Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 51

Chương 26: Thượng

. Bàn Tử nói xong cũng đứng dậy đi về còn vừa đi vừa nói thầm gì đó, làm ra vẻ nói chuyện với tôi vui vẻ lắm, tôi chỉ cần phối hợp với hắn là ra vẻ mặt bất đắc dĩ là được. Một đường đi về, chỉ thấy bọn họ đang nói chuyện thời tiết, Tú Tú chờ tôi ngồi xuống liền nhẹ giọng hỏi Bàn Tử cùng tôi nói chuyện gì. Tôi chỉ nói giờ không tiện kệ, đuổi cô ta sang chỗ khác. Sau khi ngồi xuống trong lòng tôi liền buông lỏng không ít. Nghĩ tới mấy vấn đề Bàn Tử nói vừa rồi, tôi còn cảm thấy có chút khác thường, nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy Bàn Tử không giống gạt người.

Không phải nói Bàn Tử không tốt khắp nơi gạt người, mà tôi với việc nói dối rất nhạy cảm. Chú ba gạt tôi rất lâu, thật ra tôi có thể cảm giác được, nhưng mỗi lần tôi đưa ra phán đoán đều tự gạt mình rằng đã quá đa nghi. Nhưng lần này giác quan thứ sáu của tôi cảm thấy Bàn Tử không phải nói dối. Tôi nhớ đến biểu hiện lúc trước của Bàn Tử, quyết định không thèm nghĩ nhiều nữa. Bàn Tử nói đúng, nếu hắn muốn hại tôi thì đã hại từ lâu rồi. Chẳng qua, ánh mắt của Bao Da cũng có chút kì quái, nhìn tôi hỏi: “Hai người đã làm gì?”

“Xem tình hình phía trước một chút.” Tôi trả lời. “Thấy thần thần bí bí như vậy, Tam gia, có việc gì ngài không thể gạt chúng tôi.” Bao Da oán giận nói. Tôi thấy tình huống này lập tức nháy mắt cho Tú Tú ra hiệu, muốn cô ta chuyển đề tài. Tôi hỏi Tú Tú: “Mọi người đang tán gẫu cái gì?”

Tú Tú biết dụng ý của tôi, lập tức nói: “Chúng tôi đang nói chuyện Lão Cửu Môn. Nghe nói khi quân đội tràn vào Trường Sa, chỗ nào cũng có người trong bộ đội, còn có dân chạy nạn trốn khắp nơi.” “Lúc ấy rất nhiều quan lại quyền quý ở kinh thành cũng có thể hát mấy câu kinh kịch, vì vậy sau khi quân đội thành lập nước Trung Hoa mới ở Bắc Kinh, cuối cùng con hát không còn đường sinh nhai. Chuyện cũ năm xưa cũng là được nhắc lại lúc chuyện phiếm, thế nhưng may nhờ sau này Nhị gia suy bại, nếu không ở loại thời đại bây giờ, bọn họ không biết nên giả trang thành cái gì. Hiện tại lòng người xa cách, phòng người ngoài thì ít, ngược lại người mình lại thành mối họa lớn trong lòng. Bao Da dường như có chút thích Tú Tú, Tú Tú vừa nói, liền kéo đi sự chú ý của hắn. Tú Tú nói về hai anh trai mình. Dọc đường đi, nghe Tú Tú nói đến hai người kia cũng coi như là hai công tử nổi tiếng đất Bắc Kinh cũng không đặc biệt xuất sắc. Hai người đó đối với việc Hoắc bà bà thưởng thức Tiểu Hoa đã sớm có bất mãn trong lòng, ân oán khúc mắc giữa bọn họ có thể tích lũy từ khi còn nhỏ. Tôi không có cách nào nói chen vào, liền để cho cô nàng nói nhiều lời một chút.

Bàn Tử ngồi xuống ném thêm mấy nhánh cây vào đống lửa, nói: “Loại Kim phấn thế gia này cùng nhân duyên đề tiếu trong truyện xưa, lão tử không có gì hứng thú, có tồn tại tình yêu trong lão cửu môn hay không chúng ta đều không biết, đem ra nói một chút. Nghe nói Nhị gia các người thủ tiết sau đó lại khá phong lưu, lưu luyến nơi bướm hoa, trong đó có một người yêu dường như rất tinh thông đồ sứ, tự tay vẽ hoa văn lên đồ sứ Thanh Hoa, người ta gọi là “Tiểu Thanh Hoa”, có chuyện này hay không?” “Tiểu Thanh Hoa bây giờ vẫn còn, anh có muốn đi xem một chút không? Hiện tại đang ở viện dưỡng lão.” Tú Tú nói, “Vẽ hoa văn lên đồ sứ Thanh hoa, chỉ là dạng con nít, chính là bị đập nát cái chủng loại kia…” Tôi uống một ngụm trà rồi nói: “Tổ tiên bạn cũ, miệng cô tích chút đức đi. Nữ nhân trong xã hội cũ phần lớn có thân thế đáng thương, Tiểu thanh hoa này, chưa chắc đã là cô ấy muốn làm.” Bao Da rất không đồng ý, nhưng không muốn nói tiếp chuyện vừa rồi, liền hướng Bàn Tử nói:”Anh có suy nghĩ gì nói ra để còn lường trước, chúng ta làm sao đưa người ra được, chi bằng anh nói thêm đi.”

