Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 97

Chương 49 ( thượng )

. “ Thần tiên trái cây là cái gì? Cùng một loại với bánh rán trái cây sao?” Tôi bỗng nhớ tới một quyển truyện tranh châm biếm, bên trong có rất nhiều loại trái cây, ăn vào còn có siêu năng lực, nghĩ tới đây, trong lòng tôi cảm thấy rất buồn cười. Tôi nhìn Bàn Tử, Bàn Tử nói: “ Tôi đã từng nghe một nhóm chị gái nói qua. Người này là một tiểu thư cực kì ngang bướng, có một lần nàng đi vào nhà của một ông chủ ‘Tống ngoại mại’, thấy trong nhà lão bản kia lộ ra một cái hộp, ông chủ đó không cho đụng vào, liền nói đó là thần tiên trái cây. Nàng không hiểu, khách làng chơi liền hỏi nàng đã xem qua [ Sở Lưu Hương truyền kỳ ] chưa? bên trong có *vô Hoa hòa thượng* từ lúc sinh ra đã không hề chạm đất, chỉ ở trên giường, ngồi *tĩnh tọa* ở trên loan giá, tinh khiết giống như nước.

Người này phật tính cực cao, từ lúc sinh ra đã không dính dáng tới hồng trần. Có một số thứ cũng giống vậy, từ lúc bắt đầu chế tạo, chưa từng rơi xuống mặt đất, đều là được treo lên bảo vệ, loại hòm bảo vật này, đều gọi là thần tiên trái cây. Tôi chỉ là nghe nói qua, không nghĩ tới nơi này có nhiều như vậy.” “ Con mẹ nó, anh nhìn vào bản phổ mà nói chuyện sao?” Tôi nói, “ Tôi cũng nghe nói qua một câu chuyện xưa. Trước kia bọn thái giám đều có một gian phòng bảo bối, sở hữu từ trên người bọn họ cắt xuống, tất cả đều đem để ở trong cái hòm, rồi treo vào phòng bảo bối, cũng tương tự như là tình huống này, có đủ loại hòm, thái giám có địa vị cao hơn còn có phòng bảo bối đặc biệt cho chính mình. Tôi thấy nơi này chính là phòng bảo bối đó.” “ Cậu nói là, tầng thứ ba của Trương gia cổ lâu trên trần nhà thắt cổ mấy vạn “ con gà” sao? Thôi đi, chủ Trương gia tính thẩm mỹ thực sự rất phong nhã. Tuyệt đối không có khả năng!”

Nói xong Bàn Tử đem súng tự động ra, nói, “ Cậu tìm một cái đi, Bàn gia tôi sẽ thể hiện tay nghề, cho cậu biết cái gì là thiện xạ.” Tôi nhìn anh ta ho khan, sắc mặt cũng nhanh trở nên xanh xao, nói: “ Mẹ nó, đừng có tranh luận nữa, tùy tiện bắn rơi cái nào xuống cũng được.” Bàn Tử chỉ chỉ một cái ở phía xa: “ Chúng ta làm việc có phạm vi, nhìn chỗ kia đi, cái đó nhỏ nhất.”

Tôi cũng không nhìn rõ, liền thấy anh ta giơ súng bắn một phát, cái hòm treo phía xa trên trần nhà ứng theo tiếng súng rớt xuống dưới, rồi lăn vài cái trên mặt đất. Chúng tôi che miệng mũi lại, đợi cho bụi tản đi mới đi qua xem. Bàn Tử đến nhặt lên, đó là một cái hộp gỗ một mảnh, bên ngoài đã khá mục nát Bàn Tử dùng thiết thứ nạy ra, đem vật ở bên trong đổ lên mặt đất. Đó là một bàn tay khô héo, có hai ngón tay đặc biệt dài, nhưng mà lại không phải giống như ngón tay của Muộn Du Bình. Tôi và Bàn Tử nhìn nhau, cũng không có nói lời nào. Bàn Tử liền đứng lên, lập tức lại bắn rơi thêm vài cái xuống. Tôi mở hộp ra, phát hiện bên trong tất cả đều là những bàn tay khô quắc, có vài cái đã hoàn toàn rữa nát, gần như là đã thành xương trắng, nhưng đều có thể nhìn ra các ngón tay này có vấn đề. Hơn nữa, bắn xuống hộp cũ có hộp mới có, xem niên đại thì chênh lệch nhau rất xa. “ ‘ Gà con’ của người Trương gia hình dáng rất là đặc biệt nha.” Bàn Tử trêu chọc tôi, “ Cậu nha vậy cái nào tốt đây?”

