Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 54

Chương 27 (hạ)

. Bàn Tử nói xong liền nhìn Bao Da tiếp:”mày theo cánh trái, cẩn thận canh chừng bên đó đấy,” sau đó quay đầu sang tôi, “Tam Gia lớn tuổi, đi với tôi.” Tôi nhìn Bàn Tử gật đầu, Bàn Tử chỉ về một hướng, ba người bắt đầu chui vào trong một bụi cây cao nửa thân người từ từ bò đi.

Bao Da tách chúng tôi ra, tôi còn định hỏi lại Bàn Tử cho rõ ràng một chút, nhưng anh ta liền ra hiệu đừng lên tiếng, rồi động tác kéo tôi cũng từ từ chậm lại. Tôi không biết anh ta có dụng ý gì, nhưng hiểu là hành động của Bàn Tử luôn có ý nghĩ. Vì vậy tiếp theo cũng phối hợp nhịp nhàng với anh ta, từ từ lui lại phía sau. Lúc đó tôi nhận ra Bao Da đang cách chúng tôi xa dần, đang đi đầu tiên trên cùng. Rõ ràng là bản thân hắn cũng không hề phát hiện chúng tôi đã rớt lại đằng sau. “Cái gì mà hỗ trợ chứ? Chắc chắn là do con nhà đầu thối kia phái tới giám thị chúng ta.” Bàn Tử nhẹ giọng nói thầm một câu, “cũng được thôi, cho mày xem một chút thủ đoạn của bàn gia lão tử.”

Tôi biết Bàn Tử không tin tưởng Tiểu Hoa và bọn họ, giờ đây lại càng không muốn dây dưa thêm nữa, bàn thân cũng không hề lên tiếng. Bụi cây trong rừng vô cùng tươi tốt, trên người tôi lại có mùi nước tiểu khiến rất nhiều côn trùng nhỏ bị thu hút tới. Ngay từ đầu tôi còn chú ý, nhưng nhìn biểu cảm chăm chú của Bàn Tử khi đó tôi dường như cũng bị cuốn theo. Anh ta dồn lực chú ý về phía Bao Da, nét mặt khác hoàn toàn với khi vừa rồi còn cười nói. Cùng lúc trong lòng tôi dấy lên một cảm giác nghi hoặc.

Biểu cảm của Bàn Tử vô cùng nghiêm túc, trước đây anh ta không bao giờ lộ ra vẻ nghiêm túc này, mà giờ đây, tôi nhìn trong ánh mắt anh ta, chung quy vẫn cảm giác được có gì đó không còn giống với kiểu trong thời khắc nghiêm túc thỉnh thoảng vẫn chêm vài câu chọc cười như trước nữa. Nhưng vừa rồi khi tôi nói chuyên với anh ta, rõ ràng là tôi không chú ý tới điều đó. Vẻ mặt Bàn Tử lúc này khiến tôi cảm giác được rằng, chuyện trước mắt kia vô cùng căng thẳng. Chẳng lẽ, vừa rồi anh ta không phải chẳng nhìn thấy gì, mà là thấy được một vài cái gì đó rồi, nhưng lại làm như không thấy, còn lý do là vì không muốn khiến tôi phải lo lắng?

Không thể nào, Bàn Tử từ bao giờ lại biến thành người có tính cách như vậy chứ? Anh ta nhìn thấy tôi căng thẳng thì phải vô cùng vui vẻ mới đúng. Chúng tôi đi theo Bao Da phía trước, ước chừng được mười phút, lúc này chúng tôi đã rớt lại hơn mười thước, Bàn Tử vẫn duy trì biểu cảm đó, nhưng trước sau không chịu đi tiếp. Tôi rốt cục cũng nhịn không được nữa, hỏi Bàn Tử:” anh rốt cuộc muốn làm gì vậy? Cứ tiếp tục lùi lại như vậy chúng ta sẽ lỡ mất, chả thấy được cái gì cả nữa.”

Bàn Tử lập tức thở dài một tiếng, kéo tôi lại gần nói:” đi cùng không phải là mục đích, mục đích là phải thấy rõ ràng kia.” Tôi nhẹ giọng nói:” cách xa như vậy mà có thể nhìn thấy sao?” Bàn Tử vừa định nói, chợt trạm gác phía trước vang lên một âm báo hiệu chói tai.

