Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 41

Chương 21 (thượng)

. Tất cả quá trình giống y như lúc trước, chẳng qua lần này bọn họ càng thêm mệt mỏi. Bọn họ gần như là tìm kiếm từng tấc trên con đường bằng đá trên vách, theo lời của Bàn Tử nói, Muộn Du Bình dùng hai ngón tay dài bất thường của mình sờ qua tất cả thạch bích ở chỗ này nhưng hầu như không có kết quả gì. Đang lúc bọn họ cảm thấy sẽ lại phải đi ra, nhưng tình huống lần này bỗng xảy

ra biến hóa – bọn họ đã đi vào ngõ cụt. Đường hầm biến thành ngõ cụt, trước mặt bọn họ xuất hiện một bức tường đá. Sau ba lần lựa chọn, kết quả đạt được thực sự biến thành công cốc. Không giải thích được, Muộn Du Bình đã cảm thấy có gì đó không ổn, cho nên bọn họ lập tức đi trở lại, tính toán sau khi ra ngoài sẽ suy nghĩ tiếp. Đi hơn mười thước bọn họ liền phát hiện, kết quả lần này không chỉ là dẫm phải phân mà còn là phân chó thối.

Bọn họ nhanh chóng trở về chỗ cửa vào, chưa tới lúc đi ra ngoài bọn họ lập tức nhận ra có chỗ không đúng, đây không phải là cái ngách bọn họ tiến vào lúc trước, bọn họ đã đi tới một nơi xa lạ. Trước mặt bọn họ là một huyệt động nhỏ. Dưới đáy huyệt động là đầm nước, mấp mô gập ghềnh. Mới bắt đầu bọn họ còn cho rằng tình cờ tìm thấy vị trí của cổ lâu rồi, cái huyệt động này chính là vị trí của tòa cổ lâu kia, đầm nước này hẳn là mấu chốt, cho nên bắt đầu nghiên cứu đầm nước. Nó cũng không sâu, Bàn Tử lập tức liền phát hiện ra dưới đáy đầm nước yên tĩnh kia có một lượng lớn xương cốt, còn là xương người nữa. Trong khi bọn họ đang buồn bực đây là có chuyện gì xảy ra thì đột nhiên Hoắc bà bà bắt đầu xuất hiện phản ứng.

“Cũng may nhờ thân thể Hoắc bà bà yếu. Dọc đường chúng tôi đi qua, chỉ cảm thấy không khí vô cùng ngột ngạt, cũng không để ý được quá nhiều, mãi cho đến khi dưới da Hoắc bà bà chảy máu, chúng tôi mới nghĩ tới, không khí trong động có vấn đề. Không khí trong động kia có độc, có thể do dưới đất có khoáng vật cùng một lượng khí tích tụ gây nên. Chúng tôi đeo mặt nạ phòng độc nhưng không có tác dụng, mà khí độc kia độc tính rất mạnh, trực tiếp hấp thụ qua da.” Bàn Tử nói “Chúng tôi lập tức lui về cửa đường hầm bên cạnh, sau đó quay trở lại bên trong đường hầm, ở đó còn có thể cầm cự được lâu một chút.”

Bây giờ tình huống đã rất rõ ràng, cơ quan trong đường hầm này chỉ cho phép sai hai lần, chọn sai lần thứ ba, cơ quan sẽ đem mọi người vào trong một huyệt động chứa đầy khí độc. Nếu như sử dụng khoa học kỹ thuật hiện đại, tạo ra loại cơ quan này không khó, chỉ cần có một cái van ba chiều là được. Tuy Muộn Du Bình xác định chắc chắn nơi này không thể có cơ quan như vậy, nhưng hiện tượng này lại xảy ra. Cho nên, hai nhóm người cũng bắt đầu sinh ra cảm giác không tín nhiệm.

Dưới loại tình huống này, Bàn Tử cùng Hoắc bà bà cũng bắt đầu hoài nghi phán đoán của Muộn Du Bình, còn những người khác chẳng qua là không có bất kỳ một ý kiến nào đủ sức thuyết phục.

