Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 46

Chương 23 (hạ)

. Lau xong súng, Bàn Tử vừa nhét đạn vào trong băng vừa nói: “Tôi thực sự không nghĩ là bọn họ có được thứ hàng như này, chợ đen bây giờ cứ như cái bãi shit ấy. Thứ này phù hợp cận chiến nhất, đặt biệt là sử dụng trong không gian hẹp, lực sát thương cực lớn, mà lại không hao đạn là mấy.”

“Đưa xem nào?” tôi hỏi. Bàn Tử lập tứt quăng cho tôi khẩu súng đó, vừa đưa tay ra đỡ lại thấy càng thêm kỳ quái, nó giống như một khẩu súng lục được gia công lại vậy.” “Khẩu beretta*, súng Italia.” Bàn Tử tiếp, “Có điều hình như bị người ta thay đổi rồi, nhẹ đi rất nhiều.Nếu Tam Gia không chê thì cầm tạm một khẩu mà phòng thân?”

Tôi nhìn nét mặt Bàn Tử nửa như cười nửa như không, giống như đang có chuyện gì giấu diếm, trong lòng bất giác lấy làm lạ. Có điều giờ tôi đang là Tam Gia không thể nào như Ngô Tà ngày trước trực tiếp bắt anh ta phải nói ra cho bằng được. Chỉ đành từ bỏ ý định, chú tâm vào khẩu súng trên tay, quả nhiên nó tương đối nhẹ. Bàn Tử lại vứt tôi một cái khăn mặt, bảo tôi mau bọc súng lại. “Giấu đi nhanh lên, đừng để cho ai thấy, bọn chúng hình như đang tìm đấy.” Tôi dùng khăn mặt phủ lên súng, vài năm trước khi mới nhìn thấy súng tôi hẳn là vô cùng ngạc nhiên, nhưng giờ đây nhìn thấy nó cũng chẳng khác gì gặp lại lão bằng hữu vậy. Tôi ngắm nghía, súng này cũng rất được. Bàn Tử liền lên đạn răng rắc một tiếng, sau đó lại tháo ra, rồi nhét vào trong ba lô của mình, nói:

“Giờ thì buổi tối lão tử có thể ngủ ngon một giấc rồi.” Sau đó ôm lấy cái bọc trong tay mình hôn đánh chụt một cái. Tôi nhìn ánh mắt Bàn Tử, phát hiện ra khi nói những lời này anh ta vô cùng nghiêm túc, không khỏi trong lòng lặng đi. Anh ta dùng ánh mắt dứt khoát và thái độ “có điều giấu diếm” đó khiến tâm trạng tôi thực sự rất khó chịu. Tôi hi vọng tin tức anh ta giấu diếm chỉ là những điều không xác thực như từng xảy ra trước kia và cũng không ảnh hưởng gì tới mọi chuyện. Tôi còn muốn trò chuyện thêm với anh ta một lát nữa, đặc biệt là muốn hỏi chi tiết hơn về chuyện xảy ra trong hầm kia. Đột nhiên bên ngoài trại vang lên những tiếng ầm ầm, hình như là có cái gì đó vừa phát nổ.

Bàn Tử vẫn phản ứng mau lẹ hơn tôi, lập tức lao ngay ra ngoài, bốn phía ai ai cũng nghe thấy tiếng động đó, mọi người cùng hướng mắt về phía phát ra âm thanh. Chợt nghe tiếp theo là tiếng súng đạn rền vang truyền từ doanh trại của Cầu Đức Khảo tới. Tôi nhìn Bàn Tử:” Cậu làm sao?” “Tất nhiên không phải, Bàn Gia tôi trộm súng chứ không đánh lén”

“Đi! Đi xem!” Bao Da hiếu động đã chuẩn bị lao ra ngoài. Tôi thấy tình hình bên kia không ổn, chạy khỏi lều ra hiệu cho những người khác nhanh chóng thu thập trang thiết bị, đem những thứ gì mang theo được thì mang hết. Sau đó cúi người cũng Bàn Tử lần mò đi về phía bên kia. Còn chưa tới nơi, bên kia gần như đang đánh giặc vậy, đâu đâu cũng có tiếng súng, trong đêm ánh đèn quang từ họng súng lóe lên chẳng khác gì chiến trường.

“Chuyện gì vậy?” Bàn Tử mắng, “Không phải là lính biên phòng bao vây truy quét đấy chứ?” Bao Da nói:” Béo ca, anh xem, không phải là đang bắn nhau, chỉ có người bắn đi không có kẻ đánh trả, lại không có đích nữa.” “Không phải là không nhắm vào đích.” Bàn Tử nói, “Bàn gia tôi mười tuổi đã được sờ vào súng, sao còn không biết chứ? Những súng ở đây đều dùng ở cự ly ngắn, đằng kia hẳn là có thứ gì đó đang tập kích bọn họ.”

