Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 50

Chương 25: Hạ

. Chính xác thì giờ là 2h49 sáng ngày 15/2 tức là 27 tết :D Tớ lẩn mất 3 ngày nay vì không có hàng đúng hẹn để giao mọi người, thực ngại quá, do editor mới bận nên không kịp làm mấy Chương này, thành thật xin lỗi. Trong ngày hôm nay tớ sẽ xử lý hết những Chương còn thiếu, đền bù thỏa đáng và không để nợ Chương nào trước Tết, :D Cũng thiếu 17 Chương cộng thêm 5 Chương ngày hôm nay là 22 Chương :D

Từ giờ cho tới đúng tối mai sẽ đủ hết cho mọi người :D Cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho anh em trong nhà chúng tớ *cúi đầu* :D Ghi chú nhỏ là chúng tớ làm việc có trách nhiệm, không vì gì cả nên đừng quy kết gì cho chúng tớ, chưa có Chương mới tớ sẽ bù, không để thiếu nên anh chị em yên tâm. :D “Thế quái nào, cậu không nói với tôi, tôi lại không biết cậu có kế hoạch gì, dĩ nhiên là không dám không phối hợp với cậu. Hơn nữa cậu không biết, vị bác sĩ kia đối với chú Ba nhà cậu có ý gì đi? Làm như chiếu cố tôi quả thực đem tôi thành người thụ động rồi, không có chuyện gì cũng hướng tôi nói chuyện, lão tử ở đây nửa mê nửa tỉnh, sắp bị cô ta phiền chết.”

Bàn Tử nhìn bên kia một chút. “Cậu biết cô ta nói gì không? Mẹ nó, cũng quá buồn nôn rồi, lão tử coi như là chua xót đến cùng cực rồi, nhưng cô ta yêu say đắm chú Ba nhà cậu, khiến chua xót của tôi coi như không có. Nếu không phải tôi thực sự quá mệt mỏi, nghe cô ta nói còn có thể ngủ được, tôi chỉ hận không thể chạy đến bóp chết cô ta cho rồi. Cô ta nói, cô ta thấy cậu thay đổi. Tôi cũng vậy không biết có chuyện gì, trước tiên chỉ có thể như thế. Tôi nghe xong, trong lòng cũng có chút buông lỏng, vừa định lên tiếng, hắn liền khoát tay ngăn lại: “Nhiều lời vô ích, chỉ cần tôi với cậu biết cậu là ai là được. Tôi hỏi cậu một việc, cậu phải trả lời tôi.” “Hoa nhi gia kia, cậu tin hắn sao?”

Lòng tôi tự hỏi hắn hỏi cái này để làm gì, liền gật đầu: “Hắn giúp tôi rất nhiều, tôi thấy hắn tin được.” “Cậu điều tra lai lịch của hắn rồi à? Hắn thực sự là con cháu Hoa gia?” “Tôi khẳng định, sao thế?”

“Cậu nhìn thấy hình của Lão Cửu Môn rồi?” Tôi lắc đầu, chuyện này tôi thực sự không biết, liền nói: “Cậu nói thẳng đi, rốt cuộc cậu nghi cái gì?” Bàn Tử dừng một chút mới nói: “không có gì, cõ lẽ tôi quá đa nghi thôi. Tôi chỉ là cảm thấy người này đưa ra chủ ý loại này cho cậu, không đáng tin”

Tôi nhìn bộ dạng Bàn Tử không phải là nói đùa: “Nhưng lúc ấy quả thực cũng không còn biện pháp nào khác, nếu không làm thế tôi cũng không thể nào tới đây cứu anh” “Có một số khó khăn, chưa chắc đã khó giống như lời người ta nói.” Bàn Tử nói, nhưng ngay sau đó lại khoát tay: “Thế nhưng vẫn phải cảm ơn hắn, chuyện này tôi không hỏi thêm nữa. Chúng ta không có thời gian suy tính nhiều như vậy, trước tiên đem tất cả mọi chuyện làm gọn gàng rồi nói sau.” Tôi nghĩ muốn nói lên lo lắng của mình, lại hỏi: “tình hình của bọn người Muộn Du Bình cậu không có gạt tôi đi? Tôi vẫn nghĩ cậu chưa nói thật.”

Bàn tử vỗ vai tôi nói: “Bàn gia tôi muốn hại cậu thì đã sớm hại rồi, cần gì đợi đến hôm nay.” Như vậy là sự thật, nhưng bàn tử gạt tôi cũng không phải chỉ một hai lần. Tôi nói: “Cậu không hại tôi, không có nghĩa cậu sẽ không bỡn cợt tôi.” “Thiên Chân, cậu không hiểu.” Bàn Tử chỉ chỉ phía sau “Cậu tin tưởng mọi người, đối xử với họ xuất phát từ nội tâm, tôi không giống với cậu, những người đằng sau kia, tôi một chút cũng không tin.” “Cái đó với tin tưởng hay không tin tưởng có liên quan gì?”

“Rất liên quan là đằng khác.” Bàn tử nói “Thứ tôi nhìn thấy trong gương nhiều hơn rất nhiều so với nói với bọn cậu, nhưng hiện giờ tôi không thể nói. Cậu phải tìm cơ hội ở riêng cùng tôi lâu một chút.” Tôi nhìn phía sau, liền phát hiện Bao Da cùng Ách Tỷ đều nhìn về phía này, dường như hơi tò mò. “Thấy không?” Bàn Tử nói “Người ở đây, ai cũng không tin tưởng người khác, đều chăm chăm nhìn đối phương.”

Tôi bị Bàn Tử nói đến không thoải mái, Bàn Tử tiếp tục nói: “Vốn là tôi cũng không muốn vạch trần cậu, thế nhưng, chúng ta đi chính là con đường này, không phải là chui trong khe, tôi phải nói cho cậu hiểu, từ lúc bắt đầu tiến vào ngọn núi này, phát sinh bất cứ chuyện gì cậu cũng không cần thấy lạ.”.