Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 57

Chương 29 (thượng)

. Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện gặp phải trường hợp như thế này, đầu óc bắt đầu u u mê mê, chưa bao giờ có người bằng hữu nào lại không tin tưởng vào tôi như vậy. Suốt thời gian tới đây, tôi vẫn luôn hoài nghi về nhiều chuyện, vậy mà cuối cùng thì giờ đây tôi cũng trở thành người bị hoài nghi sao?

Không, tuyệt đối không thể, nếu bằng hữu của tôi không tín nhiệm tôi, thì tất cả những dữ kiện tôi có trong tay tại nơi này đều tan biến. Tôi lập tức nói với Bàn Tử:” hỏi đi, đừng để bị hắn dụ. Nếu như cậu có bất kỳ điều gì không tin tưởng tôi, vậy hãy hỏi tôi về chuyện gì đó đi.” Bàn Tử nhìn tôi, lại nhìn Ngô Tà kia, tôi vội nói:” để hắn trả lời trước, thực giả sẽ rõ ngay.” Tay đặt trên súng của Bàn Tử từ từ buông xuống, anh ta đi tới trước mặt tôi nói:” khỏi cần, bàn gia tôi tin tưởng vào trực giác của bàn thân, chúng ta tiếp tục đi.” nói xong anh ta lại bước sang chỗ tên kia, “tao hỏi mày một vấn đề, chúng ta giao hẹn trước, nếu mày không trả lời được thì ngoan ngoãn nói thật ra. Thế nào?”

Người kia nhìn Bàn Tử, đột nhiên lắc đầu, “không cần, các người đúng rồi, không cần lãng phí thời gian nữa.” Bàn Tử nhìn tôi nhếch miệng một cái, người kia đột nhiên nói:” ngài bảo Bàn Tử kia đi khỏi đây, tôi sẽ nói cho ngài biết đang có chuyện gì xảy ra.” Bàn Tử bật cười, mắng:” thằng oắt con, bàn gia tao còn nghĩ mày giả trang thành cái dạng này chắc phải là người nguy hiểm thế nào, hóa ra mới dọa thế đã sợ rồi.”

Tên kia liền cười, “tôi không phải là không thể nhịn được, chỉ là tôi thấy không đáng tôi, vì tôi đứng bên phe Tam Gia. Có điều, tôi chỉ có thể nói cho ta gia, nếu anh ở đây tôi nhất định sẽ không nói, không tin anh có thể bức cung. Nếu các anh giết tôi, chờ tới khi biết được chân tướng, các anh nhất định sẽ phải hối hận.” Tôi nhìn Bàn Tử một cái, Bàn Tử còn muốn mắng hắn, tôi thấy quá phí phạm thời gian, liền ra hiệu với anh ta, bảo anh tránh đi một lát, càng nhanh thì càng sớm biết được chân tướng sự thật, Bàn Tử lúc đó mới tức tối bước vào trong rừng. Tôi chuyển sang “Ngô Tà”, “đừng nói dối tao, mày kéo dài thời gian không có ý nghĩa gì đâu.”

(nguy hiểm, lại làm ra vẻ nguy hiểm rồi :D ) Hắn nhìn Bàn Tử đã đi xa rồi mới nói :” Tiểu Tam Gia, tôi không đơn giản như vậy đâu, chuyện cũng không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Tôi sửng sốt một lát, liền nhìn “bản thân” nửa như cười nửa như không trước mặt mình, bầu không khí bỗng nhiên không như trước.

Tôi không đáp lời, đang còn suy tính xem chuyện quái gì đang xảy ra. Không phải là hắn đã phát hiện được lỗi gì ở tôi đấy chứ, hay hắn thực sự biết thân phận của tôi? Có điều tôi chỉ trầm mặc được một lúc, hắn lại nói tiếp:” cậu không cần suy nghĩ nữa, đã nói rõ là thời gian cũng là vấn đề, hơn nữa tôi thực sự hiểu rõ đang có chuyện gì xảy ra.” Tôi không làm ra vẻ gì, chỉ ném tảng đá trong tay xuống, rồi tự tìm một chỗ ngồi. Người kia nhìn Bàn Tử chậm rãi rời đi rồi ngồi xuống một bên trong bụi cây mới mở miệng nói:” Tiểu Tam Gia, tôi là người của Hoa nhi gia.”

“Tiểu Hoa?” Hắn gật đầu, “Tiểu Tam Gia, cậu còn nhớ có một đội đeo mặt nạ Tam Gia khác, ở phía sau tấn công vào hang ổ của vương bát khâu không? Người đó chính là tôi.” “A!” tôi nhớ ra rồi, quả thực là trong lần ở Trường Sa đó, quyết định mang tính quan trọng đầu tiên cơ bản không phải là tôi, mà là một thủ hạ mà tôi chưa từng gặp qua- người cửa Tiểu Hoa. Tiểu Hoa nói, hắn ta liên quan tới toàn bộ quá trình, căn bàn là không có áp lực gì lớn trên người tôi.

“Toàn bộ kế hoạch của Hoa nhi gia, tôi đều tham dự vào.” hắn nói, “ngài có thể không có ấn tượng gì nhiều với tôi, kỳ thật đây cũng không phải lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, từ một mức độ nào đó thì chúng ta cũng xem như là lão bằng hữu rồi.” đối phương nói xong, ngữ khí vô cùng bình tĩnh, “trước kia tôi từng hoạt động trong địa bàn của Tam Gia, người thường tới cửa hàng của ngài để kiểm tra đều là tôi, có điều bình thường ngài gặp người không mấy khi để ý tới mặt mũi họ, cho nên không có ấn tượng lớn gì với tôi, thủ hạ dưới quyền tên vương mình của ngài là bạn rất thân của tôi đây.” Từng lời đó chảy vào tai tôi khiến bản thân có phần hơi bị buồn, lại thêm cả cảm giác như không thỏa đáng. Hắn nói tiếp:” vì vậy tôi được sắp xếp chỉnh là để theo dõi ngài một cách tốt nhất.” “Ta không hiểu,” tôi lắc đầu, “ta tuyệt đối tin tưởng Tiểu Hoa, ngươi không phải gây chia rẽ quan hệ giữ chúng ta, ngươi còn nói bậy nữa ta sẽ quất chết ngươi.”

.