“Là cái gì mới được?” “Ai biết được. Nhưng nó từ trong hồ tới.” Tôi nói rồi chỉ lên trên cây, trên cây có một tay súng bắn tỉa, hiện tại tất cả súng đạn đều chĩa xuống hồ kia, mỗi lúc một dồn dập. Bàn Tử cũng nâng súng lên rồi bước tới sát bên hồ, tôi cũng theo qua, anh ta dõi mắt nhìn ra xa, nhưng chỉ thấy một khoảng tối đen, cái gì cũng nhìn không thấy. Vừa định đi qua thì trong doanh địa của chúng tôi bỗng vang lên một tiếng kêu đầy kinh hãi.

Chúng tôi lập tức quay người trở lại, ba bước chạy làm một, vài giây sau liền nhìn thấy từ trong nước bên cạnh doanh địa chúng tôi có vài con linh miêu ngoi lên, hùng hổ mà nhào tới. Bàn Tử tốc độ như con thoi, lập tức bắn cho một con linh miêu bật lại trong hồ. Ngay lập tức tôi chạy lên, quơ tay vào đống lửa rút ra một thanh củi đang cháy, hướng về phía Ách Tỷ và Tú Tú hai người bọn họ đang kêu thất thanh mà ném tới.

Một con linh miêu khác bị củi lửa bức lui lại, tôi lao tới bảo vệ hai cô, nhìn chỗ vành tai của bọn chúng liền phát hiện chính xác đó là mấy con linh miêu lần trước quay lại tấn công. Bàn Tử dùng “tiểu đinh đang” rất thuận tay, hai nháy đã đánh bay hai con. Loại súng này lúc chiến đấu đúng là một vũ khí sát thủ. Tú Tú và Ách Tỷ bị dọa sợ kinh khủng khiếp, hai người ôm chặt lấy nhau. Tôi bảo các cô túm vào sau lưng, Bàn Tử và Bao Da cùng đứng vây quanh. Trong tích tắc đó dưới hồ lại thêm hai ba con nữa xông lên, Bàn Tử hô một tiếng: “Tam giác phòng ngự!”

Tôi không biết là có ý gì, chỉ biết cố gắng chắn cho Ách Tỷ, một tay trở ra sau rút khẩu súng ra nhắm thằng một nổ liền ba phát. Súng này tôi đã từng được lĩnh giáo rồi, vì mục tiêu kia di chuyển nên một phát sẽ không trúng, sau khi nổ liền ba phát, nó gần như đã nhảy tới trước mặt tôi. Tôi ngược lại không hề sợ hãi, nhiều năm tôi luyện đã cho tôi kỹ năng bắn súng rất tiến bộ, nhưng thật ra ý chí đã chết lặng đi không ít, bất giác lại giơ tay lên ngăn cản. Trong giây lát đó, sau lưng tôi bỗng dưng trống không, rồi lại thấy Ách Tỷ lao ra chắn ngay trước mặt mình. Tôi thầm cả kinh, trong lòng gào lên sao có thể cẩu huyết đến vậy được, tiếp đến Bàn Tử chộp lấy tay tôi, vung một đường từ dưới đi lên, hét lớn: “Fire in the hole!!!!!!!!”

(Đùa đấy, là bắn! :D ) (Thấy chưa, đã bảo Ách Tỷ không phải dạng vừa vừa vừa đâu, đằng sau một người đàn ông luôn là một người đàn bà, không cần biết là mẹ hay vợ hay là bồ nhí gì gì, nhưng thật là vĩ đại.) Viên đạn trong súng của tôi gầm lên rồi xẹt qua dưới nách Ách Tỷ, găm trúng vào con linh miêu gần như cùng lúc nó đang nhắm vào giữa cổ cô ấy mà cắn. Con linh miêu bị giật ngược về phía sau, gục xuống đất rồi lao vào rừng chạy trốn.

Tôi giơ tay lên định bắn, Bàn Tử lập tức giữ lấy cò súng của tôi:” Tam Gia, a di đà phật” (Bàn Tử, giờ tôi mới biết anh là người của hội những người yêu động vật :D ) Vừa dứt lời, đột nhiên từ trong rừng lại vang lên một tiếng ầm rất lớn, ánh lửa ngút trời, không biết là thứ gì lại vừa phát nổ.

Chú thích: Khẩu beretta*:.