Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 64

Chương 32(hạ)

. Tôi không thể thả lỏng. Tôi hiểu biết về hắn quá ít, vạn nhất hắn cùng chú Ba vốn còn có thù, hiện tại một câu chưa nói, tôi thực có thể xử lý. Trong quần hắn cộm ra, tôi biết trong đó nhất định có tên. Tôi giả vờ tự hỏi, sau đó làm ra bộ hơi kinh ngạc : “Là ngươi?” Nét mặt tôi trầm trầm,

“Ngươi sao lại thành ra cái dạng này?” “Chẳng lẽ ngươi không đoán ra sao?” Hắn uống một ngụm nước, đột nhiên hỏi:”Ngươi hiện tại đứng ở một bên?”

Cái gì? Những lời này là có ý gì? Trong lòng tôi quả thực muốn tát mạnh mình một cái. Tôi bỗng nhiên cảm thấy áp lực rất lớn. Kiểu đối thoại này ắt hẳn bao hàm bên trong rất nhiều tin tức, chỉ có mười phần ăn ý với hắn mới có thể tiếp tục nói chuyện. Tôi căn bản không biết hắn hỏi về vấn đề gì, còn nếu nói tiếp, chưa được ba câu, tôi chắc chắn bị lộ.

“Ngươi ở bên này” Tôi thầm nghĩ, cảm thấy đây là cây trả lời an toàn nhất. Không đợi tôi nói xong, hắn bắt đầu cười quái dị rồi đứng lên :”Ngô Tam Tỉnh, ngươi cũng đứng về phía ta? Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, để người trở thành hạng người này?” Tôi bất cứ giá nào cũng vậy, hét hết nước miếng :” Thời đại thay đổi rồi”

“Vậy ngươi hiện tại cũng tán thành, tất cả chuyện này không thể để cả thế giới biết?” “Không nên” Tôi nói Hắn không nói chuyện nữa, không khí lâm vào cảnh trầm mặc cả hai nhìn nhau.

“Năm đó ngươi rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì? Tôi thử hỏi han xem sao Những lời này tôi đã nghĩ thật lâu mới dám nói, bởi vì theo thái độ của hắn mà tính, chú Ba năm đó nhất định không có tham dự hoạt động này. Nay người đã biến dạng vậy, nhất định là do tiến vào Trương gia cổ lâu mà thành, như vậy chú Ba có thể không biết nơi nnào phát sinh ra vụ việc, kể từ đó, tôi hỏi như vậy vẫn an toàn. “Bọn họ, buông tha cho ta”.

Hắn nói, ” Bọn họ buông tha cho ta, bất quá bọn họ khẳng định thật không ngờ, ta có thể còn sống về sau” “Nhiều năm như vậy, ngươi vẫn ở trong sơn cốc?” “Ta còn có thể đi đâu sao? Hắn nói

Tôi nhìn những đồ vật xung quanh người hắn, có rất nhiều đồ dùng hiện đại, tất nhiên không phải là do hắn từ hiện đại đem đến rồi. “Ta với ngọn núi này vô cùng quen thuộc, bên ngoài còn có một thôn dân, ta ở đây không thể chết đói. Hơn nữa ta còn có những thứ này.” Hắn chỉ về phía sau ” Lúc ấy, thời điểm bọn họ tới, vì khuân vác quá nặng nề, nên đem tất cả những thứ đó để lại nơi này. Ta dùng pháo làm bẫy, đã tìm thấy không ít thứ tốt.”

“Sao ngươi không nghĩ ra ngoài mà tìm chúng tôi?” “Tại đây, cách trăm dặm, ta mới là an toàn nhất. Ta không có khả năng sống sót khi đi ra khỏi thôn này” Hắn nói xong liền đứng lên ” Theo ta đến đây”

Hắn đem một nhánh lửa hướng về phía đầm lầy bên kia, đầm lầy liền sáng trưng lên. Tôi nhìn về phía đầm lầy thì thấy tất cả đều là xương trắng hếu, những xương đó đều lộ ra , cùng đầm lầy xen lẫn cùng nhau, không biết bao nhiêu cho đủ. “Những người này đều là vài thập niên gần đây muốn tìm nơi đó. Bọn họ nhất định không biết, những người này đã chết trong tay ta”

“Tôi sợ ngây người :”Những người này đều là do ngươi giết?” “Dù sao họ tiến vào cổ lâu kia cũng là chết, cùng chết với yêu quái trong cổ lâu, không bằng chết trên tay ta. Tòa nhà kia không thể lại chết người, người chết thì cái thứ kia lại được ăn no” Tôi nhìn vào đầm lầy, lại nhìn vào lửa trại, hai nơi này cùng lắm cách nhau mấy thước, thi thể bên này qua đầm lầy, chẳng lẽ không có mùi thối rữa sao? Ít nhất cũng có thể vùi lấp. Người này thật sự quá điên rồ, chẳng lẽ hắn thích nhìn thi thể hư thối?

