Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 61

Chương 31 thượng

. Lúc sau, trời đêm hoàn toàn tối đen, ánh trăng dần dần lên cao. Tôi tìm cái gốc cây mà dựa xuống, trong lòng lần đầu tiên có một chút dao động. Tôi suy nghĩ, có phải tôi đã đi hoàn toàn nhầm hướng hay không? Có phải phía trước tôi không có con đường nào để đi, hay là đã đi lệch lộ tuyến đã đánh dấu? Cái loại đánh dấu này căn cứ vào cây cối bẻ gãy tìm ra tình huống tổn hại, tôi cũng quên là học từ trong TV, vẫn là Bàn Tử dạy, chẳng lẽ hoàn toàn là hù người sao? “Bất quá là ngày đầu tiên mà thôi” Tôi lập tức nói với chính mình, cũng bắt đầu tính toán Bàn Tử tối hôm qua đã áp dụng dạng gì hành động. Nếu hắn phát hiện mất tôi, hắn không có khả năng trở về một mình, nếu không sau đó đã cùng đội ngũ tiếp tục đi về phía trước. Bởi vì Ngô Tà giả cùng tôi cũng không thấy, hắn khẳng định có thể đoán được, tôi nhất định là bị Ngô Tà giả mang đi, Bàn Tử kia chắc chắn trở về thông báo cho những người khác biết.

Không, Bàn Tử sẽ không thông báo cho những người khác biết. Theo hắn biểu hiện , hiện tại ai hắn cũng không tin. Hơn nữa, chuyện như vậy, hắn trở về biết nói như thế nào? Nếu Phan Tử ở trong lời nói, hắn có lẽ biết thông suốt Phan Tử, nhưng hiện giờ hắn khẳng định một người phải ở bên ngoài tìm ta. Tôi tiếp tục phỏng đoán, nếu tôi đứng ở trong lập trường hắn, tôi đầu tiên phải lo lắngnhư thế nào. Tôi sẽ cảm thấy được, tôi là bị Ngô Tà giả mang đi, mà Ngô Tà giả hoặc là đem ta mang về cho đội ngũ nước ngoài ở giữa, hoặc là phải đi ta giết chết. Hắn phải căn cứ ngay tình huống lúc đó mà phán đoán đến một loại khả năng lớn, do đó áp dụng biện pháp tương ứng. Tóm lại, hắn một mình lẻ loi ở lân cận tìm ta có thể có khả năng rất lớn.

Đương nhiên, tôi cũng sẽ không xem nhẹ một khả năng khác, chính là tên kia giả dạng tôi sau đó, phải trở về phục kích Bàn Tử, nhưng tôi tin tưởng Bàn Tử không phải dễ dàng bị người khác phục kích như vậy. Tên kia đem tôi kéo dài tới xa nơi này đến đoạn đường dốc cao, khẳng định là cũng không muốn Bản Tử tìm không thấy tôi. Theo dấu hiệu này cho thấy, khả năng này không cao. Vẫn là theo bài bản Bàn Tử ở lại tìm tôi. Bất quá, Bàn Tử tuy rằng ánh mắt tinh tường, nhưng ở ngay tình huống lúc đó, cũng chỉ có thể hô to tên của tôi tới tìm tôi, đối với người hôn mê sâu lúc chiều ấy, nếu tôi tìm một người, hô một buổi tối, người kia đều không có đáp lại, tôi sẽ làm như thế nào đây? Nhất định là chờ cho đến khi trời đã sáng, hắn tìm kiếm lần nữa các dấu vết đã lưu lại.

