Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đầu Giáo Sư DoWell - Chương 1

.lin và Monthy Bencoss.

Xem những trò biểu diễn nghệ thuật của họ, mà tạm thời Thomas quên được cuộc sống tàn tật của mình.

Thậm chí từ cổ họng anh ta còn bật ra một cái gì giống như tiếng cười, còn mắt thì rung rung.



Trên bức tường trắng của căn phòng hiện lên hình ảnh một trang trại.

Cô bé đang cho gà ăn.

Con gà mái có mào bận rộn thết đãi lũ con của nó ăn.

Trong một chuồng bò có người đang vắt sữa, chị ta lấy khuỷu tay đẩy con bò con đang bú vú mẹ.

Con chó xù lông chạy ngang qua, đuôi ve vẫy mững rỡ, và theo nó là người chủ trang trại đang dắt ngựa.

Không rõ bằng cách nào, Thomas rên lên bằng một giọng cao rồi mất đi, rồi đột ngột kêu lên:

- Không nên! Không nên!

John đang lúi húi bên chiếc máy chiếu phim không hiểu chuyện gì xảy ra.



- Dừng buổi chiếu phim lại!

- Laurence kêu lên và vội vã bật đèn lên.

Hình ảnh hơi mờ nhạt đi còn lướt nhanh qua một lúc nữa và cuối cùng mất hẳn.

Laurence nhìn sang Thomas.

Tròng mắt của anh ta long lanh nước mắt.

Khuôn mặt nhăn lại như đứa trẻ hờn giận, miệng méo xệch:



- Giống như ở quê tôi.



- Anh ta vừa sụt sịt nói.

Mọi cái bây giờ mất hết.

Laurence lại bận rộn bên cái máy.

Đèn tắt và trên mảnh tường trắng, những cái bóng bắt đầu lướt qua.

Harold Loid thoát cái biến khỏi bốn cảnh sát săn đuổi.

Nhưng tâm trạng của Thomas đã suy sụp.

Bây giờ nhìn hình ảnh của những người đang chuyển động, càng gợi sân thêm nỗi nhớ tiếc của anh.



- Chà, chạy nhanh như điện.



- Đầu Thomas lẩm bẩm.



- Ta mà ngồi thế này, chắc là không nhảy lên.



Laurence một lần nữa lại thay đổi chương trình chiếu phim.

Hình ảnh cuộc vũ hội của giới thượng lưu hoàn toàn làm cho Briquet buốn phiền.

Những phụ nữ xinh đẹp trong bộ trang phục của họ như trêu tức cô.



- Không, tôi không muốn xem những người khác sống thế nào.



- Cô nói.

Thế là trò điện ảnh được dẹp đi.

Thay vào đó là tiếng nhạc được mở lên khiến cả hai đều xao xuyến, bởi các điệu múa và các điệu nhảy.





- Trời ơi, tôi đã nhảy điệu này như thế nào!

- Một hôm, Briquet kêu lên, mặt đầm đìa nước mắt.

Briquet õng ẹo, cứ mỗi phút cô lại đòi soi gương, chế ra những ra kiểu tóc mới, yêu cầu vẽ mắt bằng bút chì, đánh phấn thoa son.

Briquet bực mình vỉ sự vụng về không biết trang điểm của Laurence.



- Chẳng lẽ chị không thấy rằng,

- đầu Briquet bực tức nói,

- mắt phải đã tô đậm hơn mắt trái? Cầm cái gương cao lên.



Briquet đòi phải đem đến những cuốn tạp chí thời trang, các loại vải mới nhất và bắt bọc vải cái bàn nhỏ trên đó đặt đầu cô ta.

Cô ta đã bắt đầu có những ý nghĩ kỳ quặc, khi đột ngột tuyên bố là cô không thể ngủ chung phòng với đàn ông.



- Hãy ngăn chúng tôi ra vào ban đêm bằng cái bình phong hay ít ra bằng quyển sách cũ cũng được.

Bởi vỉ tôi không thể ngủ chung phòng với đàn ông.

Laurence đã làm bình phong bằng một cuốn sách to mở rộng, cô đặt nó trên tấm kính cạnh đầu Briquet.

Thomas cũng tỏ vẻ đòi hỏi cái gì.

Một hôm, anh ta đòi uống rượn vang.

Thế là giáo sư Kerner đành phải đáp ứng nhu cần cho anh ta, bằng cách pha những liều nhỏ chất men vào các dung dịch đã nuôi sống Thomas.



Đôi khi Thomas và Briquet còn song ca.

Nhưng những dây thanh quản bị suy nhược nên không thể nào đáp ứng được

- Vỉ vây nó trở thành một bản hơp ca khủng khiếp.



- Cái giọng tội nghiệp của tôi! Giá mà trước kia các người nghe được tôi hát như thế nào !

