo tới quán trà này, sau đó hai thủ hạ của hắn ở bên kia đợi lệnh, một trong hai người đó cũng đeo mặt nạ chú Ba. Nếu như Vương Bát Khâu không làm khó dễ, bên tôi diễn trọn vở kịch thì không vấn đề gì, còn một khi bên tôi nảy sinh biến cố, bị người vạch mặt hoặc bị Vương Bát Khâu chống đối, hắn sẽ thực hành kế hoạch sau. Phan Tử vừa gục, hắn biết sẽ có chuyện, đã làm xong hết chuẩn bị quả nhiên ngay sau thì Vương Bát Khâu cũng kéo quân tới. Rõ ràng tên đó đã sớm mai phục bốn phía, Tiểu Hoa lập tức gửi tin nhắn cho thủ hạ, tiếp theo chính là cảnh tượng vừa rồi diễn ra.

Tôi nói:” vậy quả thực rất mạo hiểm, nếu thủ hạ kia gửi tin nhắn chậm vài phút thôi, hẳn là chúng ta sẽ chết.” Tiểu Hoa đáp:” chuyện này phần lớn dựa vào vận khí không thì khó mà làm được.” Nói xong hắn đưa tôi xem điện thoại di động, màn hình còn hiển thị một đoạn tin: Lục gia, Tam Gia dẫn theo người tới cửa hàng chúng ta, làm sao bây giờ?” “Thủ hạ đắc lực nhất của lão Lục, hôm qua đi hát karaoke với tôi không biết di động của hắn đã bị đánh tráo.” Tiểu Hoa nói, “đáng tiếc là loại kỹ xảo nho nhỏ này lần nào dùng cũng thành công.”

Tôi thầm cười khổ, không biết nên nói gì cho phải bây giờ, có điều buổi sáng gian nan nhất trong đời tôi xem như cũng trôi qua rồi. Mặt nạ dán vô cùng khớp, trong xe tôi rút hơn nửa bao thuốc lá mới có thể từ từ bình tĩnh được, sau mới hỏi bọn họ giờ trở về phải làm sao. Tiểu Hoa nói:” hiện tại chưa biết được, nhưng ít nhất chuyện Tam Gia trở về đã trở thành sự thật. Uy danh ở Trường Sa của chú Ba cậu lan rộng trong mấy chục năm nay, chúng ta vừa ầm ĩ một trận như vậy, thêm chuyện Phan Tử, khí thế giờ đã hoàn toàn khác rồi.”

“Tôi vẫn cảm thấy ảo lắm, sĩ khí đã suy bại, chỉ cần nhắc tới là có thể vùng dậy được sao?” “Ví dụ thế này, giờ có rất nhiều thủ hạ mới là vì nghe danh Tam Gia mà gia nhập. Những người này đều tôn sùng Tam Gia như thần như thánh, chỉ cần Phan Tử nói thay Tam Gia làm vài chuyện, bọn họ có chết cũng đồng ý, nhưng điều kiện tiên quyết là Phan Tử phải đại diện cho Tam Gia. Như vậy bọn họ cảm thấy thay Phan Tử hành động là sẽ có thể bước vào địa bàn của Tam Gia, là được Tam Gia chỉ điểm.” Tiểu Hoa nói, ” đó chính là điểm khác biệt. Những người này số lượng không nhỏ, chỉ dựa vào một mình Phan Tử kêu gọi thì không ăn thua.” Tôi gật đầu, quả thực rất có lý. Tiểu Hoa tiếp tục nói:” vừa rồi trong những người đó, chắc chắn phần lớn đều là người do Phan Tử trực tiếp gọi tới, Vương Bát Khâu và gã buôn cá kia là một mối bận tâm, có điều gì thì gì cũng phải đối mặt.”

Tôi hỏi tình hình Phan Tử, Tiểu Hoa nói :”cậu sẽ sớm gặp anh ấy thôi, anh ấy sẽ xuất viện.” “Xuất viện, vì sao lại xuất viện?” tôi hỏi, “con mẹ nó, anh ta không muốn sống nữa sao!” “Buổi tối hôm nay rất quan trọng”, Tiểu Hoa đáp:” chúng ta vừa mới đạt được “thành quả”, cần phải có một người “thực hiện”, Phan Tử bắt buộc phải ra mặt, xác định rốt cuộc là có bao nhiêu thủ hạ bên phe ta, sau đó từ nửa đêm tới sáng, phải diệt trừ tận gốc Vương Bát Khâu cùng lão Lục.”

Trong lòng tôi cả kinh:” là ý gì chứ?” “Có điều chuyện đêm nay tất cả đều là quy định của Tam Gia, Vương Bát Khâu hiểu rõ, cũng sẽ không khoanh tay chịu chết.” Tiểu Hoa nói xong liền dõi mắt lên trời: “Nếu đêm nay mưa cũng là lúc máu đổ.”

Tôi nhìn hắn, bất an nói:” nói gì kinh vậy, cậu nói thất bại cũng chẳng tới mức áp lực như vậy, chẳng lẽ không làm khác được sao?” Tiểu Hoa cười cười:” câu nói vừa rồi là của ôn nội tôi, mẹ tôi thuật lại cho tôi nghe. Khi tôi nghe được câu đó lần đầu là lúc mới được mười bảy tuổi.” Nói xong lại thở dài, ” những áp lực đó, nói rồi sẽ không còn nữa.” Tôi nhíu mày, cảm thấy thực sợ hãi. Tôi chưa từng nghĩ lại có chuyện như vậy phát sinh, hỏi:” nhất định phải làm vậy sao? Hay là chúng ta gọi điện nặc danh báo cảnh sát tới xử lý hắn?”

“Thiên Chân đúng là ngoại hiệu hợp với cậu lắm.” Tiểu Hoa nói, “nếu như tôi là chú Ba của cậu, chắc tôi sẽ phải tìm cách để cậu tiếp tục thiên chân một thời gian dài nữa, đáng tiếc là tôi không phải. Tiểu Tam Gia à, đối mặt với sự thật đi, đây là do chính cậu lựa chọn mà.” Tôi lặng đi không nói gì, nhìn Trường Sa bên ngoài kia, lại nhớ tới những lời giống như vậy Phan Tử từng nói với tôi. Đây đúng là lựa chọn của tôi..