Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 23

Chương 12 (thượng)

. Người của Cầu Đức Khảo ở thôn trên, có thể là do nguyên nhân quá đông người nên phần lớn những nhà sàn trên đó đều được phân bố vô cùng mau. Thích hợp cho nhiều người cùng ở lại để có thể tiện tượng trợ cho nhau. Tôi gọi Phan Tử, nói rõ tình hình cho anh ấy nghe, Phan Tử liền đi theo chúng tôi, men theo dòng suối nhỏ quen thuộc kia đi thẳng lên. Ban đêm trời vô cùng mát mẻ, ánh trăng rọi xuống khe suối trong vắt, khắp nơi đầy tiếng côn trùng kêu râm ran, nhiêu đó cũng khiến con người ta không khỏi nhớ tới chuyện vừa mới diễn ra nửa tháng trước.

Sau khi đi tới, tôi mới phát hiện toàn bộ thôn xóm quanh đây đều đã trở thành nới đóng quân của Cầu Đức Khảo, đâu đâu cũng sáng rực đèn đuốc, tất cả trong sân đều được đặt những chiếc bàn tròn lớn, khắp nơi đều có người nước ngoài ở trần chúc tụng bia, rõ ràng phần lớn nhà ở đây đều bị biến thành phòng trọ cả rồi. Đổ đấu cũng có đời sống rất sôi động, tôi thầm nói, người ta có thể không tìm thấy được cái đấu nào tốt, nhưng ngược lại ở nơi này họ lại có thể thể hiện được ý tưởng một cách sinh động nhất. Thấy Cầu Đức Khảo bước tơi, mấy người đang uống kia bắt đầu đứng dậy giơ cốc bia hướng tới lão ta hô to:

“Boss, come on! Don’t be too upset!” (ông chủ, tới đây cùng uống chút đi, vui lên nào!) Cầu Đức Khảo không để ý tới, chỉ bước thẳng tới khu nhà phía sau bọn họ, bầu không khí ở đó hoàn toàn khác hẳn. Tôi nhìn thấy một tòa nhà sàn vô cùng tách biệt, rất nhỏm dường như chỉ có một gian phòng. Ngoài cửa có hai người, vẻ mặt nghiêm túc, bốn phía không có ai uống rượu bia gì cả, có có một bóng đèn vàng tương đối mờ soi trước cửa. Cầu Đức Khảo ra hiệu với người gác kia, bảo họ đưa chúng tôi vào bên trong, vừa bước vào tôi đã bị cái mùi gay của thuốc xộc vào mũi.

Trên trần cũng có một bóng đèn chiếu, tôi nhìn bên dưới ánh đèn có một bao như bao bột mì đặt đó, bên cạnh có một người nhìn như bác sĩ đeo kính. “Sao rồi?” Cầu Đức Khảo hỏi người bác sĩ kia. Bác sĩ lắc đầu, tôi bước tới, bất chợt hít vào một ngụm khí lạnh, giờ mới phát hiện cái bao “gì đó” kia hóa ra là người.

Nhưng, là người thật sao? Tôi nhìn “người” đó, có một cảm giác buồn nôn khủng khiếp, da dẻ mọi chỗ trên người đều lõm xuống, nhìn như một cây quýt bị hư thối từ bên trong, nhưng nhìn kỹ có thể phát hiện toàn bộ da dưới những chỗ bị lõm xuống kia dường như đều là chất lỏng, chợt nhìn lại một khắc, người này như đã bị phân hủy từ rất lâu rồi. Nhưng hắn hình như vẫn còn sống. Tôi nhìn ánh mắt hắn, hắn nhìn lại tôi, nhưng rõ ràng đã không thể động đậy được nữa. “Sao lại có thể như vậy?” Phan Tử hỏi

“Tôi cử bảy người đi xuống đó, duy chỉ có mình hắn đi được ra ngoài, lúc đi ra thì vẫn bình thường, ba ngày sau bỗng nhiên phát sốt, sau đó biến thành dạng này.” Cầu Đức Khảo mặt tái xanh đi, ” hắn mang theo thanh đao kia ra, còn nói với tôi là hắn tiến vào sâu trong tầng đá, tới vị trí thi thể mang đao này thì tác những người khác ra, những người kia tiếp tục tiến vào bên trong còn hắn mang đao về cho tôi, kết quả những người tiến vào trong kia cũng không thấy trở về nữa.” “‘Thân thể hắn gặp chuyện gì vậy?” Vị bác sĩ đeo kính kia lắc đầu:” không biết nữa, tôi chỉ có thể nói, thân thể hắn đang bị hòa tan thành một chất lỏng kỳ quái và nó bắt đầu từ bên trong.” Nói xong, ông ta dùng ống tiêm chích vào cánh tay người đó, ngay lập tức chỗ da lõm xuống liền bị vỡ, một thứ dịch nhầy màu đen từ bên trong chảy ra.

“Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Cầu Đức Khảo nói, “thời gian của hắn không còn nhiều nữa. Những vấn đề anh có thể hỏi hắn, hắn không thể trả lời nhưng có thể gật lắc đầu được.” Tôi ghé sát vào người đó, hỏi hắn :” anh bạn đừng sợ, hãy trả lời tôi mấy vấn đề này, biết đâu tôi có thể thể cứu được anh, nhưng anh trước hết phải trả lời chi tiết câu hỏi của tôi, anh lấy thanh đao này từ một khối thi thể phải không?” Vẻ mặt hắn không có biến hoa gì, nhưng hắn lại chầm chậm gật đầu. Tôi lại hỏi:

“Ngón tay người đó có đặc biệt dài không?” Hắn nhìn tôi, không phản ửng lại. Tôi liếc mắt qua Cầu Đức Khảo, Cầu Đức Khảo cũng không ý kiến gì, Phan Tử nói:” có khi hắn không chú ý tay của người đó, hay là ngài hỏi về những đặc điểm khác đi.”

Tôi nghĩ một lát rồi hỏi:” trên người người đó có hình xăm nào không?”.