Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 52

Chương 26 (Hạ)

. “Mẹ nó” Bao Da nhẹ giọng mắng, chán ghét nhổ nước miếng, rõ ràng nước tiểu sặc vào trong miệng. Bàn Tử tiếp tục ra hiệu cho chúng tôi đừng nói chuyện, tất cả mọi người chán ghét mà không biết phải làm sao. Chỉ có Bàn Tử hứng lấy, bắt đầu trèo lên tảng đá bên rãnh. Tôi không biết hắn muốn làm cái gì, cũng cắn răng đi theo. Tôi nắm vào dây leo liên tục trèo lên bên dưới thanh ngang, một chút đã nghe thấy phía trên có người nói chuyện. Không ngờ là tiếng anh, tôi lập tức hiểu đó là đội ngũ của Cầu Đức Khảo.

Vẫn còn có chút nước tiểu chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt Bàn Tử hắn cũng không quan tâm. Hắn nghe không hiểu ở phía trên nói cái gì. Liền làm động tác thủ thế để cho tôi nghe. Tôi chịu đựng buồn nôn mãnh liệt lắng tai để nghe. Phía trên nhất định là có không ít người, hiển nhiên bọn họ đang ở trên cao, hoàn toàn không hề phát hiện ở dưới rãnh còn rải một tầng thanh ngang, phía dưới thanh ngang còn có lối đi bí mật. Nhưng đám người Cầu Đức Khảo, lúc này không nên xuất hiện tại đây, tôi nghe không rõ người nước ngoài nói chuyện cụ thể với nhau, chỉ có thể hướng về Bàn Tử lắc đầu. Bàn Tử cần điện thoại di động của tôi, muốn tôi mở chức năng ghi âm của điện thoại di động, lúc này tôi nghe được tiếng nói một người Trung Quốc, hắn nói một câu” nhanh gửi đi không có thời gian nghỉ ngơi, có ai thấy người dẫn đường mới tìm được đi đâu không?” Tiếp theo có người phiên dịch thành tiếng Anh.

Tôi nghe được âm thanh kia, sửng sốt âm thanh này rất quen thuộc, muốn nghe mấy câu nữa. Người phía trên liền phát ra một số âm thanh xuất phát. Tôi cùng Bàn Tử trở mình đi xuống, Bàn Tử nhổ ra vài hớp nước bọt, nghe âm thanh đã đi xa mới nói: “Mẹ kiếp, con mẹ nó người nước ngoài chính xác hỏa khí lớn, đi tiểu mùi khai cũng quá nặng. Tú Tú, mau nghe một chút bọn họ đang nói cái gì?

Trong lúc này, tôi nghĩ đến âm thanh người nước ngoài được ghi lại rồi, liền lập tức nghe qua thế nhưng Tú Tú hoàn toàn không để ý tới, chỉ là đem y phục cởi ra, đi đến đầm nước bên cạnh rửa mặt. “Ai nha, nha đầu. Trước đừng rửa, cái đầm kia ta đã từng tiểu qua, rửa hay không chẳng giống nhau?” Bàn Tử nói. Tú Tú cùng Bao Da đang rửa ở bên cạnh đều sửng sốt một chút, Bao Da lập tức nhảy dựng lên:” Anh không phải đã đi tiểu rồi chứ?”

“Lão tử đều đã tiểu vào, tối qua nhàm chán, ta từng đi tiểu xuống đầm mấy lần.” Bàn Tử nói: “trước đừng rửa tới nghe ghi âm một chút.” “Tôi không nghe” Tú Tú nói: “tôi thà chết cũng không chịu được mùi này” Tôi nghe thấy cũng vô cùng khó chịu, Bàn Tử không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là chỉ hướng một cái đầm nước ở xa: “cái kia sạch sẽ”

Chúng tôi lập tức xông qua, cúi đầu rửa và gột sạch y phục, gột một lần lại thêm một lần nữa. Cho đến khi mùi khai của nước tiểu không còn nữa mới thôi. “Người chết không sợ, đi sợ nước tiểu? tôi nói cho mấy người biết, căn cứ vào nghiên cứu khoa học, thi thể thối nát còn đáng sợ hơn nước tiểu bẩn. Uống nước tiểu cũng không có việc gì.” Bàn Tử nói Tú Tú dùng nón bảo hộ múc nước trong đầm lên: “vậy anh uống…uố..ng”

“Uống vào không có việc gì nhưng cũng không có nghĩa là tốt a.” Bàn Tử nói “Chuẩn bị nhanh lên một chút, chúng ta không thể để bọn họ vượt qua.” Tú Tú nghe ghi âm sau đó nói :”Yên tâm đi, bọn họ ở trên đầu đi đường núi căn bản là không thể vượt qua chúng ta, đội người này nhất định là xuất phát trước chúng t, đã đi mấy ngày trong núi, lại bị chúng ta vượt qua.” “Bọn họ nói người dẫn đường mới là có chuyện gì xảy ra?” bàn tử nói “Chỗ này đào đâu ra người dẫn đường?”

