Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 63

Chương 32 (thượng)

. Đó là một đống thùng gỗ đã có sẵn, có mấy người đã mở ra, bên trong là một đống rơm rạ, đều đã muốn hư thối biến thành màu đen, có thể nhìn bên trong là thùng chứa pháo cối đạn dược. Hễ là giấy thấm dầu, tất cả gỉ đều nát bét. Bên kia tôi có thể nhìn thấy mấy cửa bãi phóng chỉnh tề, pháo cối cùng mấy khẩu súng săn.

Xem ra, săn đuổi chúng tôi quả nhiên chính là người này. “Rất nhiều điều không có tác dụng”. Tên kia nhìn tôi xem xét xung quanh, bỗng nhiên đã nói, âm giọng hắn mơ hồ, vẫn không phân ra được nam hay nữ. Tôi quay đầu nhìn về phía hắn, hắn đưa cho tôi một cái chén quân dụng, bên trong là nước. Tôi kinh ngạc nhìn hắn thế nhưng có thể nói, nếu hắn phát ra âm thanh cổ quái, tôi còn có thể chấp nhận, nhưng hiện tại hắn thản nhiên có thể phát âm rõ ràng dễ hiểu. Sau này tôi nhận ra được hắn là một người, thân thể có thể tàn tật, nhưng giọng hát không bị phá hư là chuyện rất thông thường.

“Ngài…..” Tôi không biết mở miệng như thế nào. “Ngô Tam Tỉnh, ngươi cũng già rồi” Hắn quay mặt về tôi, tựa hồ đang cười, nhưng trên mặt hắn, biểu hiện đều có vẻ rất quỷ dị “Có điều là, ngươi luôn có dáng điệu này, không giống ta” Tôi sửng sốt một chút, bỗng nhiên nhận ra được tôi mang mặt nạ chú Ba. Làm cho tôi kinh ngạc chính là hắn có thể kêu ra tên thật của chú Ba, nói như vậy , người này nhận ra chú Ba.

“Ngươi biết ta?” “Ừ, ba mươi năm, ngươi chắc không thể tưởng được là ta còn sống” “Ngươi là?” Tôi bỗng nhiên ý thức được hắn vì cái gì mà đem tôi đến chốn này. Nếu hắn nhận ra chú Ba, thì hắn ở nơi rừng núi hoang vắng nhìn thấy chú Ba, cũng nhất định rất kinh ngạc.

Tôi vừa từ cõi chết mà về, hắn liền ra mặt theo dõi, đây là phản xạ có điều kiện. Tôi thầm nghĩ xem hắn là ai, nhưng tôi là Ngô Tà, căn bản không có được trí nhớ của chú Ba, tôi rất nhanh liền hiểu có cố cũng phí công vô ích. “Ta cũng không nghĩ đến, sẽ ở lại nơi này gặp lại ngươi” Hắn phát âm nghe rất mơ hồ, mang theo đậm khẩu âm địa phương, nhưng không phải giọng Quảng Tây, tôi thật nghe không ra giọng này đến từ nơi đâu. “Ngươi khăng định không nhận ra ta”

Một bên cánh tay của hắn ở giữa thay đổi loạn, tôi nhìn thấy móng tay hắn, vàng dày một cách bất thường. Người này chính là người mà tôi từng gặp ở nhà cũ Muộn Du Bình. Hắn lẩm nhẩm trong chốc lát, sau đó ném một vật gì từ trong đống đổ nát ra, tôi miễn cưỡng tiếp được, phát hiện là một đồng xu nhỏ bằng bạc khắc, nhìn không ra là cái gì, nhìn qua là năm cái sừng sao.

