Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 5

Chương 3 (thượng)

Edior: tongminhngoc Beta: tieudieututai Tôi đang định mở lời, chợt nghĩ ngay như vậy không đúng, tôi mà cất tiếng sẽ lập tức bại lộ ngay, chỉ có có thể nghĩ cách làm gì bây giờ.

Lúc này Chú Ba phải làm gì? Lúc này Chú Ba sẽ làm gì? Trong đầu tôi rối thành một mớ bòng bong, mắt thấy lão tặc Khâu kia bước tới gần trước mặt mình, thấy mặt tôi hắn lập tức ra vẻ vô cùng kinh ngạc. Tôi nhìn hắn, trong chớp mắt nảy ra cách duy nhất không khiến thân phận bị bại lộ lúc này. Tôi túm lấy hắn rồi vung tay đấm một quyền vào bên cánh mũi trái hắn.

Con rùa Khâu kia bất ngờ không kịp đề phòng, bị tôi múc cho ngã nhào ra đất, tay tôi lập tức đau dại đi, nhưng vẫn cắn răn nhịn lại, tiếp túc bước tới hạ thêm một quyền nữa, đánh cho hắn lăn lê trên đất. Vương Bát Khâu kêu như heo chọc tiết, tôi nhớ tới những lời trong bữa cơm hôm trước mời hắn, lửa giận bốc lên càng hăng, dù sao cũng chẳng biết có giấu được hay không, trước cứ đánh sướng tay đi đã rồi tính sau. Ngay sau đó tôi liền xông tới đạp hắn túi bụi. Cảnh này xem cũng thực tàn nhẫn, đòn toàn chọn mặt mà đánh, ngay cả cơ hội chống trả cũng không có. Bốn tên thủ hạ phía sau hắn rốt cục cũng hiểu ra tình hình, lập tức cùng nhau lao lên, Phan Tử lập tức đứng chắn trước mặt tôi, nhìn bọn chúng gằn từng tiếng: “Muốn chết à, một đao một mạng, ba phút không giải quyết xong chúng mày tao đây nhận làm cháu.”

Phan Tử hung bạo ai cũng biết tiếng, trong lúc nhất thời cả bốn tên không dám nhúc nhích. Lúc này tôi đã đánh tới mức tay mất đi cảm giác, sợ là sau vụ này phí bảo trì tay tôi còn cao hơn cả trị thương cho bọn chúng cũng nên, bản thân lại cảm thấy có phần quá đáng rồi, đạp bồi cho vài cái nữa mới quay đầu bước đi. Phan Tử nhìn tôi đi rồi mới nhổ một ngụm lại, bước theo chân tôi. Chúng tôi đi qua một giao lộ, nhìn lại thấy mấy tên thủ hạ kia lập tức đi đỡ lão tặc Khâu dậy. Tôi bước nhanh hơn, tới chỗ bọn chúng không còn nhìn thấy nữa mới đưa tay lên nhìn, giờ tay tôi sưng phải như cái bánh bao.

“Lần sau dùng bạt tai thôi.” Phan Tử nói, “dùng quyền đấm hắn là còn chừa cho hắn thể diện đấy.” Tôi nhìn về phía sau, hỏi:” có lộ không?” “Chắc chắn không, hắn nhất định có tai mắt quanh đây, trước giờ vẫn theo đuôi tôi hoặc cậu, thấy bộ dáng cậu hiện tại nên nghĩ là Tam Gia trở về, lập tức phi tới đây xem tình hình. Vừa rồi cậu phản ứng rất đúng, chỉ là đánh chứa đủ dữ.”

“Còn chưa đủ sao?” “Nếu là tôi xuống tay, chúng ta sẽ không lo lắng hắn có nhận ra hay không,” Phan Tử nói, “có điều mặc cho hắn có phát hiện hay không, trận đòn này hắn chắc chắn bị đánh cho ngu người luôn rồi, tạm thời cứ mặc hắn đấy, chúng ta phải đi mau.” Chúng tôi lên xe taxi, Phan Tử nói không thể trở lại khách sạn tôi trọ được, cũng không thể tới phòng anh ấy, tối hôm nay kiểu gì thì kiểu cả Trường Sa này sẽ biết tin ngay, trước phải trốn đi đã. Nhưng không cần trốn lâu, vì Tam Gia từ trước tới giờ chưa từng biết sợ lũ khốn đó, ngày mai hẳn sẽ còn một mà ác đấu nữa.

