Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 56

Chương 28 (hạ)

. Đối phương nhìn tôi mà không nói gì, sắc mặt hắn rất bình thản. Nhưng tôi phát hiện ra được rằng hắn đã che giấu rất tốt biểu cảm kinh ngạc đối với sự xuất hiện của tôi. “Rối cuộc ngươi là ai?” tôi hỏi lại một lần, hắn nhíu nhíu đầu mày vẫn không nói câu nào.

Lửa giận trong lòng tôi lập tức bốc lên, tuy rằng tên tiểu tử này có diện mạo giống tôi nhưng nhìn qua biểu cảm kia quả thực khiến người ta thực khó chịu. Tôi cũng không biết mình cũng có bộ mặt rất chối tỉ như vậy. Thảo nào mà trước giờ làm gì cũng không thuận lợi, nếu như mọi chuyện ở đây giải quyết suôn sẻ thì khi trở về tôi nhất định sẽ đi chỉnh lại phong thủy trên mặt mình. “Ngài nói vậy cũng vô dụng thôi. ” Bàn Tử nói,”có thể giả trang thành hình dạng này chứng minh rằng hắn rất hiểu biết Ngô Tà, khẳng định luôn là cũng phải biết tôi nữa, chúng ta hỏi hắn là ai, hắn biết bản thân đã bị lộ, chắc chắn sẽ chẳng chịu hé răng đâu. Giờ phải cho hắn nếm mùi đau khổ một chút mới được. Ngài tránh sang một bên đi, tôi sẽ bẻ gãy từng ngón từng ngón tay của hắn.” Nói xong Bàn Tử liền nhặt một cục đá lên, đồng thời chuẩn bị hạ thủ xé rách mặt nạ của hắn.

Tôi biết là Bàn Tử không phải chỉ muốn phô trương thanh thế, anh ta nói làm thì chắc chắn là làm được, nhưng đối phương vẫn không hề phản ứng. Thứ nhất là tôi không nghĩ Bàn Tử sẽ đả thương tên này, dẫu sao thì cũng chưa biết được hắn có lai lịch thế nào. Thứ hai là tôi biết sự xuất hiện của tôi nằm ngoài dự liệu của hắn, để Bàn Tử đe dọa không bằng chính tôi ra tay sẽ hiệu quả hơn. Vì vậy tôi bước lên ngăn cản Bàn Tử, trong tay cầm sẵn một tảng đá, tôi bước tới trước mặt hắn. “Nếu chú đánh tôi, chú nhất định sẽ phải hối hận.” Tên tiểu tử kia đột nhiên nói. Thanh âm của hắn giống y hệt giọng tôi.

Có điều là tôi nghe ra một chút sơ hở, thanh âm này tuy vô cùng giống nhưng trong ngữ điệu hắn nói, vẫn có vài điểm khác với tôi. Nghe tới đó, tôi dừng tay:” vì sao?” “Vì tôi là cháu của chú.” hắn nhìn tôi nói.

Tôi không khỏi cười lạnh một tiếng, tiếng cười đó dường như không phải là từ phản xạ có điều kiện mà trực tiếp từ trong tâm can tôi phát ra. Đây là phản ứng bình thường của người nghe được lời nói dối mà đã được biết trước. Tôi không biết khi tôi cười khuôn mặt chú Ba sẽ biến thành cái dạng gì, có điều người kia vừa nhìn thấy toàn thân lập tức co rụt lại, nhưng hắn vẫn giữ vứng vẻ bình tĩnh và ngây thơ trên gương mặt. Trong lòng tôi chợt động, thân thể và gương mặt người này không đồng nhất, rất có khả năng hắn đang đeo một chiếc mặt nạ. Có điều là tay nghề của kẻ đó không được tốt lắm, không hoàn toàn chuẩn xác đồng bộ hóa biểu cảm trên mặt nạ bên ngoài. Có lẽ mặt thật của hắn đã sợ tới mức tiểu ra quần.

Nghĩ tới đó tôi chợt thấy có chút hứng thú, xem ra tôi quả thực có cảm giác rất sâu sắc về việc tự ngược (ngược đãi bản thân), trong lòng thầm giễu cợt bản thân. Nói xong tôi thẳng chân đạp một cước khiến hắn ngã lăn ra đất, hắn tuyệt vọng vùng lên để giấu hai bàn tay xuống dưới thân mình. “Nghĩ là làm vậy mà có thể giữ được mấy ngón tay đó sao, nói thật đi.” Bàn Tử ở bên cạnh cưỡng chế, “mày chắc đã từng điểu tra rồi nên biết rõ tính cách của Tam Gia phải không.” Người kia nhìn tôi, tôi chỉ lẳng lặng rút một điếu thuốc trong túi ra châm lửa, cũng không nói lời nào. Tôi biết nếu mình nói gì đó thì ngược lại sẽ khiến hắn có lấy cơ hội để suy tính nên phải tiếp tục bức ép hắn.

Hắn đứng dậy lùi một mạch về bên thân cây, đằng sau kia là một bụi cây, cuối cùng hắn không thoái lui nổi nữa, lập tức nói:” tôi thực sự là Ngô Tà, tôi không biết các người vì sao lại nghĩ rằng tôi là giả, các người ít nhất cũng phải lấy ra được chứng cớ chứ.” Tôi thầm nói chứng tớ chính là lão tử đây mới là Ngô Tà xịn. Bàn Tử nói:” muốn chứng cớ sao, cho mày chứng cớ luôn.” nói xong Bàn Tử bước lên nhéo vào mặt hắn, nhéo nửa ngày nhưng không kéo được cái gì ra. “Quái, mặt hắn hình như là thật” Bàn Tử nói.

Tôi không biết kỹ thuật cải trang, nên không hiểu đó là vì nguyên nhân gì, cũng bước lên nhéo vài cái, phát hiện đúng là mặt này giống như mặt thật vậy. Trong lòng tôi thoáng giật mình, liền nhìn qua Bàn Tử thấy anh ta cũng dùng biểu cảm hoài nghi liếc mình, “con mẹ nó, chẳng lẽ…” “Đừng nghĩ lung tung.” tôi sờ lên mặt mình một chút,” chúng ta không biết cách thôi, cậu đừng nghĩ bừa.”

Bàn Tử lại cấu vài cái lên mặt Ngô Tà kia, trong giây lát sắc mặt chuyển sang vô cùng hoài nghi. Anh ta nhìn tôi, tay bất giác lại đặt lên súng của mình. Trong lòng tôi chợt nảy sinh một cảm giác vô cùng đáng sợ, cảm giác không tin tưởng này thoảng chốc đã khiến tôi cảm thấy nghẹt thở..