Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 71

Chương 36 thượng

. Hắn nhìn tôi, bầu không khí vô cùng yên lặng, trong lòng căng thẳng càng lúc càng dâng cao, rất nhanh trên trán tôi cũng bắt đầu nổi gân xanh. Nếu không có chiếc mặt nạ đang đeo che đi, biểu cảm của tôi lúc đó chắc chắn là vô cùng sợ hãi. “Ta không biết.” Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng hắn cũng mở miệng.

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng mừng như mở cờ trong bụng. (nguyên văn là ‘trong lòng cũng mừng như điên’. :D ) Phản ứng này giải thích cho hai vấn đề: thứ nhất là Bao Da đã đoán đúng, thực sự mục đích của đội khảo cổ không phải là khảo cổ. Thứ hai là vấn đề này của tôi cũng không khiến hắn nghi ngờ, vấn đề tiếp theo sẽ an toàn hơn rất nhiều. “Anh không biết?” tôi hỏi hắn, “anh không thể không biết được.”

“Tất cả bọn ta đều bị lừa.” Hắn nói, “lừa gạt tầng tầng lớp lớp, người biết chỉ e không quá ba mạng, nếu bọn ta biết, có lẽ ta đã không bị biến thành cái dạng này rồi.” Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, “chuyện này, không phải là đề suất của “trần tình phái” hay sao? Các ngươi cũng không biết ư?” “Ừm”. Trong lòng tôi nảy ra một suy đoán- người này xem ra không phải là cùng một phe với chú Ba, “trần tình phái” chính là phiên âm tôi nghe được, không biết có chắc ba chữ kia không, nhưng nhất định là một phe trong bọn họ. “Bọn tôi biết tình hình cũng không nhiều hơn so với các anh là mấy.” “Nghĩ nửa ngày, hóa ra là ai cũng không biết đó là cái gì.”

“Có điều, tôi sẽ biết nhanh thôi.” tôi nói, đang chuẩn bị tiếp theo xem hắn phải làm thế nào với chúng tôi. Hắn phát ra vài tiếng ít ỏi nghe như tiếng cười, không nghe những lời vừa rồi của tôi, chỉ tiếp:” năm xưa có phải ngươi đã đoán trước được kết quả nên mới không gia nhập với bọn ta phải không?” “Kết quả như vậy còn phải dự tính trước sao?” tôi nỏi.

“Vậy vì sao ngươi còn muốn tham gia vào chuyện này chứ? Ngươi căn bản cũng không nên xuất hiện ở đây. Ngươi nói cấp trên đã bỏ mặc các ngươi, thế thì ngươi cũng phải cắt đứt hoàn toàn với nơi này rồi chứ, điều này bất hợp lý.” “Chuyện có phát sinh biến hóa.” “Là bởi vì những người nước ngoài kia sao?”

Tôi ngẫm nghĩ, thật sự không có cách nào khác để giải thích rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra, tôi tới Ba Nãi không vì bản thân mà vì muốn biết rõ ràng về thân thế của Muộn Du Bình, thật không ngờ lại phát sinh ra nhiều chuyện như vậy. “Kỳ thật là vì một người.” tôi nói, “Trương Khởi Linh.” Tôi nói ra tên Muộn Du Bình, nhìn phản ứng của hắn, hắn đột nhiên nở một nụ cười:” không thể nào, ngươi đùa sao.”

“Có gì mà không được?” “Ngươi trở lại nơi này, vì ta sao?” hắn nói, ” cái rắm nhà ngươi.” Tôi sửng sốt, đột nhiên cả người choáng váng giống như bị sét đánh đoàng một cái. Nhìn người trước mặt, phản ứng đầu tiên của tôi khi đó là nghĩ ngay tới việc chạy ra ngoài kia tìm một vách núi rồi nhảy ù xuống.

(Kiểu các bạn nữ/nam vỡ mộng khi gặp người yêu trên mạng ấy :D ) Với tình hình lúc đó, tôi gần như có thể sẽ suy sụp ngay được, trong một giây kia, tôi nghĩ toàn bộ thế giới này không phải là thật nữa, may mắn là Bàn Tử vội chạy tới vỗ vỗ tôi, nói:” Tam Gia, bình tĩnh.” ( :D ) “Sao vậy?” đối phương lại hỏi, “chẳng lẽ ta nói không đúng sao?”

“Tôi đã bảo Tam Gia đừng có đùa với anh ta nữa mà, anh ta giờ không vui nổi đâu.” Bàn Tử liền đỡ lời. Nói rồi anh ta vỗ vỗ kéo tôi từ trong mê man trở về. Tôi cố gắng hít vào một hơi để che giấu bớt đi nỗi sợ hãi trong lòng. Tôi không biết là vừa rồi mình có nghe nhầm không nữa, vì thế mà chần chờ một khắc mới nói:” anh vẫn nhớ được tên mình sao, tôi còn tưởng anh đã sớm quên rồi chứ.” “Tên của bọn ta cơ bản không có ý nghĩa, không giống với ‘trần tình phái’ các ngươi, chúng ta không có quá khứ cũng không có tương lai. Vì thế ta ở đây có lẽ là tốt nhất, các ngươi thấy ta biến thành bộ dạng này chắc rất thảm, nhưng ta lại nghĩ, có lẽ việc này cũng không tới nỗi nào.” Hắn nói, “nói đi, rốt cuộc là vì cái gì mà ngươi vẫn còn muốn vướng vào chuyện này như vậy.”

Tôi hít thêm một hơi thật sâu, thầm nói con mẹ nó không còn cách nào nói tiếp được nữa, tôi còn muốn xông lên một cước đạp ngã hắn, đem tất cả những nghi vấn trong lòng mình trực tiếp ném lên mặt hắn, sau đó dùng ghế hùm (ghế tra tấn thời xưa), nước ớt, cùng hết thảy mọi biện pháp tra tấn có thể để khiến hắn phải nôn hết tất tần tật bí mật ra. Nhưng không thể nào, Bàn Tử nói đúng, bình tĩnh. Nếu không tôi có thể sẽ giống như những lần trước đây, cái gì cũng không có được. “Thật sự là vì Trương Khởi Linh, nhưng không phải là anh.” Bàn Tử ở bên cạnh nói, “là một Trương Khởi Linh khác cơ”.

Đẹp mã hơn! Bàn Tử! Bàn Tử vừa nói xong tôi còn kinh ngạc một chút, nhưng tôi lập tức phát hiện ra những lời anh ta nói vô cùng tốt, giờ chỉ cần đem vấn đề này vứt cho anh ta, để anh ta tự phận tích, anh ta phân tích nhất định sẽ thu được một lượng lớn thông tin nữa- đem quyền chủ động phân tích vấn đề giao cho Bàn Tử. Thật không ngờ, Quỷ ảnh cũng không chút kinh ngạc, chỉ thốt lên “a” một tiếng, “bọn họ lại tìm được thêm một người?”

Tôi không nói thêm lời nào, chỉ âm thầm cầu nguyện:” nói nhiều thêm chút, thêm chút nữa, chút nữa đi!”.