Sau đó, Hoắc bà bà lại dùng uy tín của mình áp chế cơn khủng hoảng, mấy giờ tiếp theo trải qua hết sức gian nan, bọn họ phải dùng tất cả đồ đạc ngăn cửa đường hầm không để cho khí độc tràn vào. Cùng là một con đường, đi hai lần, cửa ra lại hoàn toàn khác nhau, điều này có chút khó mà tưởng tượng được. Loại cơ quan như vậy làm thế nào để tạo nên đây?

Ở đây có hiện tượng nghịch lý không gian (这 有 空 间 上 的 悖 论). Tôi không khỏi nhớ lại ở Vân Đỉnh Thiên cung cũng gặp phải tình huống như vậy. Chẳng lẽ cổ nhân đã có cả loại kỹ thuật này?

Bọn họ chỉ có thể một lần lại một lần thử nghiệm. Nhưng dường như mỗi một lần bọn họ đều đi ra ngoài từ một cửa khác nhau. Bên trong núi này không biết có bao nhiêu cửa ra mà có thể khiến cho bọn họ mỗi lần đi ra ngoài đều không đồng nhất. Đầu tiên bọn họ thảo luận khả năng có thi thai tồn tại, Bàn Tử lấy ra kim phù đem đốt một hồi, nhưng lần này hoàn toàn không có hiệu quả. Loại cảm giác đánh không tới, đào không ra này khiến bọn họ gần như bị suy sụp, cả đội không biết mình đang ở nơi nào, lúc ấy thậm chí còn cảm thấy tòa Trương gia cổ lâu kia không ở không gian này mà đang ở một không gian khác. Chẳng qua là thật không may, lối đi thông tới không gian kia không ở trong nơi này.

Tôi nghe quá trình, cũng biết bọn người Bàn Tử cuối cùng vẫn sẽ tìm được tòa Trương gia cổ lâu kia. Bản thân thấy vô cùng may mắn ở chỗ chính là nhầm mật mã cũng không có hại chết bọn họ, mặc dù tôi rất muốn biết cuối cùng làm sao Bàn Tử có thể trốn được, nhưng hiện tại tôi lại nóng lòng muốn biết chuyện sau khi thấy được Trương gia cổ lâu nên so với lúc bình thường còn gấp gáp hơn một chút. “Không cần nói với tôi những chi tiết này, trực tiếp nói kết quả đi.” Tôi nói “Cuối cùng mọi người làm sao có thể tiến vào cổ lâu?”

Bàn Tử lắc đầu: “Không phải chúng tôi, là bọn hắn, tôi chưa đi vào. Tôi cũng như ngài, không biết bọn họ làm cách nào đi vào đó, tôi cũng không muốn nói từ đầu, nhưng những thứ nói phía trên đều có ý nghĩa của nó, chuyện phát sinh kế tiếp chính là mấu chốt. Tôi chỉ có thể nói cho ngài biết lý do bọn họ đi qua mà vẫn còn sống.” Trong một thời gian dài không có kế sách nào khả thi, cuối cùng bọn họ dừng lại, suy nghĩ chân tướng sự việc, bắt đầu tiến hành những giả thiết. Bàn Tử liệt kê tất cả các giả thiết của cả đoàn đưa ra. Lần này có mấy giả thiết như sau:

Thứ nhất, trong đường hầm này tồn tại một loại cơ quan tinh xảo mà bọn họ không cách nào hiểu được, những cơ quan này vận hành đưa đến kết quả như hiện tại. Thứ hai, đường hầm này quả thực vượt qua sự hạn chế về không gian và thời gian. Thứ ba, tinh thần của bọn họ đã bị thứ gì đó chi phối rồi, thứ này không giống thi thai nên dù đốt sừng tê giác cũng không cách nào tìm thấy được.

Thực ra, đây là chuyện bình thường, đều là phỏng đoán một số khả năng có thể xảy ra..