Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 58

Chương 29 hạ

. “Tôi hiểu là ngài khó mà tin được chuyện này, nhưng Hoa nhi gia sắp xếp như vậy không phải vì bản thân ngài ấy, Tiểu Tam Gia, có rất nhiều chuyện đều là từ đời trước truyền tụ lại.” tên kia cười cười, nhưng điệu cười đó lại vô cùng giống với tôi. Đấu trí cùng với một người có diện mạo giống mình thực sự là chuyện quỷ dị nhất trong ngàn vạn chuyện quỷ dị trên đời, tư duy của tôi cuối cùng cũng phải ngưng lại mất một lát. Tôi ý thức được rằng Ngô Tà này có bộ dáng giống với tôi, nhưng hắn tuyệt đối không phải là người tôi có thể dễ dàng đối phó được.

Có điều, trong lòng tôi lại không vì những gì hắn nói là trở lên căm ghét, trải qua bao sóng gió, tôi đã không còn dễ dàng tin tưởng bất kỳ lời nào, dù cho Tiểu Hoa có đứng trước mặt tôi nói điều này, tôi cũng vẫn chỉ tin tưởng những gì bản thân mình nhìn thấy, vì tôi là một người nhật thức rất cơ bản. Tôi lạnh lùng nhìn hắn, nghĩ xe là hắn sẽ nói tiếp thế nào. Tôi biết tôi càng bình tĩnh thì sẽ càng dễ dàng phát hiện ra sơ hở trong lời nói của hắn, chỉ cần phát hiện ra sơ hở, tôi có thể moi được ra càng nhiều thông tin từ đó. “Vị trí của Hoa nhi gia giờ không phải là do ngài ấy tình nguyện, chẳng qua là không thể không chấp hành mà thôi. Tôi đeo mặt nạ của ngài, so với ngài đã tới đây sớm hơn vài bước, trà trộn vào trong đội ngũ của ông chủ Cầu.”

“Làm vậy vì mục đích gì? Ta cần biết mục đích.” “Tiểu Tam Gia. Ông chủ Cầu biết rất nhiều chuyện mà ngài không biết. Chú Ba của ngài cả đời kinh doanh tại đây, mục đích của ông ta cũng rất rõ ràng. Chỉ có điều là Hoa nhi gia cũng vì mục đích này mà thôi. Chẳng qua nếu tôi đã xâm nhập vào trong đội Cầu Đức Khảo thì bản thân ngài tất nhiên không lên xuất hiện nữa, nếu Hoa nhi gia có tàn độc một chút thì có thể hạ sát thủ ngay với ngài. Nhưng sự thật là Hoa nhi gia vẫn niệm tình cũ, cho ngài đeo một tầng mặt nạ để ngài có thể tới được đây.” Những gì người này nói dường như đều rất phù hợp, nhưng tôi biết có nhiều chi tiết trong vấn đề này hắn chỉ nói úp mở cho qua thôi.

Tôi cũng là người thích bắt lỗi sai của kẻ khác, nên những lời vừa rồi có đề cập tới hai khả năng. Một là bản thân người này thích đối nhân xử thế tương đối linh hoạt, nghĩ là làm điều đó sẽ khiến người khác thấy hắn vô cùng khôn ngoan. Và một khả năng khác là hắn hoàn toàn chẳng biết chi tiết gì về vấn đề này cả, để tránh bị vạch trấn, hắn đã cố tình sử dụng cách nói như vậy. Dưới tình huống này, chẳng ai còn tâm tư đâu mà giả trang người khác, đây cũng không phải là đang tán gái. Hắn đang nói bừa, tôi thầm nhận định. Sau khi tên đó nói xong, tôi lẳng lặng nhìn hắn, hỏi:” ta nói rằng ta hỏi: mục đích là gì?” Hắn nhìn tôi, cũng không vì bị ép mà trở lên bối rối, thân thể cũng không làm ra vẻ gì khiếp hãi, nhưng rõ ràng hắn khó mà nói tiếp được, lặng một lúc lâu sau, hắn mới đáp:” thật đúng là khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác rồi.”

“Nếu không trả lời, ta sẽ bảo Bàn Tử quay lại. Ta đã nói là kéo dài thời gian không có ý nghĩa gì đâu. Ta không muốn tán gẫu linh tinh với ngươi, chỉ là ta muốn biết đáp án của mấy vấn đề, tất cả mọi lời của ngươi đều là nói bừa.” tôi nói, “cơ hội cuối cùng đây.” Hắn cúi đầu cười cười, nói :” được, tôi nói thật.” nói xong hắn nhìn nhìn túi quần trái của mình, “điện thoại của tôi đặt trong túi này, ngài lấy nó ra là có thể đọc được tin nhắn bên trong, xem xong ngài sẽ biết là có chuyện gì đang xảy ra, giờ tôi có nói thể nào ngài cũng không tin, vậy ngài tự dùng mắt mình xem đi.” Tôi nhìn túi quần hắn, thầm nhủ cũng có lý liền bước tới vươn tay ra sờ, nhưng vừa sờ một cái lại phát hiện túi quần hắn rỗng không.

Tôi liếc mắt nhìn hắn, chỉ thấy hắn đang cười cười đáp lại tôi, trong giây lát dây trói tay sau lưng hắn đã bị tháo ra, hắn lập tức nắm lấy cổ tôi, đồng thời hai chân gạt một đường vào chân tôi, hắn vừa gạt người tôi lập tức mất thăng bằng, ngã lên trên người hắn. Sau đó tên kia liền nghiêm người đè chặt tôi trên mặt đất. Cổ họng tôi bị hắn bóp cho nghẹt thở, một câu cũng không thốt ra được. Hắn lạnh lùng nhìn tôi, gương mặt đối diện với tôi kia càng khiến tôi phát điên lên. Con mẹ nó chứ rốt cuộc thì đây là cái chuyện quái gì? Chẳng lẽ là tôi đang bị chính mình bóp chết? “Đúng như mày nói, tao quả thực đang nói bừa. Mày tuy là đã thông minh hơn trước đây nhiều, nhưng vẫn quá dễ tin người.” Đối phương lên tiếng, nói rồi quơ tay nhặt lên tảng đá vừa rồi tôi vứt lại, quay về phía gáy tôi hung hăng giáng một đòn.

Thậm chỉ tôi còn không cảm giác được đau đớn gì đã thấy đầu óc choáng váng, tiếp theo, cảm giác đó lại càng thêm rõ rệt. “Chỉ có một câu tao không nói bừa, tao đúng là đứng bên phe chú Ba mày.” Hắn nói tiếp, “nhưng tiếc là, mày không quan trọng như mày vẫn nghĩ. Trên đường xuống âm tào địa phủ, cố gắng đoán xem tao rốt cuộc là ai nhé!” Đập thứ ba vừa giáng xuống, tôi lập tức mất đi tri giác.

.