- Briquet nói, và cặp mày nhướng lên một cách đau khổ.

Buổi tối, họ thường rơi vào cảnh trầm tư, suy nghĩ đến sự tồn tại bất bình thường về cái sống và cái chết.

Briquet thì tin vào sự bất tử.

Còn Thomas là con người duy vật.





- Tất nhiên chúng ta là bất tử

- Đầu Briquet nói

- Nếu là linh hồn chết theo cơ thể thì nó sẽ không trở về cái đầu được.



- Linh hồn của cô nằm ở đâu vậy, trong đầu hay trong thân người? Thomas hỏi.



- Tất nhiên, trong thân người cũng có, đâu đâu cũng có

- Briquet ngập ngừng trả lời và cô nghĩ rằng có sự xiên xỏ trong câu hỏi.





- Như thế tức là cái linh hồn không đầu của thân thể cô bây giờ đang đi đi lại lại trên cõi đời này?

- Bản thân anh cĩmg không có đầu

- Briquet bực tức.



- Tôi có chứ! Nhưng tôi chỉ có mỗi mình nó

- Thomas không chịu thôi

- Vậy chứ linh hồn của cái đầu cô không ở lại trên cõi đời này sao? Nó theo cái ống cao su này quay về dưới đất rồi sao? Không.



- anh ta nói nghiêm túc.



– Chúng mình như một cái máy.

Xả hơi vào rồi lại hoạt động.

Còn bị vỡ tan tành thì không có thứ hơi nào cứu nổi.

Mỗi người lại chìm đắm trong những suy nghĩ riêng tư.

Những lý lẽ của Thomas không thuyết phục được Briquet.

Bất chấp cho lối sống buông thả, cô ta vẫn là một tín đồ Cơ đốc giáo thật sự.

Với một cuộc đời khá gian truân bão táp, cô ta không có thì giờ nghĩ đến sự tồn tại dưới âm phủ, cũng như viêc đi nhà thờ.

Song chất tôn giáo đã bắt rễ vào tuổi thơ vẫn bám chắc lấy cô ta.

Và bây giờ.

hình như đã tới cơ hội thích hợp nhất để cho những hạt giống ấy nảy mầm.



Cuộc sống hiện nay của cô ta thật là khủng khiếp, nhưng cái chết lần thứ hai hai khiến cô ta kinh hãi hơn.

Đêm đêm, những cơn ác mộng về cuộc đời dưới âm cung luôn hành hạ cô ta.

Cô ta cảm thấy ngọn lửa địa ngục.

Cô ta nhìn thấy cái thân hình tội lỗi của mình bốc cháy trong cái vạc lớn.

Briquet tỉnh giấc trong nỗi kinh sợ, cô ta run lập cập đến thở hổn hển.

Cô định cố kêu lên để đánh thức.

John đã chán ngấy những tiếng kêu gọi đó nên đã ngủ ngon lành, dù chỉ vài giờ đổng hồ và bất chấp những yêu cầu của giáo sư Kerner, đôi lúc John cũng khóa những cái vòi không khí của hai cái đầu.

Briquet mở miệng như cá mắc cạn và cố kêu lên, nhưng tiếng kêu đó không to hơn tiếng ngáp của một con chó sắp chết.

Vậy mà trong căn phòng vẫn luôn có những bóng đen vật vờ qua lại, ngọn lửa của địa ngục chiếu sáng trước mắt chúng.

Chúng tiến đến gần cô ta, vươn những cái chân có móng nhọn đáng sợ.



Briquet nhắm mắt lại, nhưng chẳng ăn thua gì, cô ta tiếp tục nhìn thấy chúng.

Và thật lạ lùng là cô ta cảm thấy như trái tim vẫn đang chết dần vì lạnh run lên và khiếp sợ.



- Ôi thượng đế, lẽ nào người không tha tội cho kẻ nô lệ của người, bởi vì người có quyền lực vô biên

- Môi cô ta khẽ mấp máy

- Con đã phạm nhiều tội lỗi nhưng có phải là lỗi ở con? Vì người cũng biết mọi chuyện xảy ra như thế nào.

Con không nhớ mặt mẹ con, chẳng có ai dạy bảo con những điều tốt.

Con đói.

Biết bao lần con đã cầu xin người đến giúp con

- Cô ta tiếp tục bài cầu nguyện câm lặng của mình một cách sơ sệt

- Con muốn nói rằng con không có lỗi đến thế.

Và vì lòng từ bi mà có lẽ Người sẽ gởi cho con đến chốn luyện ngục.

Miễn sao không xuống âm phủ! Con sẽ chết vì khiếp sợ.

con mới ngốc nghếch làm sao.

Ở đây có ai chết đâu!

- Và cô ta lại bắt đầu nói những lời cầu nguyện ngây thơ của mình.

