Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 96

Chương 48 hạ

. Tôi ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát những chi tiết trên con rùa đen này, tôi liền phát hiện, nó quả thật cùng loại với pho tượng nhân diện điểu mà chúng tôi nhìn thấy ở Vân Đỉnh Thiên Cung. Tôi nói: “ Cú mũi nhọn là thần Mộc và cũng là Xuân thần, Phục Hy, Hiên Viên đều là thần trong thoại thời đại của họ, cái này không biết là được đào ra từ đâu mà được họ đem tới chỗ này. Khẳng định không phải là thứ bây giờ chúng ta có thể đổ ra được, nhất định là vào thời kì Ngũ Đại thập quốc trộm mộ tặc, lúc đó bọn họ mới có thể đào được thứ này trong mộ. Trương gia trước đây chính là một gia tộc trộm mộ kì cựu, nhưng có thể người đem ra thứ này lúc đó cũng chưa nhận thức được nó gì.” Bàn Tử nói: “ Xuân thần là thần gì, là cái ống “ em trai” lớn sao?”

“ Đúng là thần mùa xuân. Chúng ta nhìn chung quanh xem, xem tầng này còn có cái gì nữa, có lẽ bốn phía còn có thể thấy được thêm phần nào đó của nó nữa.” Đang định tìm kiếm, bỗng nhiên Bàn Tử lại ho khan. Lúc này đây ho khan càng thêm nặng hơn, nghe như cả phổi cũng bị nảy ra, người sẽ bị ngã xuống mất. Tôi lập tức đỡ lấy anh ấy, liền thấy anh ấy lúc này đây ho khan ra ngoài đàm ra, tất cả đều là máu. Tôi vừa nhìn, tâm nói không ổn, xuất huyết chừng này chắc chắn không phải chuyện nhỏ, chẳng lẽ vừa rồi rẩy cái túi thiết bị kia xa như vậy, mà vẫn hít phải bụi ở chỗ đó sao? Ban đầu nghĩ ho ra rồi sẽ không sao, xem ra bây giờ, với tình trạng của anh ấy vậy mà vẫn có chút biến đổi xấu. Anh ta ho khan xong, cả khuôn mặt đều trắng bệch, tôi lập tức đưa bình nước cho anh ấy súc miệng: “ Không việc gì chứ? Không được thì trăm ngàn lần cũng đừng miễn cưỡng.”

Anh ta nhìn máu do chính mình ho ra, liền mắng một câu, nói với tôi: “ Chúng ta động tác phải nhanh hơn chút nữa, tiếp tục đợi ở trong này nữa, cậu sớm hay muộn cũng bị như vậy.” Tôi dìu anh ta, nghỉ ngơi một lát, anh ta mới đẩy tôi ra. Tiếp đó, chúng tôi liền cuối xuống mặt đất nhìn lại. Ở đây tương đối rộng rãi, trên mặt có một chuỗi dấu chân vô cùng rõ ràng, một đường đi về phía trước sâu vào trong bóng tối.

Lúc đang tiến vào trong bóng tối, tôi nghĩ có khả năng ngay lập tức sẽ thấy được cái gì đó, thế nhưng mà thật không ngờ, đi rồi một vòng tôi mới phát hiện, ở tầng thứ ba này cái gì cũng không có. Dấu chân một đường kéo dài vòng quanh bốn phía cổ lâu, chủ nhân dấu chân nhất định cũng giống chúng tôi, cho rằng đường lên trên lỗ hổng nhất định là ở cổ lâu bên mép hoặc cây cột gần đó. “ Có phải nơi này vẫn chưa trùng tu xong không?” Bàn Tử ho khẽ vài cái nói, “ Tôi trước kia đổ qua một cái đấu, cũng giống như vậy, tất cả mộ thất, bích họa, phù điêu đều tương đối đầy đủ, nhưng mà bên trong không có cái gì hết. Tôi tưởng đã bị trộm, nhưng tất cả cửa mộ đều còn nguyên vẹn.” Tôi có chút hoài nghi, nhìn lại dấu chân mặt đất, tôi liền phát hiện những dấu chân này hiện lên một dấu vết rất kỳ quái “Đi lại sinh hoa” dấu hiệu. Đi một đoạn, dấu chân chủ nhân đều đã dừng lại, ở một chỗ rất nhỏ xoay quanh mình.

