Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đạo phi thiên hạ - Tập 1 - Chương 1

Phần đệm.

“Chàng, thực sự muốn đấu với thiếp ư?” Nàng nhìn chàng đăm đăm, ánh mắt long lanh gợn sóng ngày nào giờ tựa như đầm nước âm u lúc tuyết rơi, vừa sâu thăm thẳm lại vừa thê lương lạnh lẽo. “Phải!” Chàng đáp rành rọt, không có lấy nửa phần do dự. Thanh âm của chàng rất lạnh lùng, ánh mắt chàng càng lạnh lùng hơn, tựa như gió bấc đang mặc sức tung hoành trên vách núi này, khiến người ta lạnh thấu tới tận xương tủy. Nàng khẽ cười, hóa ra, người mà chàng yêu, trước sau vẫn không phải là nàng. Giờ đây, vì ý trung nhân của mình, cuối cùng chàng cũng dùng vũ lực với nàng rồi.

Nàng có đáng gì? Đứa con trong bụng nàng có đáng gì? Thật chẳng ngờ tất cả đều không sánh được với người con gái trong lòng chàng! Bốn năm đợi chờ, bao ngày ân ái, đổi lại, chỉ là một trận quyết đấu! Nàng quay ngoắt lại, đi vài bước tới cây mai già bên vách núi.

Giơ tay lấy thanh Tân Nguyệt loan đao, nàng đặt đao ngang trên thân cây. Người con gái đang bị treo trên cành cây kia, người con gái mà chàng yêu thương nhất, thấy vậy liền kêu lên một tiếng thê thảm. Chàng dịu dàng nhìn cô ta: “Đừng sợ, ta nhất định sẽ cứu nàng!”

Hừ, hóa ra, chàng cũng có thể dịu dàng nhường ấy, chỉ có điều người được hưởng điều đó xưa nay không phải là nàng mà thôi. “Nàng định làm gì?” Chàng nhìn nàng, đôi mắt đen đầy vẻ lạnh lùng. Đôi môi khẽ động, rồi nàng không nhịn nổi cất lên một tràng cười, trong đó có vài phần cuồng ngạo, vài phần tà khí, và còn có cả vài phần cay đắng không sao thốt nên lời.

Ánh mắt nàng quét qua khuôn mặt chàng, nhìn xuống nền tuyết trắng xóa. Tuyết trắng tinh khôi phản chiếu ánh sáng mặt trời, tựa như băng châm khiến mắt nàng đau nhói. Gió trên vách núi bỗng trở nên lạnh hơn, thổi xuyên qua y phục, thổi vào trong lòng nàng, khiến đáy lòng nàng hoàn toàn lạnh lẽo. “Chẳng phải chàng nói rằng thiếp bắt cô ta sao? Thiếp bắt cô ta, đương nhiên là muốn giết cô ta. Chàng nói chàng muốn đấu với thiếp, vậy được thôi, trong vòng một trăm chiêu, nếu thắng được thiếp, chàng có thể mang người mà chàng yêu đi!” Từng câu từng chữ của nàng thốt ra đều hờ hững. Những ngón tay thon chầm chậm vuốt trên thanh Tân Nguyệt loan đao, đao quang trong suốt, càng ánh lên dung nhan xinh đẹp và vẻ kiều diễm của nàng. “Được!” Chàng gật đầu, lạnh nhạt đáp.

Chàng đồng ý mới dứt khoát làm sao... “Có điều, không dùng đao kiếm, đấu tay không thôi.” Chàng trầm giọng nói. Nàng thu tay, đưa loan đao về quấn ngang lưng. Chàng sợ nàng lỡ tay, chém gãy cành mai, hại chết ý trung nhân của chàng ư?

“Ra tay đi!” Nàng ngẩng mặt, ngưng thần, ánh mắt lạnh như băng. Nàng khẽ đưa tay lên bụng, chàng vẫn chưa biết nàng đang mang thai đứa con của chàng. Như thế cũng tốt, chàng sẽ mãi mãi không thể biết được. Sẽ không biết đứa bé là con trai hay con gái, trông giống chàng hay giống nàng. Sẽ không biết đứa bé sau này ngoan ngoãn hay là nghịch ngợm. Nàng ra tay, từng chiêu đều hiểm độc.

Chàng ra tay, cũng không chút lưu tình. Những nơi gió tạt qua, mai trắng và tuyết đọng rụng xuống như mưa. Một chiêu!

Hai chiêu! Ba chiêu! ...

Trên vách núi, bóng tà áo tung bay phấp phới, chưởng phong tung ra mãnh liệt. Mấy cây mai già bị kình lực của hai người đánh trúng, hoa bay đầy trời, rụng rơi lả tả. Võ công của nàng, tuy không bằng chàng, nhưng chàng muốn trong vòng một trăm chiêu đánh bại nàng, cũng không phải chuyện dễ.

