Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đại Kết Cục (thượng) - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 9 - Chương 98

Chương 49 ( hạ )

. Trên vách tường treo đầy văn tự *mộc bài*, tôi xem đều là chữ Hán nhỏ thể Khải viết tay, hình như là một loại mộ *Bài minh*. Ánh lửa cháy không được một phút đồng hồ liền tắt, Bàn Tử lại quăng một cái vào, nhìn tỉ mỉ hơn, nói: “ Không sai vào đâu được, tầng một này chính là mộ thất, hẳn là tất cả đều được đặt ở đây.” Tôi đánh giá lại một chút: Tầng lâu này ít nhất cũng phải rộng hai ngàn mét vuông, nếu gian phòng này khoảng hai đến ba mét vuông thì phải nói là, bên trái bên phải có tới cả ngàn cái phòng như vậy. Nơi này đại khái có chừng một ngàn cỗ quan tài, một ngàn cái xác người chết.

“ Trương gia có người nhiều như vậy sao?” Bàn Tử nói, “ Gia tộc này hẳn là khổng lồ lắm đây.” Tôi nói: “ Là một gia tộc tài phiệt cổ đại vô cùng lớn đấy. Anh đã xem qua [ Hồng Lâu Mộng ] chưa?Anh có biết trong nhà Đại quan Viên có bao nhiêu người không? Quang Tào Tuyết Cần có miêu tả qua thì có bốn trăm năm mươi người. Thành Cát Tư Hãn gia tộc lúc bấy giờ nhân số ước chừng đã trên một vạn, trên người tôi và anh có khả năng đều mang gien ‘Hoàng kim gia tộc’ lúc đó. Hoàng tộc Mãn Thanh số người cũng khá nhiều. Trong lịch sử chỉ cần một gia tộc có thể thịnh vượng ba đời, thì đến đời thứ ba, có tất cả mấy vạn người cũng không thành là vấn đề. Hơn nữa người Trương gia thân phận lại đặc biệt, hưng suy không chịu sự ảnh hưởng của những thay đổi trong lịch sử, chỉ sợ gia tộc càng thêm phát triển. Có thể ở nơi này mới là một bộ phận nhỏ trong đó mà thôi, e rằng đây đều là những người thực sự lợi hại trong gia tộc, còn những anh em họ hàng linh tinh, tất cả đều đặt ở dưới lầu.”

Bàn Tử nói: “ Cừ thật, may đến thế hệ của Tiểu Ca họ đều sinh ngốc, nếu không Trung Quốc không phải là đã bị bọn họ chiếm lĩnh rồi.” “ Trung Quốc có ba thế gia vọng tộc một trong số đó là họ Trương ‘ con trai thứ năm của Hoàng đế Thanh Dương sau khi, xem chòm sao hình cung, ra lệnh chế tạo cung tên, người chế tạo thành công cây cung hoàn hảo đó là người họ Trương.’ Nên người Trương gia là vọng tộc cũng chẳng có gì lạ.” Tôi nói, “ Anh có ngửi được mùi gì kỳ lạ không?” Trong lúc chúng tôi đang bàn bạc, một mùi cháy khét nồng nặc truyền tới, Bàn Tử ngửi thử: “ Không có việc gì đâu, là mùi khét của pháo sáng mới cháy vừa rồi.” Tôi ngửi thì thấy không đúng, mùi này rất nồng, hơn nữa còn thấy hơi nóng nữa, không giống như là mùi khói lạnh.

“Không đúng không đúng. ” Tôi nói còn chưa nói xong, liền thấy trong căn phòng chúng tôi vừa xem , có ánh sáng nhấp nháy. Tôi bước đi qua vừa thấy, biết là xong đời, vừa rồi pháo sáng vứt trên sàn nhà bên trong, sàn lại bằng gỗ, pháo sáng kía nhiệt độ rất cao, sàn nhà liền bị đốt. “ Chó thật, anh gây đại họa rồi.” Tôi nói, “ Mau, mau lên, bình nước.”

“ Không có sao đâu, không phải chỉ là một đám cháy nhỏ thôi sao?” Bàn Tử nói, nói xong liền mở nắp bình nước, uống một ngụm rồi phun vào trong chỗ rách. Phun vài hớp căn bản không có tác dụng, nước trong bình cũng đã phun hết, nhưng lửa lại cháy càng lúc càng lớn. Toàn bộ cổ lâu đều được kết cấu từ gỗ, chỗ này lại là ở giữa tầng lầu, nếu bị hỏa hoạn, toàn bộ cổ lâu coi như xong đời. “ Bây giờ tôi thừa nhận tôi đã gây đại họa.” Bàn Tử nói, rồi nhìn lên trên xà ngang. Đáng lẽ chỉ cần đá cửa vào đập vài cái, đám cháy nhỏ này sẽ bị dập tắt ngay, nhưng mà tôi gần như có thể khẳng định, bên trên chỗ này có bột phấn độc gần cả ngàn năm, trước khi chúng tôi dập tắt được đám cháy phía trước thì nó đã xử lí chúng tôi trước rồi.

“ Dùng nước tiểu.”Trong đầu tôi nhớ tới lời Chú Ba lúc trước từng nói với tôi một câu chuyện xưa , “ Anh có buồn tiểu tiện không?”. “ Thôi đi, phía trên chỗ này đều là bột phấn độc, ai biết nó có thể làm bỏng ‘tiểu huynh đệ’ của tôi hay không. Lão tử đã vì Tiểu Ca mà hy sinh phổi của tôi rồi, cũng không muốn tiếp tục hy sinh đời trai à.” “ Không có việc gì, anh phá một cái lỗ to trên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới xem xét thử, nhắm phía dưới, có một ít phấn bột dính lên đi, nhưng chỉ trượt qua thì sẽ không sao.”

