Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 25

Chương 13 (thượng)

. Gần như là tôi phải lao ra khỏi phòng đó, mấy phút sau cảm giác buồn nôn trong người mới từ từ giảm xuống. Cầu Đức Khảo đi phía sau tôi, đưa cho tôi một chai bia, tôi uống mấy ngụm mới có thể trấn định lại.

“Có cảm tưởng gì không?” lão hỏi tôi. Tôi nhìn lão, không biết lão hỏi thế là ý gì, lão lại tiếp:” người Trung Quốc các anh thích nói quanh co lòng vòng, bao nhiêu năm tiếp xúc tôi cũng nhiễm vài phần, thực ngại nhưng tôi muốn hỏi là, anh có định hợp tác không?” “Hợp tác?”

“Thời gian của tôi cũng không còn nhiều, hơn nữa đây cũng là địa phận của các anh, trên mảnh đất này tôi trước sau vẫn chỉ là người ngoài, không mảnh may chiếm được một phân nào cả. Hợp tác là sự lựa chon của tôi, anh có thể suy nghĩ một chút đề nghị đó.” Cầu Đức Khảo nói. “Ông không phải nói thẳng ra như vậy, tôi hiểu ý của ông.” tôi nói, “ông muốn cái gì?” “Đi vào bên trong kia mất cả thảy bốn giờ, chúng tôi đã thăm dò xong xuôi rồi, nhưng sau cánh cửa đó, bất luận là có dùng tới phương pháp gì đi nữa thì chúng tôi cũng không thể đột phá được.” Cầu Đức Khảo nói, ” nhưng, có một điều kiện là anh phải mang một người của tôi đi vào”.

Tôi thầm suy tính một lát, Phan Tử hình như muốn cự tuyệt, tôi lập tức giữ lấy anh ấy:” chờ chút, ta thấy có thể chấp nhận.” “Tam Gia, chúng đều là đám ô hợp, có thể chúng chiếm được tư liệu nhưng những thứ đó chúng ta lại không thành vấn đề. Điều kiện như vậy đối với chúng ta chẳng có chút giá trị nào cả.” “Không hẳn.” Tôi nói, ” nếu Cừu tiên sinh đã nói vậy, trước giờ lão cũng chưa từng hủy bỏ giao dịch, lão chắc chắn rất tin tưởng vào tư liệu của mình, nói tới tư liệu hẳn là sẽ khác với những gì chúng ta nghĩ.”

Cầu Đức Khảo gật đầu:”suy nghĩ của tôi cũng đâu có đơn giản như vậy. Cho nên tôi muốn đưa ra hợp tác này, mong là các người không phát sinh thêm những hi sinh không cần thiết. Nếu không có những tư liệu đó, trên lộ trình đi xuống dưới kia chắc chắn sẽ có người phải bỏ mạng.” “Đó là do người của ông vô dụng.” Phan Tử nói. Cầu Đức Khảo nở nụ cười, sau đó lắc đầu đáp:” cũng được, dù sao tôi nói gì các người cũng không chịu tin, vậy các người cứ tự mình đi vào mà kiểm chứng đi, xem xem cái Trương gia cổ lâu kia rốt cuộc là nơi thế nào? Tôi sẽ chuẩn bị sẵn bốn cái quan tài ở đây, chờ các người nằm xuống.”

Nói rồi liền phủ tay ra về. Phan Tử nháy mắt cho tôi, kỳ thực tôi cũng định hợp tác rồi, nhưng lời Phan Tử cũng có lý, chỉ đành gật đầu đáp:” chuyện này sau sẽ bàn tiếp, Cầu tiên sinh đi thong thả.” Tôi và Phan Tử ngồi lại ven bờ suối, suy nghĩ những lời vừa rồi Cầu Đức Khảo nói với mình xem có nhìn ra được thêm điều gì trong đó. Phan Tử nói :” xem ra, trong Trương gia cổ lâu chắc chắn phải vô cùng quỷ dị, ban đầu tôi nghĩ là nhóm chúng ta đã nghĩ thông suốt hết từ bên ngoài này rồi, Cầu Đức Khảo bọn học có thể đi vào tới trong đó, nhưng thật không ngờ, đã nhiều ngày như vậy người của bọn họ cũng thiệt hại không ít, mà tới cổ lâu cũng chưa biết ở đâu nữa.” “Có thể khẳng định vị trí tòa cổ lâu này chắc chắn là ở trong núi sao?” tôi hỏi

“Thập Vạn Đại sơn, truyền thuyết xa xưa rất nhiểu, nhưng nơi này chỉ có duy nhất truyền thuyết về trận đại hoản hoạn đời nhà Minh, cận đại xảy ra thêm biết bao nhiêu sự kiện, nhưng trong gần một trăm năm không biết có bao nhiêu người vào được sơn thôn hẻo lánh trong này. Những người này chắc chắn đều có mục đích, nhất định có một lượng lớn manh mối, hướng vào chính ngọn núi bên trong là Trương gia gia cổ lâu. Có điều tôi thấy cậu vừa rồi sợ tới mất vía, thiếu chút nữa thì lộ chuyện. Vừa rồi có phải cậu nghĩ ra điều gì không?” Tôi nhìn vào trong bóng tối xa xăm nơi đó là khu không người rộng lớn, là rừng sâu núi thẳm. Châm một điều thuốc, tôi kể lại dáng vẻ đáng sợ của bệnh nhân vừa rồi cùng với bóng người trong nhà A Quý và trong bức ảnh của chú Ba, nói với Phan Tử. “chuyện này chắc chắn không phải là trùng hợp, tôi cảm thấy có một khả năng là bóng đen kia có khi nào đồng dạng với người vừa rồi chúng ta nhìn thấy.”

“Cậu nói lại chút xem nào.” Phan Tử rõ ràng không hiểu. Tôi đáp:” chúng ta không biết người đó đã gặp phải cái gì trong núi kia, nhưng, giả thiết rằng hắn lúc đó có thể may mắn sống sót, song thân thể lại bị biến thành hình dạng đó? Anh có thể tưởng tượng ra không.” Phan Tử gật đầu, vừa rồi người đó đứng dậy, hai vai hắn dường như đã bị hòa tan, cả người vô cùng quỷ dị, tình cảnh dị dạng như vậy tuyệt đối không thể chữa khỏi được.

Tôi nói:” Sở Ca trước từng đưa cho tôi một bức anh trong đó có bóng người giống với bóng người trên tầng hai nhà A Quý, lại giống với tư thế của người vừa rồi. Tôi tin là trong thôn này, có một người, hắn đã gặp phải sự cố giống với người kia, nhưng vẫn còn sống, chỉ là biến thành dị dạng mà thôi.” Tôi hút một hơi thuốc, buồn bực nhả ra một làn khói, lại ngẫm ra được nhiều điều, “người này, rất có thể từng tham gia đoàn khảo cổ hai mươi năm trước.”.