Tôi lắc đầu, vẫn luôn suy nghĩ câu tiếng Trung nghe được ở chỗ kia. Người nói chuyện đó là ai? Tại sao tôi có cảm giác quen thuộc như vậy? Bàn tử có chút khúc mắc, hỏi tôi tại sao, tôi đem chuyện vừa rồi nói với hắn, nhưng hắn không có ấn tượng. Hiển nhiên hắn không chú ý tới vấn đề này. Tú Tú nói: “bất kể nói thế nào, Cầu Đức Khảo phái người đi trước chúng ta, ta thấy hắn giải thích khác với tam gia, hiển nhiên hắn có chuyện giấu diếm chúng ta.” Lấy tính cách của Cầu Đức Khảo, sở dĩ hắn tiếp tục phái đội ngũ đi thám hiểm, chắc chắn không phải là làm bừa, nhất định là có tin tức mới. Mấu chốt có thể nằm ở người dẫn đường mới.

“Nếu vậy chúng ta làm thế nào bây giờ? Không đê ý tới bọn họ tiếp tục đi sao?” Bàn Tử suy nghĩ một chút nhìn về phía tôi. Tôi đối với thanh âm kia quá kiêng kị, một loại dự cảm cực xấu bắt đầu nảy sinh trong lòng. Tôi hướng Bàn Tử nói: “chúng ta nên leo lên trên xem xét một chút” Tôi và Bàn Tử dùng khảm đao bổ ra một thanh ngang hỏng nặng nhất, trèo ra ngoài. Bên ngoài là một mảng ánh trăng. Nơi này không có đại thụ, tôi theo sườn dốc một đường chậm rãi đi xuống dã nghe thấy âm thanh theo gió truyền đến. Đội ngũ đi cả trong đêm, đã đi được một khoảng nhất định, nhưng Tú Tú nói không sai, sươn núi bên trên đặc biệt khó đi, bọn họ chứ đi được xa, còn có thể nhìn thấy ánh lửa phía trước.

Tôi và Bàn Tử bước nhanh đuôit theo, bàn tử kéo tôi lại, đi vào trong bụi cỏ hướng tôi lắc đầu. tôi xem chỗ hắn chỉ, lại thấy ở chỗ cao phía trước có đốm lửa – có người ở đó. “Lính trinh sát, không thể theo vào nữa.” bàn tử đưa cho tôi một cái ông nhòm “Cậu lấy ở chỗ nào vậy?”

“Dỡ từ trên sung xuống.” Bàn Tử nói Tôi dùng ông nhòm nhìn lên đội ngũ trước mặt, thấy một đám người ngoại quốc đang bám bụi cây đi lên. Bọn họ không dùng đèn pin mà dùng cây đuốc, không có đường lên núi, dùng đèn pin rất dễ lạc đường. Đội ngũ này có chừng mười năm người, trong mắt tôi người ngoại quốc đều giống nhau, không thể nhận ra có phải nhóm ở bên hồ hay không. Tôi di động ống nhòm đi tìm người dẫn đường mới kia.

Rất nhanh liền phát hiện một người Trung Quốc hắn đưa lưng về phí tôi, đang cùng người nước ngoài nói chuyện phiếm, nhìn thấy bóng lưng của hắn, liền giật mình một cái, một loại cảm giác vô cùng kì diệu truyền tới Tiếp theo, người kia bỗng nhiên quay đầu lại, hướng phía sau nhìn một chút, mặt của hắn nhanh chóng lóe sáng một cái. Tôi lúc ấy liền sửng sốt, tiếp theo cả người giống như gà đánh nhau, lỗ chân lông cả người tôi đều giãn ra, bởi vì lúc ấy một thoáng kia, khi nhìn thấy khuôn mặt ấy tôi không rõ mình có phải là thật không.

Đó là khuôn mặt của tôi. Tôi thấy được khuôn mặt chính mình. Tôi thấy một Ngô Tà..