Bao Da đột nhiên bất động, tiếp theo, trên cây bỗng có tiếng súng vang lên, một tia lửa lóe lên đánh về vị trí Bao Da. Tôi và Bàn Tử lập tức ngẩng đầu lên, thấy đội ngũ phí trước bắt đầu rối lên, tất cả mọi người đều quay pin lại, soi về phía Bao Da. Bàn Tử nhìn tôi gật đầu nói:” được lắm, bây giờ người đã quay lại, chúng ta có thể nhìn rõ hơn rồi.” Tôi thầm nói, thế quái nào, anh để thằng bé làm mồi nhử kìa. Tôi lập tức cầm ống nhòm lên, thấy xa xa trên cây có một tia sáng thẳng tắp chiếu xuống di chuyển xung quanh trong bụi cỏ, đó là tia laser gắn trên ống nhắm của lính gác. Bất luận là Bao Da trốn trong bụi cỏ thế nào thì tia laser này cũng vẫn sẽ dán chặt lên người hắn, xem ra người kia cũng là cao thủ. “tiểu tử này đánh động cũng được đấy, nhất định là rất biết nghe lời, không tự mình quan sát tình huống, hơn nữa không có kinh nghiệm với không gian lớn. Lần này Cầu Đức Khảo mang theo toán quân cũng thật lợi hại.” Bàn Tử nói, ” hướng vừa rồi tôi chỉ cho Bao Da chính là phía mà lính gác canh phòng gắt gao nhất.”

“Anh làm vậy chẳng bằng hại chết hắn sao?” tôi nói. “Không đâu, người nước ngoài rất bảo vệ môi trường, trong súng kia đều là đạn cao su, hơn nữa cũng không nổ súng một cách tùy tiện. Phát súng vừa rồi chỉ là để đánh động cho người phía trước chú ý, đồng thời cũng muốn thăm dò Bao Da, mục đích muốn xem chính xác là người hay dã thú. Nếu như là đạnu thật thì khi lũ linh mêu tấn công doạn địa, bọn họ sẽ chẳng phải vì bận đổi đạn mà làm trể mất thời gian phòng thủ tốt nhất.” Tôi nhìn Bàn Tử, không ngờ anh ta còn có thể suy tính tới nước này. Bàn Tử nói:” chưa thấy bàn gia tôi như vậy bao giờ sao?”

Tôi lắc đầu:” con mẹ nó chứ, gần đây anh có vẻ hơi bị thông minh đấy, trước đây đâu có thấy anh thông minh như vậy chứ.” Bàn Tử đáp:” lúc lão tử lặn lộn trên giang hồ cũng không phải là không tàn bạo, chỉ là sống như vậy thấy vô nghĩa quá thôi, giờ bên cạnh cậu cũng chỉ có thể tin tưởng tôi, tôi không thông minh giúp cậu thì chẳng phải đã làm phí đi mối quan hệ của chúng ta sao?” nói xong anh ta chỉ chỉ về phía trước, “đi! Thừa cơ Bao Da đang còn thu hút sự chú ý của bọn họ, chúng ta tới gần một chút.” Tôi thấy Bao Da đáng thương đang bị người xông tới vây kín, trong lòng thầm than, thì Bàn Tử đã kéo tôi nhanh chóng tiến lại gần đó.

Con người dường như đều vậy cả, chỉ cần một người làm mục tiêu thì thường bỏ qua hết mối nguy hiểm thực sự. Bàn Tử chọn ra một đường vòng đi bên cạnh, cố gắng bước từng bước tới chỗ đèn pin không soi tới. Đại bộ phần người của Cầu Đức Khảo bên kia đã gom vào một chỗ, chúng tôi không cần phải để ý tới những động tĩnh phát sinh, vì thế mà cứ thẳng tiến trong bóng đêm. Chờ tới khi Bàn Tử ngừng kéo tôi đi, tôi nhận ra mình đã tới rất gần chỗ bọn họ. Lúc tôi ngẩng đầu nhìn thật sự có hơi hoảng sợ, chưa từng nghĩ là mình lại có thể tiến tới gần như vậy, dường như là ở ngay bên cạnh bọn họ. “Cho dù là giờ chúng ta có đi ra ngoài thì bọn họ nhất định sẽ không phát hiện được điều bất thường.” Bàn Tử nói nhỏ, “tốt lắm tìm đi, người cậu nói ở đâu?”

Cầm ống nhòm lên, tôi tìm kiếm trong đám người bóng dáng kẻ kia, đèn pin có chút phản quang, ban đầu thì hơi khó khăn nhưng sau một lát tìm kiếm, chợt giật mình một cái, tôi đã nhìn thấy người đó. Lần này tôi có đầy đủ thời gian để quan sát, tôi nhìn mặc dù bị ánh đèn pin phản quang nhưng những gì đang diễn ra vẫn khiến tôi lạnh người, tôi hiểu ra rằng mình vừa rồi không hề nhìn nhầm. Tôi thật sự thấy một gương mặt vô cùng giống với tôi..