Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 53

Chương 27 (thượng)

. Tôi còn không dám tin vào mắt mình nữa, nếu không phải vì có Bàn Tử bên cạnh thì tôi chắc chắn đã cho rằng bản thân đang nằm mơ rồi. Tới lúc tôi nhìn lại lần nữa thì người kia đã đi xa, lẫn vào trong đám người không nhìn ra được. Có thể là do động tác của tôi quá lớn, Bàn Tử phải dúi tôi vào trong lùm cây. Tôi lấy ống nhòm đưa cho anh ta, anh ta cũng ngẩng đầu nhìn.

Trước đó tôi vẫn lấy làm lạ, nhưng sau giây lát sợ hãi vừa rồi, tôi lại cảm thấy đặc biệt bình tĩnh. Đây không phải là kiểu bình tĩnh thông thường mà là cảm giác bình tĩnh không cách nào lý giải được. Trong giây lát có chút hoảng hốt, tôi không nghĩ nổi ra là vừa rồi mình đã nhìn thấy gì, hoàn cảnh lúc đó quỷ dị gần như chẳng kịp nhớ kỹ được. Người đó là ai?

Một người bình thường sẽ hiểu được bao nhiêu về chính khuôn mặt của mình? Đây là một nghi vấn, khi chúng ta soi gương nhìn thấy diện mạo mình ở đó thì liệu đó đã là một hình ảnh hoàn chỉnh của bản thân hay chưa? Kia chính là gương mặt của tôi sao? Tôi vẫn chưa thể khẳng định được. Trong lòng tôi rất bình tĩnh, chờ nghe kết quả sau khi Bàn Tử quan sát. Bàn Tử nhòm xong nhưng mặt anh ta lại không làm ra vẻ gì kinh ngạc. Anh ta nằm úp xuống nói: “Người Trung Quốc giống nhau không nhiều, nhưng trời tối quá nên thật sự nhìn không rõ. Thế rốt cuộc cậu định làm gì?”

“Tôi cảm thấy trong đội kia có người quen.” tôi nói, bất kể âm thanh vừa rồi hoặc là gương mặt tôi nhìn thấy là cái khỉ gì thì tôi cũng vẫn thấy rất quen thuộc. “Có người cậu quen? Bàn gia tôi có người quen thì coi như là bình thường, đằng này cậu bảo có người quen thì hơi bị kinh đấy.” Bàn Tử nói, “người nhà cậu bán trứng nấu nước trà* trong đám đó à?” (ý câu này là gài người của cậu bên trong kia à?) Trứng nấu nước trà*: là một món như là chè vậy :D các bạn nên google xem cho nó phong phú nhé :D

“Không thời gian đâu mà cãi nhau với anh đâu, anh có thấy cái gì kỳ quái không?” tôi nhẹ giọng hỏi Bàn Tử. Anh ta lắc đầu, “người trong đội này không nhiều lắm, nhưng bố trí đầy đủ mọi thứ, điển hình của phong cách của lão người mỹ kia, cái gì cũng dựa vào trang thiết bị. Mục tiêu của bọn họ không bình thường, là đi ngược lại. Xem ra đội bọn họ đang đi từ trong núi ra ngoài, chắc là trên đường trở về doanh địa kia, không có vấn đề gì với chúng ta đâu.” “Anh khẳng định vậy sao?” tôi hỏi, “làm thế nào thấy được chứ?” “Khẳng cmn định luôn. Theo như phương hướng mà họ đang di chuyển, phía tây là một con suối nhỏ, đi thẳng theo con suối đó xuống sẽ tới một đoạn sườn dốc có thể tới được trong thôn. Cầu Đức Khảo đã sắp xếp dây thường ở đầu bên kia, có thời gian đi sang bên đó ngắm phong cảnh cũng đẹp lắm. Hơn nữa cậu cũng thấy balo của bọn họ đã mất hết, tiếp tế cũng không còn, nhất định là đội này phải trở về thôn. Cầu Đức Khảo không hề lừa chúng ta, lão ta chắc chắn sẽ không phải một đội mới đi xuống nữa.”