“ Vậy sao cậu không tiểu đi?” “ Lão tử không có uống nhiều nước như vậy.” Tôi mắng, “ Nhanh lên, nếu không nước tiểu trong bàng quang của anh có nhiều hơn cũng vô dụng .” Bàn Tử nhìn nhìn tôi, nhìn xuống quần của mình, rồi lại nhìn nhìn lửa bên trong, “ Ôi ” một tiếng hạ quyết tâm: “ Vậy cậu ngồi xổm xuống đi!”

Tôi ngồi xổm xuống, Bàn Tử loạt xoạt cởi quần, để lộ ra quần đùi của mình, liền bước lại đây, một bước đạp lên vai tôi. Chợt nghe Bàn Tử la lên:“ Chó chết, giết tôi ……” Tôi thật sự thật không ngờ Bàn Tử lại nặng như vậy, bị đạp một cái như vậy, xương vai của tôi liền phát ra một tiếng rắc rắc, giống như là bị bẻ gãy vậy. Tôi căn bản không thể chống đỡ được thể trọng của anh ta, một chút liền nghiên ngã. Bàn Tử “ lên ” một chữ còn chưa nói xong, liền biến thành “ thôi xong ”, cả người ngã nhào lên trên cửa gỗ. Toàn bộ cánh cửa đã bị anh ấy đè ngã, đập lên mặt đất.

Đám cháy kia trong nháy mắt đã bị chụp tắt, tôi vừa thấy tình hình bất thường, lập tức hét to: “Ngừng thở.” Nói xong hai người lập tức dùng quần áo trùm lên đầu, che kín miệng mũi, chặt chẽ bảo vệ mặt của mình. Tôi dự đoán lúc này nhất định là bụi sẽ rơi xuống dưới như tuyết, nhưng không ngờ là, lúc này đây chỉ có một ít bụi. Tôi và Bàn Tử đợi một lát, phủi hết bụi trên tóc xuống, liền cảm thấy kỳ quái. “ Chỗ này có người quét tước dọn dẹp sao?” Bàn Tử nói. Tôi lắc đầu: “ Có lẽ là bởi vì nơi này cửa sổ dùng là là loại này màu đen giấy. Anh xem, chúng ta lúc đầu đi qua mấy tầng lầu kia, toàn là dùng giấy màu trắng dán cửa sổ, đều bị nát vụn có thể nhìn xuyên qua. Chỗ này màu đen giấy đều còn nguyên vẹn, chắc là đã từng trải qua quá trình xử lý đặc biệt. ”

Tôi dùng chân đá động bụi dưới chân một chút, mới phát hiện, bụi này cũng rất mỏng, hơn nữa là màu xám. Tôi thật cẩn thận sờ một vết, liền phát hiện, nó đúng là tro bụi thật, cũng không hẳn là bụi. Tôi thở một hơi dài nơi này tương đối an toàn vô cùng. Tôi vốn nghĩ rằng mình sẽ bị tan chảy hết sạch, xem ra theo chủ nghĩa kinh nghiệm cũng không hẳn đã đúng. Đang nghĩ ngợi, tôi liền ngửi được một mùi hương không mấy dễ chịu, tiếp theo tôi phát hiện ống quần của tôi và cánh cửa bị chúng tôi đè lên trên tất cả đều là nước. Ngửi một cái, tôi liền thở dài một hơi: “ Bàn Tử, anh không ngừng ‘máy móc’ lại sao?” “ Chết đi, lão tử “miệng cống” vừa mới buông ra, mẹ nó, chưa gì cậu đã gục rồi, cậu dựa vào đâu vào đâu mà nói, nếu cậu có thể kiên trì thêm một chút, lão tử có thể đã tiểu xong rồi.” Bàn Tử châm một điếu thuốc lên, vỗ vỗ quần của mình, “ Lão tử cuối cùng dùng toàn bộ thời gian để đem ‘ bảo bối ‘ của lão tử rút lại, nếu không cứ như vậy ngã xuống, cắm vào trong cửa, mẹ kiếp, súng có cứng hơn nữa cũng bị phế đi.”

Tôi nói: “ Trước tiên anh đem ‘ bảo bối ‘ của anh cất vào trong đi.” (hóa ra chưa cất,… *che mặt* thật ngại….) Liền đứng một bên run run ống quần, một bên liền dùng đèn pin soi quanh, nhìn quan tài và mộc bài văn tự trên vách tường bốn phía. Mộc bài bị mục khá nhiều, nhìn tới mấy hàng văn tự đầu tiên, tôi liền phát hiện nó giới thiệu về cuộc đời của người này, tất cả văn tự đều là được viết ở thể cổ văn. Tôi đọc xong đặc biệt nhanh chóng, trong lòng bỗng nhiên có một chút hân hoan. Phía trên viết cái gì đó, tuy rằng không phải điều tôi muốn biết, nhưng mà cũng rất có giá trị, từ đây dường như có thể suy đoán ra một ít bí mật quan trọng bên trong Trương gia. Hơn nữa, những bí mật này không hề là từ các loại thông tin được suy đoán ra. Ở mộ “Bài minh” đều là thông tin được viết khi còn sống, cơ bản có thể xác định là trăm phần trăm là sự thật .

Chú thích: + Mộc bài: tấm bảng gỗ + Bài mình: là những đồ vật được khắc lên các bản văn tự để lưu lại

.