Khi song chưởng đánh tới, ánh mắt nàng vượt ra khỏi hai bàn tay đang chạm vào nhau, ngước thấy khuôn mặt không đổi sắc và màn sương u ám trong mắt chàng, lòng nàng như cắt qua một mảnh băng sắc lạnh. Bọn họ không phải là lần đầu tiên quyết đấu, trước đây, chàng đều nhường nhịn nàng, cùng nàng đùa giỡn. Vậy mà hôm nay, chàng lại toàn ra chiêu hiểm độc, bước nào cũng dồn ép, chàng muốn thắng được nàng trong khoảng thời gian ngắn nhất, để cứu lấy người con gái trong tim chàng. Hai người đang đấu rất hăng, chợt nghe “rắc” một tiếng, thân hình nàng sững lại, quay đầu nhìn ra, chỉ thấy cành mai đang treo người con gái kia sắp gãy. Nàng đứng khá gần cây mai, nhón gót một cái, liền nhảy về phía đó, đồng thời loan đao quấn quanh eo đã vung ra, hướng về phía cô ta.

Loan đao trong tay nàng mềm mại tựa dải lụa, quấn quanh eo người con gái đó, nàng dùng sức kéo, đưa cô ta lên trở lại vách núi. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc quay mình đó, nàng trúng một chưởng sấm sét của chàng. Trước ngực đau nhói, nàng phun ra một búng máu tươi, thấm đẫm mặt tuyết trắng tinh.

Đỏ đến nhức mắt, đỏ đến kinh tâm, đỏ đến thê thảm. Thân hình mềm mại của nàng đồng thời bị đẩy về phía vách núi, rơi xuống vực sâu thăm thẳm. “Đừng!” Chàng kinh hãi hét lớn, xông thẳng về phía vách núi, giơ tay ra quờ một cái, nhưng chỉ tóm được tay áo của nàng. Còn chàng, cũng vì thế mà bị kéo hơn nửa người xuống, bàn chân móc vào một cành dây leo mọc nhô ra.

Hai người, một ở trên, một ở dưới, treo lơ lửng trên vách núi, tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. “Bám chặt vào ta!” Chàng sợ hãi hét gọi nàng. Nàng nhìn vào đôi mắt đen trầm tĩnh sâu thẳm của chàng, thấy trong đó tràn đầy nỗi kinh hãi và lo sợ đến vô cùng vô tận. Nàng cười, nụ cười rạng rỡ mà ai oán, giống như một đóa hoa đã nở đến tận cùng[1], sau khi hết mình khoe sắc, liền tới lúc rụng rơi tàn tạ.

[1]. Nguyên tác viết “Khai đáo đồ mi”: nở đến hoa trà mi, ý chỉ tình cảm đã đến hồi kết hoặc tuổi thanh xuân của người con gái đã đi qua. Vì sao? Vì sao không yêu nàng mà lại ở bên nàng, vì sao ở bên nàng rồi lại vẫn muốn lấy người khác?

Vì sao phải từng bước dồn ép nhau? Vì sao phải tuyệt tình đến thế? Quá nhiều câu hỏi vì sao, nhưng nàng chẳng hỏi lấy một lời. Bởi lẽ, nàng chẳng còn muốn biết nữa.

“Ước gì chưa từng gặp gỡ chàng, đời này kiếp này, đời đời kiếp kiếp.” Nàng khẽ nói, tiếng nói cực kì ôn nhu, khiến người nghe phải mềm lòng. Nàng giơ tay ra, nhưng không phải để nắm lấy bàn tay chàng mà là để trong khi nở nụ cười rạng rỡ, xé rách ống tay áo đang bị chàng nắm lấy, cắt đứt sợi tơ vương vấn cuối cùng giữa chàng và nàng. Thân hình nàng lập tức rơi xuống, trên khuôn mặt nhợt nhạt vẫn giữ nụ cười diễm lệ.

Hình ảnh mái tóc dài tung bay và tà áo xanh phấp phới phút chốc vụt tan biến khỏi cảnh tuyết trắng tinh khôi, giống như một đóa hoa quỳnh tuyệt mĩ, bỗng chốc nở rộ, rồi lại nhanh chóng lụi tàn. Lâm Giang Tiên Họ giống như hai pho tượng đất vô cảm, đem đập vỡ đi, dùng nước hòa trộn, từ nay trong chàng có thiếp, trong thiếp có chàng. Thế nhưng, tượng đất vẫn là tượng đất, thân thể tuy hòa quyện vào nhau, nhưng trái tim vẫn không cùng nhịp đập.

.