Tôi gật gật đầu, trong lòng bắt đầu do dự, xem ra Bàn Tử quả thật không thấy được người có diện mạo giống tôi trong đội kia, chẳng lẽ là tôi nhìn lầm rồi? Hay là do Bàn Tử bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy? Có cần thiết phải xác nhận thêm một chút không? Nếu tôi không nhìn nhầm thì sao? Con mẹ nó, vậy toàn bộ sự việc này bắt đầu đâm vào hướng khó mà lý giải nổi. “Thiên Chân, cậu sao vậy? Vừa rồi có phải cậu nhìn thấy cái gì không, sao như mất hồn ấy vậy?” Bàn Tử hỏi. “Anh có nhìn thấy… Nhìn thấy một người có diện mạo rất giống tôi không?” tôi hỏi anh ta. Bàn Tử nhìn tôi một cái:” ý cậu là, giống cậu bây giờ hay là giống cậu trước kia?”

“Trước kia.” tôi đưa ống nhòm cho anh ta rồi nói, Bàn Tử nhíu mày:” Thiên Chân à, trên đường tới đây đầu cậu có bị va đập vào đâu không vậy?” Tôi hơi cáu:” cái quái, chúng ta ở với nhau bao lâu như vậy, anh còn nghi ngờ năng lực phán đoán của tôi sao?” “Cũng bởi vì ở cùng cậu lâu rồi nên tôi mới không tín nghiệm vào năng lực phán đoán của cậu, Bàn gia tôi không phải chưa nếm mùi đau khổ bao giờ nhé,” Bàn Tử nói, ” khẳng định là cậu nhìn nhầm rồi, về thôi nào.”

Tôi vốn vẫn còn hơi do dự, nhưng Bàn Tử vừa nói xong, khí tức trong người tôi dâng lên, chuyến này có thế nào tôi cũng phải kiểm chứng xong mới chịu bỏ qua. Đang trong lúc tranh luận, phía sau bỗng nhiên truyền tới tiếng bụi cây xào xạc, nhìn lại thấy Bao Da đã bò tới:” Tam Gia, lão đại, tôi cũng tới rồi này.” “Mày tới làm cái màu gì?” Bàn Tử hỏi, “đừng thêm phiền nữa, lão tử và Tam Gia đang riêng tư mà.” “Tôi tìm các ngài để nâng cao hiểu biết. Không phải là ngài nói tôi nên học thêm nhiều nữa sao?” Bao Da nói.

Tôi hỏi Bàn Tử:” tiểu tử này bái cậu làm lão đại từ khi nào?” “Đây gọi là sức hấp dẫn của nhân cách” Bàn Tử đáp, nhìn Bao Da xì một tiếng:” lượn đi, chớ có nhiều chuyện, chuyện ở đây mày học cũng không dùng được.” Bao Da nói:” nhưng thật ra Tú Tú tỷ sợ các ngài thiếu nhân lực, bảo tôi tới giúp các ngài một tay.”

Bàn Tử nhìn tôi liếc mắt một cái, trong mắt dường như có ý gì đó, anh ta suy nghĩ một lát rồi nói với tôi:” nó tới đây tôi lại thấy nên đồng ý để nó theo sau quan sát giúp chúng ta”. “Vì sao chứ? Thêm một người thì chả thay đổi được gì cả.” “Tam Gia, ngài đổ đấu thì được chứ nếu bàn về theo dõi, luận tài trộm cắp thì bàn gia tôi đây mới là tổ tông, thời còn trẻ tôi đuổi một con gà mà bò qua mười mấy cái chuồng chó cũng không hề thở mạnh tiếng nào. Trong địa hình rừng núi ở đây nếu không muốn bị người ta phát hiện, ngài tốt nhất nên nghe theo sắp xếp của tôi.”

Trong lòng tôi thầm nhủ chú Ba mình hồi bé cũng là một người ngang bướng, những chuyện như này so với anh thì chưa chắc đã kém, nhưng có điều tôi thì không như vậy được. Hơn nữa với vóc dáng của anh mà đòi chui lọt được vào chuồng chó, vậy chó bên đó phải to cỡ nào chứ? Chẳng qua những câu này là lời của Ngô Tà, tôi hiện tại đang mang mặt nạ chú Ba, chú Ba trước mặt tiểu bối, trong trường hợp này không bao giờ nói những lời phổi bò (thiếu suy nghĩ) như thế. Vì vậy bao nhiêu câu chữ tôi đành nuốt lại hết không để nó thốt ra khỏi miệng..