Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 93

Chương 47 thượng

. Bỗng nhiên Bàn Tử chụp lấy tôi, anh ấy cũng giống như tôi, cả người run rẩy. Tôi thầm nghĩ, rốt cục cũng tới, thực mẹ nó không dễ dàng gì. Nước mắt cũng muốn tuôn ra.

Toàn bộ cổ lâu một mảnh ảm đạm, không có bất kì ánh sáng nào, để lộ ra một bầu không khí mờ mịt. Tôi chưa từng nghĩ rằng, Trương gia cổ lâu sẽ là một tòa cổ lâu khổng lồ như thế này. Bọn họ đang ở chỗ nào? Bỗng chốc nỗi khẩn thiết trong lòng tôi liền bùng lên: “ Trương Khởi Linh!” Tôi rống lớn một tiếng Khoảng không trong sơn động truyền đến từng đợt hồi âm, tôi thậm chí còn hét to thêm vài tiếng, hồi âm gần như vang vọng khắp toàn bộ không gian.

Tôi nghĩ bụng: Tuyệt đối không thể nào không nghe thấy. Nếu bọn họ còn sống, tuyệt đối không thể nào không nghe thấy. Vẫn đợi cho tiếng vang từ từ biến mất, toàn bộ không gian yên tĩnh trở lại làm cho người ta có cảm giác bên trong vô cùng băng lãnh. Tôi thở hổn hển chờ, chờ tiếng đáp lại từ bất kì chỗ nào.

Nhưng mà, tôi đợi trong thời gian rất lâu, sự yên tĩnh vẫn không bị đánh vỡ. Nỗi bất an trong tôi bắt cuộn lên , lúc ấy tâm trí tôi đã tồn tại một cơn ác mộng. Nếu như tất cả bọn họ thật sự đã chết? Tôi vẫn không muốn suy nghĩ vấn đề này thêm, nay chuyện đã muốn vọt tới trước mặt tôi, tôi cũng không còn cách nào để tiếp tục trốn tránh được nữa.

Không có tiếng đáp trả nào, hết thảy đều là im lặng đòi mạng, giống như gần ngàn năm nay chúng tôi là nhóm đầu tiên đến thăm nơi này, ngay cả những linh hồn đang ngủ say cũng không thể bị đánh thức. “ Đi thôi. ” Bàn Tử vỗ vỗ vai tôi ,“ Sống hay chết, đều phải nhìn tận mắt, không phải ngài đại gia đây đã nói vậy sao? ” Tôi châm một điếu thuốc, liên tục hút ba hơi, rồi ném lên mặt đất: “ Đi! ”

Cánh cửa Trương gia cổ lâu hoàn toàn là màu xám trắng, tôi sờ soạng một chút, liền phát hiện tất cả đều là tro bụi. Cánh cửa đã mục nát rất nghiêm trọng, giấy trên mặt cửa sổ đều đã hoàn toàn rữa nát, có thể thấy bên trong một mảnh tối đen. Tôi nhìn phong cách cửa sổ này — là kiến trúc điển hình thời nhà Thanh, quả nhiên là bút tích Phong Cách Lôi. “ Chỗ này. ” Bàn Tử nói với tôi. Tôi lập tức nhìn lên trên cửa sổ, có mấy chỗ tro bụi đã bị chạm rớt. Bàn Tử bước tới đẩy một cái, cánh cửa liền bị đẩy ra.

Trục cửa phát ra một tiếng kẽo kẹt chói tai, tiếp theo nơi nơi đều có bụi bốc lên. Tôi và Bàn Tử lập tức lui vài bước, che miệng lại, chờ tro bụi chậm rãi rớt xuống. Tôi và anh ấy liếc mắt nhìn nhau, Bàn Tử liền làm một cái động tác “ Trước hết mời ngài ” Tôi nghiêng đầu nói: “ Trước đây đều không phải ngài xung phong sao? ”

Bàn Tử nói: “ Đây không phải là cho ngài – một cái cơ hội thể hiện sao. Nếu ngài không đi, thì tôi tới vậy.” ( hai anh quả là có tâm trạng thật!!! @0@ ) Tôi hít sâu một hơi: “ Được, vậy tôi đây sẽ không khách khí nữa.” Liền cất bước vào trong cửa trước đi tới. Bên trong một mảnh tối đen, tôi dùng đèn pin quét qua một chút, liền thấy một không gian thật lớn. Đây là một cái đại sảnh rất lớn, có bốn cây cột đứng vững ở trong đại sảnh.

Tầng một này cũng không có gì, ở giữa gian phòng tôi chỉ thấy có rất nhiều trang thiết bị bày ra đầy đất. Chúng tôi đi qua, ngay tức thì phát hiện đây đúng trang là túi trang bị của bọn Muộn Du Bình, tất cả đều bị một lớp bụi trắng phủ lên bên trên. Bàn Tử nhìn nhìn phòng lương trên đỉnh đầu, hoàn toàn là phong cách kiến trúc thời nhà Thanh, trên đỉnh có vô số hoa văn. Đến nay, bất kể là nhìn từ góc độ nào toàn bộ cổ lâu, đều là màu trắng ảm đạm. “ Nơi này như thế nào mà lại lớn như vậy chứ? ” Bàn Tử ngồi xổm xuống, rủ một cái túi cầm lên, tôi liền phát hiện đó là một cái túi thức ăn. Lớp bụi trắng bên trên túi bị động liền bốc lên, tôi bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái, lập tức nắm chặt Bàn Tử kéo lui lại phía sau.

Bàn Tử che miệng lại, nhìn nhìn tay mình một chút, bàn tay đã bị phỏng đến đỏ bừng . “ Chất kiềm bụi. ” anh ấy nói, “ Quỷ Ảnh bạn hữu quả nhiên không gạt chúng ta. Xem ra, Tiểu Ca bọn họ đã gặp qua một lần, nếu không trang bị sẽ không bị phủ lên một lớp bụi dày như vậy.” “ Đồ đạc ở chỗ này, vậy người đâu? ” Tôi hỏi,cuối cùng sẽ không phải đều bị hòa tan hết rồi sao, cho dù bị hòa tan hết cũng sẽ để lại dấu vết chứ

.