Nếu qua ngày mai mà còn sống thì phải lập tức trở lại cửa hàng ở Hàng Châu, có thể bình tĩnh ở đó một thời gian. Tôi gật đầu, anh nói:” đêm nay không được ngủ, tôi sẽ nói cho cậu làm thế nào để giả trang được. Có điều mai cũng không thể lấy cứng đối cứng được, một buổi tối hôm nay cậu phải học làm sao cho thành thạo bộ dáng của Tam Gia, ngày mai tôi tìm một nơi nào đó, để cậu ngồi bên trong, tôi bên ngoài, còn cho bọn chúng vào nhìn mặt cậu, cậu không cần phải nói gì cả, như vậy là để giáo huấn chúng.” “Không nói lời nào mà là giáo huấn sao?” tôi lấy làm lạ hỏi.

Phan Tử liền cười thần bí:” tôi sẽ truyền thụ cho cậu tuyệt chiêu giáo huấn người độc nhất của Tam Gia, trầm mặc huấn nhân.” Tối hôm đó, tôi gần như phải thức suốt đêm để luyện cái kỹ năng gọi là trầm mặc huấn nhân đó, kỳ thật chính là ném sổ sách từ xa. Phan Tử nói, Chú Ba tôi những lúc tức giận, thường rất thích mắng chửi người khác, nhưng một khi đã nổi trận lôi đình, ngược lại chú chỉ im lặng. Chú lấy những số sách có vấn đề ra, bảo những tên làm sai sổ sách chờ ở bên ngoài. Nếu giải thích khéo, chú sẽ để xuống, còn nếu vẫn có vấn đề, chú sẽ ném sổ sách đi, lúc đó người kia liền biết mình chết chắc rồi.

Sổ sách nhất định là phải rơi, nhưng không cần quá chuẩn. Nhưng vấn đề của tôi là, phải nhận mặt người chúng thuộc hạ dưới trướng kia. Ngày mai ngoài những tên đầu lĩnh trong địa bàn ra, còn có một vài trợ thủ nữa, người tới hẳn sẽ hơn ba mươi mạng, Phan Tử lại không có ảnh ở đây, anh ấy chỉ có thể bố trí một kế hoạch, ngày mai để bọn họ đứng theo trật tự, sau đó sắp xếp số hiệu, tôi nghe tên thì đối chiếu với một mã số, đem những sổ sách này quăng xuống đó. Tôi luyện hết buổi tối, rốt cục cũng đạt được chút thành tựu, ném cũng đã được vài phần thật tâm đắc, cuối cùng còn phải quăng một cái gạt tàn thuốc lá, coi như tống kết. Cái gạt tàn đó phải vung sang chỗ Phan Tử, ý là trừng phạt anh ấy làm việc không tận lực, Phan Tử có thể vì thế mà nổi điên lên. Tôi nhìn cái gạt tàn sắp rơi xuống đất kia- cái gạt tráng men màu thời Mãn Thanh, không khỏi thầm gào lên Phan Tử nhà anh mà không đỡ được nó, tôi đây coi như một phát vứt mất sáu ngàn tệ.

Rạng sáng hôm sau, tôi chợp mắt lấy một lúc, vào khoảng năm giờ thì Phan Tử gửi tin nhắc cho bọn họ:” Thu Lân (như kiểu họp khẩn), chín giờ, chỗ cũ.” Đây là tiếng lòng, giống như “Long Tích Bối” vậy. Sau khi hai chúng tôi ăn mặc chỉnh tề, ra tới cửa Phan Tử nói:” Tam Gia, cậu chính là Tam Gia.”

Tôi nhìn anh ấy, không biết là anh ấy đang nói với tôi hay tự nói cho chính mình nữa, vừa bước ra ngoài, đột nhiên từ góc đường có một người xông tới, vung đao chém vào sau lưng Phan Tử. Bị phục kích bất ngờ không kịp đề phòng, Phan Tử lảo đảo vài bước, sau lưng máu phun đầy đất. Tên kia lập tức xoay người lao tới tấn công tôi, khảm đao trong tay nhắm thẳng cổ tôi mà chém xuống..