Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 74

Chương 37 hạ

. Quỷ ảnh nói xong lập tức liền rời đi ngay, trong lều chỉ còn lại hai người chúng tôi, cảm giác thực khó hiểu. “Hắn không trả lại khẩu súng cho tôi kìa,” Bàn Tử buồn bực nói, “Bàn gia tôi vất vả lắm mới lấy được nó, thế quái nào, có lòng quá mà.”

“Hắn trả anh súng thì anh sẽ làm gì tiếp?” “Thì tôi lập tức đánh gãy chân hắn, sau đó đem lũ linh miêu kia tất cả nướng lên ăn.” “Hắn làm thế đúng quá rồi còn gì, anh cho là người ta là thằng ngốc chắc.” Tôi nói, “có điều là hắn coi nhưng cũng có lương tâm, cho chúng ta vũ khí cầm theo, còn đưa cả đồ đạc nữa.”

Bàn Tử vừa nói vừa mở cái túi vải Quỷ ảnh đưa cho, dốc hết toàn bộ dụng cụ bên trong xuống đất, xem xem có những cái gì. Bên cạnh mấy khỗi thi thể khiến người phát lạnh, lại lấy di vật của người ta ra xem, hơn nữa với cái thái độ này, tôi nghĩ không phải phép cho lắm. Nhưng khi tôi nhìn tới những thứ bên trong đó, lập tức bị hấp dẫn ngay- bên trong đổ ra rất nhiều thứ không biết là cái gì. Mặt Bàn Tử cũng nửa như nghi hoặc nửa như hưng phấn. Tôi hỏi anh ta thế nào, anh ta lựa từ trong đống đồ ra một cây châm hình dạng như ngón tay bằng sắt ném cho tôi. Tôi cầm lên quan sát, cả cây châm sắt này sơn màu đen, không biết xử lý ra sao mà chẳng có chút dấu tích nước sơn bị bong chóc: dưới ánh đèn pin, châm sắt ánh lên cái sắc của phi kim (không phải kim loại) nhưng từ trọng lượng của nó thì có thể đoán ra là nó nhất định được làm bằng kim khí. Châm sắt đầu vô cùng sắc nhọn, ở giữa có điêu khắc hoa văn để tăng lực ma sát, nhìn kỹ có thể thấy như là khắc sáu chữ cổ.

Đây là công cụ của những tên ăn trộm ngày xưa hay dùng, tác dụng là để mở những hộp châu báu tinh xảo- dùng cái châm sắt này cắm vào trong ổ khóa, sau đó vận chút lực là có thể mở được hộp ra, vì những hộp châu báu này thường được làm bằng sắt nên khó mà bị phá hỏng được. Đồng thời cũng có thể dùng để phá vỡ gạch trên những bức tường không quá kiên cố. Nó được luyện từ kỹ thuật đúc kiếm mà thành, ở trong lõi của châm sắt còn một một thanh làm bằng đồng hơi uốn lượn một chút, nhưng vô cùng rắn chắc. Trước đây tôi từng có mấy cái như này, nhưng hàng tốt thì vô cùng ít, bán ra thực quá khó khăn, về sau thì chỉ để trong nhà ngắm chơi. Trên người những thi thể này mang theo vật như vậy, xem ra đây là dụng cụ bình thường họ hay dùng tới. Những người này trước kia có thể oai trấn một phương, nhưng lại không biết rằng mình sẽ chết thảm, nằm đây chờ hàng mấy chục năm, điều đó khiến bản thân tôi liên tưởng tới những hảo hán Lương Sơn có kết cục cũng rất bi thương. Vì ý nguyện của người mà chết, điều này khiến tôi nhớ tới Phan Tử, trong lòng cảm thấy có đôi chút không thoải mái, nghĩ lại thấy việc để anh ấy tới đây thực sai lầm, không biết giờ bọn họ thế nào nữa.

Áy náy là một tâm trạng không hay ho gì. Kỳ thực là tôi rất hiểu, rằng nhiều khi nỗi buồn nảy sinh cũng không phải vì người khác. Đối với sự an nguy của Phan Tử, có phải là tôi thực sự lo lắng không? Hay thực ra tôi chỉ không muốn bản thân phải đau lòng. Nếu như Phan Tử vì mục đích của chính mình mà tới đây, bất luận là cầu tài hay là thực hiện ý định của bản thân, có khi nào tôi lại cảm thấy lo lắng như vậy không? Tôi hiểu ra rằng không phải thế. “Ngay từ đầu mọi người tới đây cũng đã chuẩn bị sẵn hết kết cục cho bản thân rồi.” Tôi luôn đinh ninh như vậy trong lòng. Tới một mức độ nào đó, nội tâm của tôi đã gần như là một tên trộm mộ rồi, cũng không biết điều này là tốt hay xấu nữa. Những thi thể kia đã khô quắt tới nứt ra, khó mà kiểm tra nguyên nhân cái chết được. Trước đó Quỷ ảnh từng nói là những người chết ở đây rất kỳ quái, không cách nào xác định được nguyên nhân dẫn tới tử vong, nếu là vì chứng kiến thi thể như vậy mà dừng lại, vậy thì cũng không cần tiến vào trong.

Bàn Tử đem toàn bộ những đồ đạc đó phân loại ra, rất nhiều thứ tôi không biết chúng dùng thế nào. Đó là những vật dụng vụn vặt, có một vài hộp diêm- đối với tôi thứ này rất có thiện cảm. Còn có một thứ làm từ lớp giáp của động vật giống như cái khuy áo, dùng cho quần áo sắt, Quỷ ảnh nói mấy thứ này có ích nên tôi cũng không dám không tin, để Bàn Tử đem những thứ này cất đi xong rồi, nhỡ ra chúng tôi mà có chết thì còn có những thứ này để lại cho người sau. (Anh cứ nghĩ mãi mà không hành động, em mỏi tay và mỏi mắt lắm rồi :D ) Đồ linh tinh bên trong có một thứ khiến tôi đặc biệt chú ý, đó là mấy đồng tiền xu được ghép lại thành một món đồ trang sức nho nhỏ. Lần đầu tôi thấy chẳng qua là nghĩ nó chỉ đẹp thôi, nhưng lúc nhìn lại thấy có gì đó không giống lắm. Tôi phát hiện ra món đồ trang sức bằng miếng nhôm này bên trong có để cái gì đó, mở ra nhìn, phát hiện có một thứ trông như viên thuốc, ngửi qua thì hóa ra là thuốc nổ.

Đây là pháo sáng tự chế. Sau khi thuốc nổ cháy xong sẽ bén tới miếng nhôm, lúc đó sẽ phát sinh ra tia sáng tuy là chỉ trong thời gian ngắn, nhưng có thể chiếu rọi một khu vực rất lớn. Những thứ này đều là đồ tốt, tôi thầm nhủ. Lấy tay thu dọn hết đồ đạc lại rồi khoác súng lên lưng, tôi giục Bàn Tử mau đi vào trong đường hầm kia..