“Nói nhảm, lão tử đáp ứng vân thải [đám mây], bây giờ làm người nghiêm túc, các người đẳng cấp thú vị như vậy, đều là đối tượng không thể đắc tội.” Bàn Tử xoay người đem cái mũ che ở trên mặt: “Muộn rồi, Bàn Gia ta buồn ngủ, ta ngủ trước, ba người các ngươi cứ tiếp tục trò chuyện.” Tôi nhìn trăng sáng, địa thế nơi này rất đặc biệt, thanh ngang trên nóc chặn lại phần lớn ánh trăng, chỉ để một vệt sáng mờ mờ, nếu không phải một đoạn thanh ngang trên đầu bị hỏng một rãnh sâu, sợ rằng nơi này một tia ánh trăng cũng không chiếu vào được.

Cái rãnh bí mật này, không phải người xây dựng Trương gia cổ lâu năm đó che lại, mà là người dân Cổ Dao ở Lĩnh Nam quốc. Hiển nhiên nơi núi sâu này rất lâu trước đây đã có nhiều hoạt động thần bí, chẳng qua là không biết người dân Cổ Dao xây cái rãnh bí mật này trong núi có mục đích gì, cùng lựa chọn của Trương gia lâu không nhất thiết có liên hệ. Mọi người đều muốn chợp mắt một lát, liền chia nhau nằm xuống. Tôi vừa định nhắm mắt, bỗng nhiên thấy Bàn Tử ngồi dậy một chút, đi đến bên đầm nước. Tôi biết rõ chuyện này, cho nên cầm mũ úp xuống đắp lên mặt, rất nhanh đã ngủ say, tính toán một lúc sau sẽ tỉnh dậy.

Ở đây đã hình thành nên đồng hồ sinh học rất chính xác, miễn là trước khi đi ngủ tự nhắc nhở bản thân đây chỉ là nghỉ ngơi tạm thời, tôi nhất định có thể tỉnh lại đúng lúc. Qủa nhiên một lúc sau tôi đã tỉnh. Trên mặt đang đắp cái mũ, bên trong tản ra mùi dầu gội, tôi thấy thực may mắn khi ở nơi hoang vu này vẫn có thể ngửi thấy hương vị của thành phố này. Tôi thở ra một hơi, mấy ngày nay trong lòng tôi lại nghĩ đến chuyện đi Lỗ Vương Cung và Vân Đỉnh Thiên Cung trước kia, khi đó tôi là người chuyên phá hư sĩ khí của đội ngũ, luôn luôn đợi Phan Tử đá mới có thể tỉnh lại. Hôm nay tôi đã không có quyền đó nữa, tôi đã trở thành chú ba, nhũng người khác đều nhìn vào tôi. Tôi nhanh chóng đem mũ lấy xuống, định ngồi dậy, dưới tay lại phát hiện cái mũ để trên mặt đã ướt nhẹp còn rất nhờn. Tôi cả kinh, lập tức đẩy vật kia ra ngồi dậy, nhưng ngay sau đó nhận thấy có chỗ không đúng – đống lửa chiếu sáng toàn bộ khu vực, đến gần dọc theo mép rãnh bí mật đều có nước nhỏ giọt xuống. Tôi cho rằng trời đang mưa, nhưng ngẩng đầu lên mới phát hiện, nước không phải từ trên trời rơi xuống mà từ tảng đá bên trên rơi xuống. Tôi đang ngồi ở một tảng đá bên cạnh rãnh, dây leo bốn phía đã bị cắt hết, nước theo khe trên vách tường nhỏ xuống, vỗ lên mặt tảng đá nước bắn tung tóe, bốn phía mọi người đều không khá hơn đều bị nước giội tỉnh, mọi người che đầu chạy ra khỏi khu vực nước chảy, miệng kêu lên “Chuyện gì xảy ra vậy?” Bàn Tử lập tức làm động tác chớ có lên tiếng, để mọi người ngậm miệng.

Chúng tôi đều nhìn hắn, không biết hắn phát hiện cái gì. Hắn ngửi nước bắn lên đầy người, tôi làm theo ngửi thấy trên mũ mình mùi khai của nước tiểu khiến tôi ghét bỏ đến cực điểm. Là đi tiểu. Có người đi tiểu trên đỉnh đầu chúng tôi..