Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 38

Chương 19 (hạ)

. Ách Tỷ liếc mắt nhìn tôi, rõ ràng chưa từng thấy qua người nào vớ vẩn như vậy, liền xoay người bước thẳng ra khỏi lều. Bàn Tử lại đảo mắt một vòng:” Tam gia, ngài không phải đã chết rồi sao? Thế quái nào, chẳng lẽ Bàn gia tôi cũng chết nốt rồi, là ngài tới đón tôi sao? Mẹ kiếp, con đàn bà thối kia tới chết cũng không chịu đến gặp mặt lão Tử một lần sao?” “Nói nhảm vừa thôi.” Tú Tú nói, ” anh chưa chết được, mau mau kể lại tình hình một chút, chúng tôi còn phải xuống cứu người.”

Nói tới đây, ánh mắt Bàn Tử bỗng dại đi, thật lâu sau mới phản ứng:” ơ chết tiệt, tôi thiểu chút nữa thì quên mất, tôi ra được mấy ngày rồi?” nói xong dường như cũng lấy lại được tinh thần, muốn ngồi dậy. Nhưng ngủ quá lâu nên các bắp bị cứng lại, ngồi mãi không dậy được. Tú Tú lập tức túm lấy anh ta, nhét vào sau lưng vài cái gối để anh ta dựa vào. Ánh mắt của Bàn Tử vẫn ngây dại, Ách Tỷ đưa cho anh ấy một cái khăn lau mặt, sau lại vén bạt che cửa lên, để ánh nắng mặt trời chiếu vào, kích thích thần kinh của anh ấy. Tú Tú kể lại tình huống lúc chúng tôi phát hiện ra anh ta một lượt. Bàn Tử nhìn trời, dường như muốn nhớ lại điều gì, một lát sau mới nói:” tôi rời khỏi đó đã mười hai ngày rồi.” nói xong quay đầu lại, ” thiên chân đâu? Tôi hình như nghe loáng thoáng thấy giọng cậu ấy ở đâu đây mà.”

“Nó đi xuống bên dưới rồi, cậu nói nó dùng bản đồ này đi cứu người, nó và Phan Tử đã xuống được buốn mươi tám giờ rồi.” tôi đáp. Bàn Tử nghe xem lại lẩm bẩm:” bọn họ đi xuống bao nhiêu người?” “Bốn người”. Tú Tú đáp

Bàn Tử suy nghĩ một lát liền lên tiếng:” nói như vậy, tôi vẫn còn thời gian, tiểu tử này cuối cùng cũng làm được thuận lợi, tôi còn tưởng lần này lành ít dữ nhiều. Tam gia ngài đã xảy ra chuyện gì vậy, sao ngài lại xuất hiện ở đây?” Tôi cười gượng một tiếng:” chuyện nói ra rất dài. Trước cậu cứ kể lại xem đã có chuyện gì xảy ra.” Bàn Tử ra hiệu muốn uống nước, Bao Da lập tức đi pha một cốc cà phê, Bàn Tử nói:” tôi sẽ nói sau, giờ các người còn bao nhiêu mạng?”

Tôi nói cho Bàn Tử quân số đội mình, Bàn Tử liền nói:” trong mười hai tiếng nữa chúng ta phải xuất phát ngay, tôi sẽ dẫn đường, may ra sẽ có thể theo kịp bọn họ.” “Cậu lại muốn đi vào ư?” “Tình hình bên trong vô cùng đặc biệt, trước khi tôi kể ra đây, nên biết là dựa theo bản đồ của tôi thì không có gì nguy hiểm, thiên chân có thể ứng phó được. Nhưng, cửa cuối cùng bọn họ chắn chắn sẽ không hiểu được.”

Tôi hiểu rõ Bàn Tử, nhìn cách anh ấy nói chuyện là biết anh không hề nói đùa, vì thế ra hiệu cho Bao Da bảo hắn lập tức đi chuẩn bị. Bàn Tử khởi động xương khớp, tuy vẫn còn có phần khó khăn. Mặt của anh ta dưới ánh nắng càng thêm rõ ràng, mặt bị phù nề nặng, có vẻ càng thêm mỏi mệt, tôi hỏi hay là anh ta ngủ thêm chút nữa, Bàn Tử lắc đầu uống hết sạch cốc cà phê:” không còn thời gian nữa, tôi sẽ kể cho mọi người chuyện tôi gặp phải bên dưới.” Tôi gật đầu, Bàn Tử liền thở dài:” quái quỷ thật, Tam gia, lần này tôi thực sự đã được mở to con mắt. Không ngờ rằng trên đời này còn có nơi kỳ quái như vậy kia đấy.”

.