Hắn và tôi vẫn giữ khoảng cách nhất định, hiện giờ khuất sáng, hắn lại biến thành một bộ dáng ma mị. Hắn lặp lại một câu :” Ăn no, ai cũng không có biện pháp” Tôi nghe không hiểu được, đang muốn hỏi nhỏ, bỗng nhiên chợt nghe phía đầm lầy truyền lại tôi một âm thanh quái dị, giống như bên trong đầm lầy còn có một vật gì. Cái gì? Chẳng lẽ ở phương diện này còn có dã thú sao? Những thi thể đó không phải là dạng thối rữa, mà là bị ăn thành xương trắng thì sao??

Đầm lầy càng lúc càng ám khí, chỉ sợ mấy cái đầu lâu từ trong đó mà lăn ra. “Bên trong là cái gì?” Tôi rốt cuộc không nhịn được hỏi Không đợi tôi hỏi xong, trong bóng đêm liền lăn ra thứ gì, tôi liếc mắt một cái , không khỏi tức cười.

Kia là Bàn Tử, trên người lột trần như nhộng, tay chân bị buộc lại rất chắc chắn, miệng thì bị nhét vải bố, nhìn y hệt một con heo sắp bị làm thịt đang lăn lộn ra bùn. “Hắn là ai ở đây?” “Ta ở trong thôn nhìn thấy hết. Hắn là người của ngươi, cho nên ta không có động thủ.”

Người nọ nói. ” Ban ngày hắn tìm ngươi ở quanh đây” “Mau, mau thả hắn ra” Tôi nói Quỷ ảnh lấy tiểu đao bên hông, quăng vào đầm lầy, Bàn Tử lập tức bỏ qua mệt mỏi, mà xoay mình bắt lấy đao, sau đó nhanh cắt đứt dây thừng, miệng kéo mảnh vải, người Bàn Tử đập mạnh xuống :” Lão tử làm thịt ngươi!”

Bản Tử vừa mới xông lên, quỷ ảnh liền dễ dàng vòng ra phía sau Bàn Tử :”Cái chuông nhỏ”, chỉ vào Bàn Tử. Tôi lập tức hòa giải :”Người một nhà cả mà, đều là người một nhà” “Người một nhà?” Bàn Tử nhìn thấy tôi, “Tam gia, ngài quen biết cũng rộng rãi quá chứ, cũng buôn bán với người ngoài hành tinh à?” “Nói đến rất là dài dòng” Tôi lập tức nói, cũng lập tức ra dấu cho Bàn Tử.

Bàn Tử trong lòng hiển nhiên rất là phẫn nộ, bất luận là ai, bị người ấy ném hết xuống vũng bùn, trong lòng khẳng định sẽ không thấy thoải mái. Hắn mắng mỏ hơn mười câu, mới bình tâm được, nói với quỷ ảnh :”Con mẹ nhà ngươi chứ, quần áo của Bàn Gia ta đâu?” Quỷ ảnh trở về, lôi về một đống quần áo quăng cho Bàn Tử. Bàn Tử giữ chặt tôi hỏi

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Tôi dùng miệng tạo hình nói cho hắn :”Tôi cũng không biết, đừng hỏi” Bàn Tử liền quay sang quỷ ảnh mắng :” Quái vật, con mẹ nó chứ lão tử đang đi trên đường, ngươi đánh lén ta, có gan thì mặt đối mặt đánh với ta”

Quỷ ảnh không để ý tới hắn, hỏi tôi :”Ngươi đã đứng ở bên này, ngươi còn tới đây làm cái gì?” Tôi ngồi xuống, trong đầu có hơi nhớ qua chút chuyện xưa, sau đó cùng hắn nói một thứ đại khái, đã nói bằng hữu của cháu ta bị nhốt ở Trương Gia cổ lâu, ta phải đi cứu hắn “Là đám người kia….đám người kia cũng có một quan hệ như thế với ngươi?” Hắn cúi đầu

“Ngươi đã gặp qua họ?” “Bọn họ trong đó có một người trẻ tuổi, trên người mang theo một cây đao”. Quỷ ảnh nói Tôi lập tức gật đầu :”Đúng”

“Bọn họ e là đã chết rồi” Quỷ ảnh nói, “Bọn họ đã muốn vào cổ lâu kia, đã không còn ở thế giới bên này nữa” Tôi liếc mặt sang Bàn Tử đang phủi bùn một cái , Bàn Tử hoàn toàn không chú ý nghe, một mặt hùng hùng hổ hổ. “Không có khả năng” Tôi nói.”Hắn từ phía bọn họ mà trở về, bọn họ còn sống, hơn nữa….”

“Ngươi không tin?” Quỷ ảnh hét lên văng cả nước miếng “Hai người đi theo ta, ta sẽ chỉ cho các ngươi nhìn xem nơi đó đích thực thế nào..