Trước kia đồng này là một đồng bằng nhôm được chế tạo ở tuyến đường sắt phía trên, đoàn tàu liền khắc một miếng bạc, có thể chiết thành đủ loại vật nhỏ. Mới trước đây, cha tôi dẫn tôi đi xem thời gian xe lửa, thường xuyên khắc cho ta mấy cái. Bất quá lúc đó tiền tệ còn đáng giá , loại này là một thú tiêu khiển bình thường so với những gia đình có điều kiện , cho con trẻ chơi đùa. Hắn cầm vật này quăng lại chỗ tôi. Chẳng lẽ chú Ba nhìn vậy này , có thể nhớ ra đối phương là ai? Coi bộ đối phương và chú Ba nhất định là có một quan hệ thân thuộc.Tôi suy nghĩ rất nhanh, tất cả tin tức ở trong đầu nối lại rất nhiều chuyện xưa. Người này rốt cuộc là ai? Hắn nhận ra chú Ba, cùng tham dự đội khảo cổ, chẳng lẽ hắn cũng thuộc thế hệ hậu nhân ngày trước, cùng thế hệ của chú Ba? Trong đầu tôi xuất hiện một cảnh tượng : một thanh niên tham gia đội ngũ khảo cổ, sau đó vào núi gặp cơ quan, cả người thối rửa. Người khác nghĩ hắn đã chết, nhưng hắn cuối cùng còn sống, được thợ săn thôn phụ cận cứu, sử dụng thảo dược trị liệu, sau đó bình phúc, nhưng thành người tàn tật.

Hắn ẩn cư ở trong núi, kéo dài chút hơi tàn. Vì những người khác không đến ứng cứu nên trong lòng cảm thấy bị xúc phạm, hắn ở trong núi giả thần giả quỷ, hù dọa rất nhiều người bỏ chạy. Nhưng ngày một nhiều người xấu bị truyền thuyết tiền bạc châu báu hấp dẫn ngày một nhiều, năm đó đội ngũ khảo cổ rốt cuộc xuất hiện người thừa kế. Hắn vừa theo dõi, vừa chờ cơ hội xuất hiện thân phận, đồng thời trong lòng cũng đầy mâu thuẫn, bởi vì hiện tại chính mình đã trở thành quái vật. Ở một bên đe dọa đội ngũ, nghĩ muốn dọa bọn họ bỏ chạy, hắn bỗng nhiên gặp lại bằng hữu tốt cùng mình lớn lên, hiện giờ bọn họ cùng nhận ra, bắt đầu chuẩn bị nói hết nỗi khổ giấu kín cho nhau. Kế tiếp chính là phát triển như thế nào? Hắn có thể chỉ cho tôi sự nguy hiểm trong đó, quay đầu là bờ. Nếu tôi nghe theo, sẽ ngoan ngoãn mà trở về, điều này sao lại có thể? Tôi chắc chắn sẽ không nghe theo, như vậy hắn và tôi có thể sẽ trở mặt từ bạn thành thù, cuối cùng đem tôi đi xử lý, hoặc là nhìn theo tôi đi mạo hiểm, để cho tôi đi chết.

Nếu so với kết quả đau thương, thì hắn phải miễn cưỡng trở thành người dẫn đường của tôi, cùng tôi mà tiến vào bên trong Trương gia cổ lâu, cuối cùng vì cứu tôi mà chết. Trước khi chết hắn sẽ nói với tôi, ngươi xem ta đã sớm phải chết. Ngươi nhất định phải sống mà đi ra ngoài! Tôi lắc đầu, mặc kệ điệu bộ mà các kịch hay chiếu trên truyền hình tôi hay xem. Ở trong cuộc sống thật đương nhiên không có khả năng phát sinh những chuyện như vậy. Tôi cảm thấy được là hắn đang nhìn tôi, căn bản cũng là thật không ngờ tới, hiện tại hắn hẳn cũng không biết phải làm gì, có lẽ chính là chỉ muốn cùng tôi ôn chuyện cũ mà thôi.

Bất quá người này từng dùng pháo cối đánh chúng tôi, tôi không xác định hắn lúc ấy có biết là tôi ở trong đội hay không. Nhưng người này làm việc không lưu tình chút nào, hắn cũng không e ngại thương tổn người của hắn, giết một người với hắn mà nói nhất định hoàn toàn không có áp lực tâm lý là chuyện rất thường tình..