Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 90

Chương 45 ( hạ )

. Không nghĩ tới vừa mở ra, pin từ lâu đã chạm vạch – di động liền phát ra một tiếng trong trẻo cảnh báo lượng điện không đủ. Tôi thất kinh cả lên. Âm thanh này lúc bình thường nghe hoàn toàn không lớn, thế mà hôm nay nghe thấy cứ như nghe tiếng sấm nổ bên tai. Gần như cùng lúc đó, tôi liền thấy trên đỉnh đầu một người xanh biếc thật lớn lập tức rũ xuống dưới, đầu ở ngay bên cạnh đầu tôi, nhiều nhất cũng chỉ cách có một ngón tay khoảng cách.

Nó không ngừng chuyển động đầu, hình như là đang tìm tòi vừa rồi thứ gì đã phát ra âm thanh. Tôi nhìn thấy làn da lục sắc kia không ngừng hoạt động , quả thực là có thể phản chiếu lại nét mặt của tôi. Tôi không biết tôi là lấy cái dạng thần kinh gì mà có thể trong vòng vài giây đó, đem di động của Tiểu Hoa vội vàng nhìn kĩ tìm đến trang bìa truyền phát tin, mỗi lần ấn một cái nút, cái di dộng chết tiệt này lại phát ra một âm thanh rất nhỏ vang lên, tôi bấm chừng sáu cái. Thứ kia liền bò đến áp sát ót của tôi, tới gần sát rồi, lúc này, tôi rốt cục đem trang tần số truyền phát tin trang bấm hiện lên, sau đó vung mạnh cánh tay liền đem di động quăng ra ngoài. Di động phát ra âm thanh, thoáng cái đã bay xuống bãi đá. Đúng lúc đó, mật lạc đà bắt đầu tấn công, tốc độ của nó cực nhanh lập tức phi thân lao qua bên kia, tôi ở ngay bên cạnh đầu nó, lập tức bị hất ngã , cả người bị văng ra ngoài, té một cái lộn cổ cắm đầu vào trong lưu sa.

Thoáng chốc tôi liền bắt đầu bị trầm xuống , đến khi tôi đạp đứng lên, chính là nhìn thấy cơ hồ trong nháy mắt thứ đó liền đem di động của Tiểu Hoa tiêu diệt, nó đưa cánh tay dài thật lớn vung vài cái vào sa hố. Cũng không biết có đem di động Tiểu Hoa đập nát hay không, chỉ biết là di động cùng đồng hồ nhất định là kết cục giống nhau. Bốn phía lại không có âm thanh, chỉ thấy mật lạc đà chậm rãi cuộn thân mình to lớn trên đỉnh, tôi cũng không dám thở mạnh, mặc cho chính mình đang từ từ chìm vào lưu sa hố. Tôi thành công đem thứ này dẫn ra khỏi bãi đá, hiện tại liền nhìn qua Bàn Tử, tôi đang chuẩn bị thở ra, lập tức lại phát hiện có cái gì không đúng — bên dưới hạt cát có vật gì!

Trên người tôi có nhiều chỗ tự nhiên cảm thấy đau nhói lên, giống như là đang bị sâu cắn. Thạch tằm, tôi thầm mắng. Quả nhiên Bàn Tử nói đúng, tôi ở bên trong lưu sa, đối với chúng nó mà nói cũng chẳng khác nào vật chết, chúng lại là loại trùng ăn thịt, khẳng định sẽ quay lại ăn tôi. Tôi ở dưới lưu sa, chậm rãi đưa tay đến một chỗ ngứa ngáy, sờ một cái, quả nhiên là sâu, những con trùng này có lớp da giống như lớp vỏ tôm lớn vậy, tôi bắt lấy, sau đó sống chết kéo ra.

Chúng nó thì ngấu nghiến cắn chặt vào da tôi, tất nhiên là tôi phải dùng mọi cách để giằng nó ra. Tôi tiếp tục dùng sức lôi kéo, liền cảm giác được thịt của tôi như bị cắn ra một miếng rồi. Cái loại đau nhức này tựa như kim châm muối xát, nhưng có đau hơn nữa tôi cũng không giống bị sâu gặm, tôi lập tức lại lần mò tới một chỗ khác. Cắn răng giằng nó xuống. Hạt cát bám vào miệng vết thương, càng làm đau nhức thêm trầm trọng hơn. Thế nhưng, ngay sau đó, tôi bỗng nhiên phát hiện trên người tất cả đau đớn đều giảm bớt, cái loại cảm giác bị sâu cắn này cũng nhanh chóng biến mất.

Tiếp theo tôi nhìn thấy bốn phía mặt cát bắt đầu sôi trào, vô số thạch tằm bắt đầu từ trong sa hố chen chúc chui ra, tránh xa tôi. (lũ thạch tằm điếc không sợ súng, Ngô Tà đây máu cũng có thể xua côn trùng, chỉ có những con nào tích đủ mana thì mới không sợ thôi :D ) Động tĩnh này vô cùng lớn, mật lạc đà lập treo trên đỉnh liền bị kinh động, thấy thạch tằm bò nhanh đi ra xa, nó lập tức đuổi đi theo.

Tôi hiểu ra là có thể là do tác dụng của máu trong cơ thể tôi, cũng không biết là nên kinh ngạc hay là vui vẻ, tôi lập tức quay qua Bàn Tử thở phào nhẹ nhõm, Bàn Tử cũng kinh ngạc nhìn chuyển biến này, ló đầu ra nắm lấy tay tôi một lần nữa kéo tôi lên bãi đá. Tôi nhìn vết thương chảy máu ròng ròng, trong lòng không khỏi thầm mắng. Bàn Tử nói: “ Mẹ kiếp, còn tiếp tục như vậy nữa, cậu sẽ thành một nửa của Tiểu Ca đó.“ ( *gãi đầu*- câu này… khó hiểu :D )

” Đừng nói bậy nữa, có thể đi lên trên không?“ Bàn Tử lắc đầu: ”Đồng môn đó rất chắc , dựa vào sức lực chúng ta chắc chắn là mở không ra, nhưng mà, tôi có một cách, chỉ có điều là phải hy sinh cậu một chút.“.