Hiển nhiên Bàn Tử không có tìm được tôi, bất quá khu vực này phạm vi rất lớn, tìm một ngày chưa hẳn tìm thấy hết. Hắn hiện tại rất có thể đã ở gần khu vực mà tôi đang nghỉ ngơi. Với tính cách Bàn Tử, hắn sẽ không buông tha nhanh như vậy. Nghĩ, tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời cao. Bốn phía một khoảng yên tĩnh, chí có âm thanh rất nhỏ từ tiếng côn trùng kêu vang, so với chúng tôi lần đầu tiên tới giữa hè phải im lặng rất nhiều. Tôi ý thức được đây là thời cơ tốt để nghỉ ngơi. Tôi tìm một thân cây định trèo lên trên đỉnh, nhưng phát hiện mười phần khó khăn, vì thế tôi liền tiếp tục hướng dốc thoải trên cao mà đi, vẫn muốn đi lên nơi cao để tôi có thể tin tường nhìn cả sơn cốc. Kỳ thật sau đó tôi cũng tới, vị trí chổ cao nhô lên cái gì đó, chính là một thân cây bị khuyết vào một tán cây. Sau khi đứng vững, tôi bắt đầu rướng giọng hô to : “Bàn Tử!!”

Sau tiếng gọi, cơ hồ tất cả côn trùng đều đình chỉnh tiếng kêu. Ở góc độ này tựa hồ rất khéo léo, giọng vang xuống thế nhưng ở ngọn núi đối diện truyền đến từng trận hồi âm, đám chim muông trong sơn cốc bị một phen kinh kinh vía. Tôi có chút giật mình, nhưng lập tức không dừng lại, lập tức tiếp tục kêu vài tiếng, dừng lại, cẩn thận nghe xem Bàn Tử có hồi âm lại không. Không có hồi âm, bên tai đều là tiếng gió trong sơn cốc.

Lòng tôi nói, có lẽ thanh âm truyền đến cho Bàn Tử khả năng bị thiên nhiên khuếch đại không có giống như lúc tôi gọi, cho nên tôi không nghe được, tôi nảy ra ý làm cây đuốc, làm cho hắn có phương hướng của tôi mà tìm kiếm, phối hợp với âm thanh tôi gọi hắn, có lẽ hắn có thể tìm được tôi. Vào lúc này, tôi bỗng nhiên nghe được dưới dốc thoải truyền đến âm thanh bụi cây bị ma sát. Tôi không có đèn pin, nương theo ánh trăng rọi xuống mà nhìn, phía dưới một màn loang lổ, cái gì cũng không nhìn tới. “Bàn Tử?” Tôi lập tức kêu một tiếng. Chợt nghe động tĩnh phía trong lùm cây lẻn đến một mặt bên kia nhanh chóng, tốc độ nhanh phi thường.

Tôi lập tức câm miệng, lòng tự nhủ Bàn Tử nếu có thể di động ở lùm cây bên kia nhanh như vậy, hắn nhất định là béo hạ lưu Ninja. Phía dưới nhất định là động vật, nghe động tỉnh có vẻ không hề nhỏ. Tôi nghĩ trên núi này không lẽ có linh miêu, bên chân sờ sờ trên mặt đất, lòng nói thực gặp may mắn, bên người đá tảng rất nhiều. Tôi nắm một khối đá lên, liền hướng phía có động đĩnh mà ném. Tảng đá nện phía giữa lùm cây, di chuyển nhanh như đạn bắn. Tôi lại ở bên ngoài hai khối, khẳng định sẽ không mất dấu, nhưng vật này nhanh chóng rời đi, lùm cây run run một đường, vật kia chậm rãi biến mất, tôi mới khôi phục bình tĩnh.

Lòng tôi nói, chẳng lẽ là lợn rừng và vân vân? Tôi nhẹ nhàng thở ra, lòng nói phải tìm một thân cây mà leo lên thôi, nếu không sẽ gặp lại tình huống như vậy nữa, có khả năng gặp được dã thú là rất lớn. Đêm nay tôi phải nghĩ ngơi thật tốt, nếu không ngày mai tôi sẽ bỏ dở một ngày. Càng đi sau một ngày, khả năng tôi sống sót càng thấp, nếu ngày mai giữa trưa không tìm ra manh mối, tôi nhất định phải trở lại nơi có suối nước mà uống nước, hơn nữa nghĩ biện pháp theo dòng suối đi ra ngoài ..