Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 59

Chương 30(thượng)

. Nơi tôi tỉnh lại là một dòng suối nước lạnh như băng. Khi định thần được, đã thấy bản thân nằm ở giữa hai tảng đá phủ đầy rêu xanh, sau lưng là một đoạn sườn dốc, mưa tụ lại thành dòng suối nhỏ chảy từ trên xuống theo sườn núi, dội trực tiếp lên mặt tôi. Suối nước lạnh phi thường, tay chân tôi cơ hồ đã tê dại đi, đây là trạng thái khi vừa tỉnh lại, mà tôi không phải là lần đầu tiên trải qua, tôi hiểu một vài phần nội thương có chuyển biến tốt đẹp, nhưng tôi không thể cái gì cũng không làm, tôi cố gắng thử hoạt động tay chân, thân thể chậm rãi có phản ứng lại, tôi cố gắng nhúc nhích thêm vài lần sau đó, rốt cục cũng đứng được lên.

Trời đã bắt đầu sáng, bốn phía tràn ngập một màn sương mù. Bây giờ làm sao đây? Tôi đứng lên, cố gắng xoa nắn thân mình, làm cho máu tuần hoàn nhanh hơn. Người tôi từng chút ấm lên, suy nghĩ cũng có phần rõ ràng hơn, tôi lập tức phát hiện bốn phía giờ có chút không thích hợp – kiểu dáng thảm thực vật nơi này hoàn toàn không phải là nơi trước khi tôi bị đánh. Mẹ nó chứ, Vương Bát Đản. Lòng tôi một lúc muốn điên cuồng chửi bới, nhưng khí lực không có đủ để tống ra tràn oán khí.

“Đáng tiếc, ngươi không phải là người quan trọng như ngươi nghĩ. Trên đường xuống âm tào địa phủ, hãy suy nghĩ ta rốt cuộc là ai đi!” Tôi lập tức nhớ tới lời cuối cùng mà hắn nói, lòng thầm nghĩ, lời này rốt cuộc là mang ý gì? Trong đầu tôi hỗn loạn từng mảnh. Tôi bỗng nhiên ý thức được, chính mình lúc ấy hẳn có thể lột được mặt nạ của hắn ra, dùng đao hẳn là có thể lật mặt. Tôi nghĩ từ lúc bắt đầu chúng tôi đã không hòa bình, muốn dùng người bên ngoài dịch dung thành một người khác cũng không phải vạn năng.

Đầu tiên là người dùng dịch dung phải là người vốn có vài phần giống nhau với bản mẫu, tôi cùng chú Ba, hoặc là nói Giải Liên Hoàn có quan hệ huyết thống, hình dáng mặt cơ bản cùng loại, lúc này mới có thể dịch dung giống y hệt. Nếu không, không có khả năng dịch dung thành giống nhau hoàn toàn được. Tôi nghĩ không được hắn rốt cuộc là ai, cả người đau đớn vô cùng, lại thêm rét lạnh làm cho tôi không thể tự hỏi bản thân. Nghĩ về thân thủ người nọ, hắn không phải là đặc biệt mạnh mẽ gì, nhưng thân thủ so với tôi thì tốt hơn nhiều. Tôi nhìn quanh bốn phía. Vị trí của tôi nhất định là một dòng suối khô cạn hoàn toàn trong núi, trên mặt đất đều là những viên đá cụi to bằng nắm tay lớn nhỏ, len lẫn giữa đá cụi là cỏ dại. Bởi vì trong núi khí hậu ẩm ướt, nên tất cả tảng đá đều phủ một lớp rêu xanh dày. Suối nhỏ theo sườn núi chảy xuống tới cuối dòng rót vào đá cuội dưới này, có thể nghe được âm thanh của dòng nước, lại không nhìn thấy nước.

Tôi xem cây cối bốn phía – thân cây lớn cũng đầy rêu xanh, độ dày đồng nhất. Độ ẩm nơi này so với chổ tôi bị đánh lén hoàn toàn bất đồng. Chẳng lẽ tôi đã bị mang đi rất xa? Tôi vẫn còn đau đầu và mê muội, nhưng cơ thể so với khi nãy đã tốt lên nhiều lắm, tức thời cảm thấy đắc chí trong khoảng thời gian qua đã chịu các loại đả kích. Lần đả kích này, chỉ cần không đem người đánh cho chết, đối với người luôn có sự trợ giúp. Tôi tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, chợt lo lắng sờ mặt mình.

Kỳ thật không phải tôi muốn sờ mặt mình, tôi là muốn sờ cái mặt nạ. Tôi biết người nọ hạ sát, bất quá lúc ấy bởi vì Bàn Tử ở gần bên, tên kia không có cách nào khác phát ra động tĩnh lớn, nếu không hiện tại căn bản tôi vẫn chưa tỉnh lại. Nhưng cho dù tôi không chết, tôi trên mặt mà bị thương thì nhất định là tôi không có cách nào xử lý được. Lòng tôi thực tế tự biết rất kỳ quái, tôi hy vọng mặt nạ không bị rách, lủng hay bị lệch, vẫn còn rất tốt. Tóm lại đều có hai luồng ý tưởng. Cái mặt nạ da người này tốt ở chổ là làm cho tôi có thể mang nhiều người đến nơi này, nhưng lúc sau, nó cho tôi cảm giác rất là phiền toái.