“ Anh cảm thấy dấu hiệu này là dạng gì? ” Tôi hỏi Bàn Tử. Bàn Tử che ngực nói: “ Đây là dấu khiêu vũ mà, xem ra Tiểu Ca đến tầng này có một tâm trạng rất tốt, cùng ai đó nhảy điệu waltz.” Nói xong liền làm một điệu waltz động tác. Lòng tôi nói con mẹ nó phổi anh đã muốn nát vụn rồi, mà còn có tâm tư đi cãi cọ. Tôi tiếp tục cúi đầu nhìn lại những….. dấu chân này, liền ý thức được, đây là một loại trạng thái lưỡng lự. Có thể bọn họ ở trong này phát hiện ra cái gì đó kỳ quái gì, nên dừng lại nhìn kỹ .

Thế nhưng bốn phía không có cái gì hết, trống trơn, nhìn cái gì chứ? Ở chỗ này không có cái gì đáng giá để dừng lại xem, trừ phi, bọn họ là ở trong này gặp phải tình huống đột xuất. “ Cẩn thận.” Tôi nhìn quỹ đạo dấu chân của bọn họ đi vài bước còn có một tình trạng như vậy, “ Dựa vào kinh nghiệm trước đây của tôi, rất nhanh còn có vấn đề đã xảy ra.” “Tôi hiện tại đã muốn là bị ho lao một nửa rồi, cậu có thể đừng kiếm thêm chuyện cho được tôi sao? ”

Tôi nói: “ Trước tiên báo động trước cũng không phải chuyện xấu.” Vừa nói xong, hai chúng tôi cùng lúc nghe được, ở trong đại sảnh trống trải, liên tiếp truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ. Bàn Tử nhìn nhìn tôi, tôi cũng nhìn nhìn anh ấy. Tôi hỏi: “ Là Tiểu Ca? ”

Bàn Tử lắc đầu, lấy đèn pin càn quét bốn phía, tôi cái gì cũng không nhìn thấy. Bàn Tử quay qua nhìn tôi nói: “ Cậu nghe cẩn thận một chút.” Hai chúng tôi im lặng, lưng tựa lưng xoay quanh, giám sát bốn phía, đồng thời cố gắng lần theo tiếng bước chân kia, lập tức tôi biết Bàn Tử vì cái gì mà lắc đầu. Tiếng bước chân là đến từ trên trần nhà. Chúng tôi dùng đèn pin chiếu lên trên, nhất thời liền phát hiện tầng lâu này một điểm rất kỳ quái.

Tầng lâu này trần nhà đặc biệt cao, xà ngang đặc biệt nhiều, ở trên đỉnh đầu chúng tôi hình thành một kết cấu giống như cái bàn cờ thật lớn. Lúc này tôi hiện đang ở giữa bàn cờ vuông, ở giữa bóng mờ trên xà ngang, tôi liền thấy có cái gì đó treo rất nhiều ở bên trên. “ Khốn kiếp.” Bàn Tử cũng đưa mắt nhìn thẳng lên. Ở trong bóng tối toàn bộ trần nhà, treo chừng mấy vạn cái cái hộp. Có hộp nhỏ có hộp lớn, hình dạng khác nhau, mặt trên có hoa văn, chỉ cần liếc mắt một cái, thì đã thấy cực kỳ đồ sộ. “Thần tiên hoa quả.” Bàn Tử nói, “ Là thần tiên trái cây. Đã vậy còn quá nhiều!”

.