Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 31

Chương 16 (thượng)

. Chúng tôi vẽ lại toàn bộ những nét khắc trên bụng Bàn Tử xuống, qua trình tiêu tốn hết hai giờ đồng hồ, có thể thấy là hình vẽ này còn phức tạp hơn nữa. Ách Tỷ kiểm tra nửa ngày cũng không thấy Bàn Tử rốt cuộc bị bệnh gì. Tổng kiếm tra Bàn Tử hoàn toàn bình thường, ngoài những vết cào trên người ra thì chỉ có một vài chỗ da bị trầy xước và đọng máu, nhưng chúng vô cùng nhỏ. Nói như Phan Tử thì anh ấy và nhân tình đánh nhau trên giường cũng còn nghiêm trọng hơn.

Nhưng Bàn Tử vẫn bất tỉnh, lỗ đồng tử mở lớn như người chết vậy, bị đánh thế nào cũng không dậy, hoàn toàn không có phản ứng. Chúng tôi phải dùng hết sức lực mới có thể khép mắt lại cho anh ấy. Vì có rất nhiều người ở đó nên Ách Tỷ không thể nói chuyện với tôi được nữa, tôi cùng thở phảo một hơi, nhưng cũng biết cửa ải của cô ấy, không sớm thì muộn cũng sẽ phải qua, chống đỡ thế này cũng chẳng được bao lâu. Tiểu Hoa biết ít nhiều về phương diện y học, thảo luận vài khả năng với Ách Tỷ, nhưng tất cả đều bị gạt đi. ” Người thực vật cũng không như thế.”, Ách Tỷ nói, “chúng ta giờ không đem theo dụng cụ, không cách nào thí nghiệm được hắn có bị tổn thương não không. Tình trạng hiện tại của hắn chính là người thực vật.”

Tôi nhìn những vết cào trên người Bàn Tử, trong lòng cảm khái vô hạn. Có thể thấy rất nhiều máu đọng lại ở những vết cào này, lộ trình trong kia chắc chắn vô cùng phức tạp, anh ấy dùng đầu óc không thể nhớ được nên chỉ có thể lựa chọn phương thức tự hại mình này để ghi lại hết tuyến đường lên người. “Người thực vật á, cái gì thực vật kia? Hà thủ ô cỡ bự à?” Bao Da bên cạnh liên cười, “ăn được thứ này liền có thể thành tiên bất tử đó à nha.” Phan Tử nói:” đây là bằng hữu của Tam Gia, nói chuyện quy củ một chút.”

“y dô, Tam Gia ngài chỉ cần tùy tiện đào một chỗ, lại đào ra được cả một vị bằng hữu, không hổ danh Tam Gia.” Bao Da nói. Vừa dứt câu, hắn đã bị Phan Tử thưởng cho một bạt tai ngã lăn ra đất. Tôi không có tâm tư đâu mà xem Phan Tử giáo huấn thủ hạ, quay ra hỏi Ách Tỷ:” có khả năng nào khác hay không?” Ách Tỷ đáp:” vấn đề này có nhiều kha nẳng lắm. Giờ hắn đang ngủ say, hôn mê sâu thì có thể là do não tổn thương, nhưng đầu lại không có ngoại thương, cũng có thể là do hít thở không đủ khí oxi. Tốt nhất vẫn là đợi hắn xem có tỉnh lại không, nếu hắn vẫn bất tỉnh thì chỉ còn cách đưa hắn tới bệnh viện lớn thôi.”

Đang nói đột nhiên Bàn Tử bên kia xoay người, chóp chép miệng, tay cũng gãi gãi mông và hạ bộ, lại lẩm bẩm: “Tiểu Thúy, em trốn đi đâu a” Ách Tỷ ngây cả người, nhìn nhìn tôi, tôi cũng không kịp phản ứng, mất một lúc lâu sau, tôi mới mở lời:” người thực vật có hành động như vậy không? :D ”

Ách Tỷ lắc đầu, bỗng nhiên cô ấy nở nụ cười, vừa cười vừa dùng tay đỡ trán. Tôi đột nhiên hiểu được đang có chuyện gì xảy ra, cũng không nhịn nổi mà bật cười theo, tôi định bước tới lay Bàn Tử dậy nhưng Ách Tỷ liền ngăn cản. “Để hắn ngủ một lát đi.” Ách Tỷ nói, “nếu vừa rồi đánh cũng không ngất được, có thể là do hắn lâu ngày không được ngủ rồi.” Ách Tỷ lưu lại chăm sóc Bàn Tử, tôi và Phan Tử bước ra khỏi lều, lập tức đi tìm Tiểu Hoa bàn bạc cách đối phó. Tiểu Hoa đang dặn dò gì với những người khác, tôi bảo hắn và Phan Tử vào trong lều tôi nói chuyện.

Vừa vào bên trong, tôi liền không thể giấu được tâm trạng của mình, nói ngay với bọn họ:” chuáng ta nhất định phải xuống đó ngay!” “Đừng vội.” Tiểu Hoa đáp, “tình huống này càng nhanh càng không ăn thua, phải từ từ phân tích tình hình thấy đáo rồi mới có thể quyết định nên làm thế nào được.” “Cần bao nhiêu thời gian?” tôi hỏi, “chi bằng chúng ta vừa đi vào đó vừa thương lượng.”

Tiểu Hoa đè bả vai tôi lại, chỉ chỉ ra bên ngoài bảo tôi nhỏ giọng lại:” tôi biết cậu rất gấp, nhưng chúng ta cũng cần thời gian để chuẩn bị đồ đạc.” Phan Tử nói:” Tiểu Tam Gia, chúng ta đây là đi xuống cứu người, phải chuẩn bị cho ổn thỏa, nếu không không những không thể cứu được bọn họ, mà còn có thể khiến bản thân mình liên lụy vào nữa.” Tôi hiểu bọn họ nói có lý, đành phải bất an mà ngồi lại. Tiểu Hoa chỉ ra bên ngoài:” chúng ra nên đi ra ngoài bàn bạc, nếu chúng ta tự mình bàn bạc trong lều, thủ hạ bên ngoài kia sẽ sinh nghi ngay.”

Trong lòng tôi thở dài, cũng theo chân bọn họ bước ra ngoài. Sau khi trời về đêm, xung quanh yêu hồ trong vùng thâm sơn này lại sáng rực lên, ánh trăng tái nhợt treo trên mặt hồ, có thể nhìn ra được bóng vách núi đen đối diện đổ xuống. Đột nhiên có một cảm giác yêu dị xuất hiện, trái lại còn khiến cho chúng tôi không rõ được tình hình thực tế bên ghềnh đá đội Cầu Đức Khảo..