“ Cút xéo đồ con bê.” Tôi mắng, rồi nhìn trên đầu, “ Nơi này là một thủ mộ. Những….cái tay này tất nhiên đều là đặc trưng của người Trương gia, hơn nữa số lượng nhiều như vậy, niên đại lại khác nhau. Anh có biết trước kia có rất nhiều người Hoa ở hải ngoại sau khi chết muốn về nước lại, là làm sao trở về không?” Tôi ngừng lại, liếc anh ta một cái tiếp tục nói, “ Thi thể quá nặng, cũng không có cách nào bảo quản, bọn họ cũng chỉ có thể mang về một bộ phận. Tôi cảm thấy những…..bàn tay này rất có thể chính là do thi thể những người đó đã bị hư hao, không thể *quy táng*. Cho nên chặt xuống một bàn tay, lấy hình thức này để đem về mai táng ở trong này.” “ Vậy là làm như thế nào lại có nhiều như vậy?”

“ Chiến tranh.” Tôi nói, “ Nhiều người như vậy, khẳng định là vì rất nhiều người bắn giết nhau, hoặc là do chiến tranh. Đương nhiên không phải là đại chiến, nhưng mà từ xưa phần lớn những gia tộc trộm mộ đều có võ trang của chính mình, không chỉ trộm mộ mới có, rất nhiều tài phiệt địa phương đều có võ trang, những người này ở thời kì chiến tranh đều là ở tại nơi trang bị lực lượng vũ trang rất mạnh.” “ Vậy cậu có nhớ những thi thể chúng ta vớt được dưới hồ không?” Bàn Tử hỏi, “ Những thi thể đó cũng không có tay đều bị chặt đứt.” “ Những……bàn tay này rõ ràng đều có đặc trưng của người Trương gia, sở dĩ chặt đứt tay, ngoại trừ là do *quy táng*, nhất định còn có che giấu nguyên nhân thật sự.” Tôi nói, “ Xem ra, những thi thể chúng ta vớt được dưới hồ, cũng là người Trương gia.”

“ Là người Trương gia? ” Bàn Tử lầm bầm, “ Quá loạn, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Những…..bàn tay này khơi lên lòng hiếu kì mãnh liệt trong tôi, tôi không thể đợi tiếp được liền đi theo dấu chân của bọn Muộn Du Bình tiến lên phía trước thăm dò, tìm được đoạn cầu thang tiếp theo. Chúng tôi bước lên. Đi lên tầng trên này, tôi bỗng thấy được rất nhiều lan can gỗ — tầng này rốt cục cũng trở nên bình thường một chút. Cũng giống rất như nhiều toà nhà hình tháp khác, bên trong có rất nhiều cách gian và hành lang. Đi lên cầu thang phía trước cửa, phát hiện tất cả các cửa các gian phòng đều đóng kín, mặt trên cửa sổ dán giấy màu đen, hoàn toàn không nhìn vào trong được. Bàn Tử tiến lên phía trước rồi đi vài bước, tìm tới một cái cửa đẩy một cái, phát hiện đã bị khóa, liền muốn nhấc chân đá, nhưng ngay lập tức nhớ tới lớp bụi ở đây, rút chân trở về.

Chúng tôi dùng quần áo làm quạt, quạt rơi lớp bụi đóng trên cánh cửa, sau đó Bàn Tử dùng thiết thứ đâm vào lớp giấy đen trên cửa sổ phá ra. Chúng tôi nhìn vào trong xem xét, trong phòng một mảng tối đen, dùng đèn pin soi vào, cũng không chiếu ra toàn cảnh. Bàn Tử liền lấy ra những pháo sáng tự chế trước đó lấy được từ trên những xác chết kia, đốt lên hướng vào lỗ thủng quăng vào. Vật kia nổi lên lữ bạc, thoáng chốc đem toàn bộ phòng chiếu sáng. Tôi ý thức được vật này thật ra chính là một cái hộp quẹt lớn, bị đám trộm mộ thay đổi qua, người lao động quả nhiên khéo tay. Chúng tôi lại nhìn lên trên lần nữa, phát hiện gian phòng không lớn, nhiều nhất cũng chỉ ba mét vuông, bên trong là một cái đại quan tài hắc mộc. Chú thích:

+ Tống ngoại mại: những thương nhân buôn bán ở nước ngoài + Vô Hoa hòa thượng: ý nói những hòa thượng không phá giới + TĨnh tọa: ngồi thiền

+ Quy tán: Về quê an táng/ chôn cất.