Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 3

Chương 2 (thượng)

. Tôi gặp Phan Tử trong một quán cà phên trên bờ sông, trong khoảnh khắc Phan Tử nhìn thấy tôi, anh ấy lập tức ngẩn người, tôi thấy toàn thân anh ấy hơi run lên, nhìn tôi gần như không thốt lên được lời nào. Nhưng Phan Tử cũng lập tức ý thức được điều gì đó, từ từ lấy lại bình tĩnh.

“Tiểu Tam Gia?” anh nhìn tôi, thử gọi một tiếng. “Quả nhiên là không qua được mắt anh.” tôi gượng cười. Phan Tử vẫn nhìn tôi, thật lâu sau mới thở phào một cái, ngồi xuống:” cậu định làm gì vậy, cái này cậu lấy đâu ra thế?”

Tôi nói cho anh nghe suy tính của mình, còn nói chuyện Tiểu Hoa đem mặt nạ này giao cho tôi. Tôi nói cho anh biết, tôi thấy đây hẳn là kế hoạch khả thi nhất rồi. Phan Tử nhìn mặt tôi, rất lâu sau cũng không nói gì, giống như đang suy nghĩ lung lắm, lại như đang đánh giá trình độ thật của mặt nạ kia. Qua một lúc lâu, Phan Tử ôm mặt, hít sâu một hơi rồi mới gật đầu đáp: “Cậu quyết định làm vậy sao?”

Tôi gật đầu. “Tiểu Tam Gia, thời gian Tam Gia sống cậu không từng trải qua, điều này có rất nhiều ý nghĩa, tóm lại, với tính cách của cậu, chuyện này tuyệt đối không thể làm được.” Phan Tử nói, “cậu có biết cách giao thiệp với những người ở đây thế nào không? Cậu chỉ thấy được bên ngoài bọn tôi ôn hòa nhưng thực chất bên trong còn vượt qua tưởng tượng của cậu nhiều.” Tôi thở dài. Tôi biết Phan Tử không phải người thích nói chuyện dọa người, anh ấy nói những lời này cũng là muốn tốt cho tôi.

“Tôi muốn đi cứu bọn họ.” tôi đáp, ” tôi rất muốn đi cứu bọn họ, tôi không muốn mọi chuyện lại chấm dứt như vậy được, vì thế, không làm được tôi cũng vẫn làm.” ( Hay là mình cứ bất chấp hết… à… làm thế đi :D ) Phan Tử tiếp tục nhìn tôi hỏi:” mặt nạ này có thể duy trì trong bao lâu?”

“Bốn tuần.” Anh gật gật đầu:” bấy nhiêu thì hơi nhanh, chúng ta nhất định phải tăng tốc thôi.” Tôi xem ý anh ấy thì hẳn là chấp nhận rồi, nhẹ nhàng thở một hơi, Phan Tử đồng ý xem như là tốt một nửa rồi, sau lại hỏi:” giờ anh thấy phải làm gì sao đây? Bước đầu chúng ta nên làm gì, đi tìm lão tặc Khâu tính sổ à?”

Phan Tử lắc lắc đầu:” cậu có biết vừa rồi tôi làm thế nào nhận ra cậu không?” Tôi lắc đầu, anh nói tiếp:” là cậu do dự. Lúc vừa rồi nhìn thấy cậu, mặt cậu tràn đầy do dự, đây là đặc điểm điển hình của cậu, trên mặt Tam Gia không bao giờ có biểu cảm đó.” Anh dừng lại một lát, ” cho nên bước đầu chúng ta phải làm sao cho cậu không lộ ra chút sơ hở nào nữa, nếu không cậu chỉ là một cái bị thịt thôi. Những kẻ đó đều rất tinh tường, cậu không gạt được ai cả đấu.”

Tôi sờ lên mặt mình, trong lòng nghĩ mình do dự thật sao? Phan Tử liền chỉ vào người tôi nói: “Đó, chính là biểu cảm này, cậu phải loại bỏ hoàn toàn do dự của mình đi.” Tôi thở dài, thầm nói đây là bản năng của tôi rồi, làm sao mà sửa được đây?

.