Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 91

Chương 46 ( thượng )

. Kế hoạch của Bàn Tử chính là: Chúng tôi phải dẫn con mật lạc đà kia tới đây công kích vào đồng môn, mới có thể mở nó ra được. Nếu không với sực lực của chúng tôi, không chừng từ giờ trở đi phải dũng cảm ở trong động rèn luyện thân thể, ăn thật nhiều thạch tằm bổ sung thêm anbumin, thì cũng phải mất vài năm mới có khả năng làm được. Nhưng mà trên người tôi hiện giờ những thứ có thể phát ra âm thanh đều đã bị quăng hết ra ngoài. Cũng may là tôi còn nhớ nó đã văng tới chỗ nào.

Tôi một mình đi tới chỗ di động Tiểu Hoa ban nãy, dùng sức bới cát ra, tôi vừa đi ngang qua tất cả thạch tằm dưới cát đều toán loạn chạy ra ngoài. Con mật lạc đà đang ở xa xa bên kia, nghe thấy động tĩnh chỗ tôi lại bắt đầu đi trở về. Tôi bỗng nhiên cảm thấy hắn cũng đang rất buồn bực, trong bóng đêm chỉ có thể dựa vào thính lực đi tới tìm kiếm con mồi. Tôi cuống cuồng đào bới cát, rất nhanh sau đó tôi cũng tìm lại được di động của Tiểu Hoa. (cái tính thương người của anh lại bắt đầu trỗi dậy rồi đấy :D )

Di động còn đang ở tần số truyền phát tin, vừa ra khỏi mặt cát, âm thanh lập tức phát ra rõ ràng, tôi nhanh chóng chỉnh âm lượng lên to nhất, quái vật kia lập tức tăng tốc nhanh hơn hướng về phía tôi mà xông tới. Tôi liền vung tay ném di động cho Bàn Tử. Bàn Tử nhảy lên bắt được, thân thể anh ta cực kì không tương xứng với động tác nhanh nhẹn vừa rồi, lấy ngay một khối kẹo cao su trên tay dán lên, rồi đem chiếc điện thoại gắn chặt vào cánh cửa đồng. Cùng lúc đó, con quái kia hình như đã phóng thẳng lên bãi đá bên cạnh, Bàn Tử phi thân nhảy xuống, nhảy vào bên trong hố cát, giống như một heo mập đang lăn, dùng sức lăn nhanh vào lưu sa.

Tôi thấy rõ ràng, quái vật kia treo phía trên bãi đá, chỉ dừng lại một chút, rồi hướng về phía đồng môn đánh vào. Gần như chỉ cần một cái, cánh cửa kia đã văng ra giống như bị đạn pháo bắn lên, để lộ ra một cái cửa tối om. Di động Tiểu Hoa nháy mắt đã bị nó đập nát. Loại sức mạnh này khiến tôi nhìn mà líu cả lưỡi. Nếu là người, lần này cả phổi của hắn cũng sẽ bị đánh cho từ trong lỗ mũi văng ra ngoài. Sau khi nó công kích xong, sự tình đã vượt ra quá xa so với dự kiến của chúng tôi — đồng môn kia bị đánh bay ngay lúc đó, chắc nó văng lên cao một chút rồi nặng nề rơi xuống, phát ra một tiếng cực kỳ vang dội. Mật lạc đà trong một chốc bị cho âm thành này chọc giận, lập tức sống chết muốn chui vào phía bên kia cánh cửa.

Có điều đạo môn kia lại quá chật hẹp, bị nó đâm vào làm cho toàn bộ đỉnh động đều bắt đầu rung chuyển, nhưng bản thân nó thì vẫn không vào được phân nào. Hành động chỉ làm cho đầu và thân thể của con mật lạc đà bị đau, mỗi lần nó húc vào động một cái, gác sàn trên đồng môn sẽ phát ra một tiếng, âm thanh này càng thêm chọc tức nó. Tôi ở phía sau tiếp tục đào lấy ra đồng hồ điện tử của mình, nhưng mà lúc này nó đã hoàn toàn hư hỏng. Tôi liền bò đến bên cạnh Bàn Tử. Chúng tôi lẳng lặng nhìn, chờ thứ này yên tĩnh trở lại. Chỉ có điều, thứ này giống như không biết mệt mỏi, tần suất va chạm vào cái cổng tò vò kia không hề giảm đi. Chúng tôi cũng không biết mình đợi trong bao lâu, mà nó cũng nhất quyết không chịu rời đi.

“ Thứ thiếu suy nghĩ như vậy tôi thật sự là mới gặp lần đầu.” Bàn Tử nói, “ Thứ này có phải thân thích của cậu không vậy? Ngốc như nhau.” ( dám nói nó có họ hàng với Thiên Chân, Ngô Lão Cẩu sẽ vật chết anh cho xem ) Tôi cãi lại: “ Con mẹ nó, anh mới là đồ thiếu suy nghĩ, mẹ nó, thứ xanh biếc đó thì làm gì có suy nghĩ. Mau nghĩ biện pháp gì khác đi, chúng ta không có thời gian đâu.”.