Cả Thomas cũng không ngủ.

Chỉ mới mấy tháng trước.

anh ta đã rời làng quê ra đi để lại ở đó mọi thứ thân thương.

chỉ đem theo khi lên đường một cái túi nhỏ trong đó có một ít bánh mì và ước mơ dành dụm ở thành phố được ít tiền để mua một mảnh đất.

Lúc đó, anh ta sẽ cưới cô Marie xinh đẹp, má hồng.

Đến khi đó thì cha của Marie sẽ không ngăn cản việc hai người lấy nhau

Và thế là sụp đổ tất cả.

Trên bức tường trắng của cái nhà tù không chờ đợi này, anh ta nhìn thấy một trang trại có người phụ nữ vui vẻ, giống Marie đang vắt sữa bò.

Nhưng thay vào chỗ Thomas, là một người đàn ông lạ hoắc đang dắt một con ngựa, cạnh bên là con gà mái bận rộn với lũ gà con.

Còn Thomas, thì bị giết, bị tiêu diệt.

Những cánh tay lực lưỡng, thân thể khỏe mạnh của anh ta đâu rồi? Trong cơn thất vọng đó, Thomas nghiến răng lại.

Rồi khóc, và nước mắt từ từ nhỏ xuống tấm kính.



- Cái gì thế này?

- Laurence ngạc nhiên hỏi lúc dọn dep buổi sáng

- Nước này ở đâu? Mặc dù vòi không khí đã được mở ra từ trước.

Thomas vẫn không hề trả lời.

Anh ta nhìn Laurence với vẻ cau có và thiếu thân thiện, nhưng khi cô đến bên cái đầu Briquet thì Thomas rít lên sau lưng cô:



- Quân giết người!

- Anh ta đã quên mất người lái xe đã đè chết anh ta.

Nhưng môi Thomas đã mím chặt, và mắt nhìn cô với vẻ oán giận không cần giấu diếm.

Laurence ngạc nhiên, cô muốn hỏi John về nguyên nhân của nỗi u buồn đó, song Briquet đã thu hút sự chú ý của cô

- Làm ơn gãi mũi giùm tôi.

Ở cánh bên phải ấy

- Sự bất lực này thật khủng khiếp.

Ở đó không có mụn nhọt gì chứ? Nhưng sao ngứa vậy? Làm ơn cho tôi mượn cái gương.



Laurence đem gương đến cho Briquet.



- Quay sang phải, tôi không nhìn thấy.

Như thế được rồi.

Có một nốt đỏ.

Có lẽ nên bôi kem lạnh chăng? Laurence kiên nhẫn bôi kem.





- Thế được rồi.

Bây giờ cho tôi ít phấn.

Cám ơn Laurence, tôi muốn xin một việc.



- Cô cứ nói!

- Xin chị cho tôi biết, nếu một người đầy tội lỗi mà xưng tội và xám hối về mọi tội lỗi của mình, thì người đó có thể được giải tội và lên thiên đường không?



- Tất nhiên là được!

- Laurence đáp.



- Tôi rất sợ những hình phạt ở địa ngục

- Briquet thú nhận

- Xin chị mời cha xứ đến cho tôi.

Tôi muốn chết như một người theo đạo Cơ đốc.

Và đầu của Briquet với vẻ một người tử vì đạo sắp qua đời và trợn ngược mắt lên.

Sau đó cụp mắt xuống và reo lên:



- Cái áo của chị may kiểu mới đẹp thật! Đây là mốt mới nhất à? Đã lâu rồi, chị không cho tôi xem tập chí thời trang.

Đầu óc Briquet bỗng quay về với nỗi đam mê trần tục:

- Vạt dưới hơi ngắn.

Những đôi chân đẹp rất hợp khi măc những cái váy ngắn.

Còn cái chân tội nghiệp của tôi! Mỗi khi tôi nhảy múa, những cái chân ấy đã làm bọn đàn ông phát điên lên.



Giáo sư Kerner đi vào phòng

- Công việc thế nào?

- Ông ta vui vẻ hỏi.



- Giáo sư, xin ông hãy nghe đây

- Briquet nói với ông ta

- Tôi không thể như thế này.

Ông phải nối vào cho tôi thân người của ai đó

- Tôi van xin ông.

Tôi tin là nếu ông bằng lòng thì nhất định ông sẽ làm được điều đó.





- Cô ta nói đúng, tại sao lại không? Giáo sư Kerner suy nghĩ.

Mặc dù ông muốn dành cho mình toàn bộ vinh dự của việc hồi sinh, những đầu người cắt rời khỏi thân, song trong thâm tâm ông vẫn hiểu rõ rằng thí nghiệm thành công này hoàn toàn do công lao của Dowel.

Nhưng tại sao lại không đi xa hơn Dowel.

Từ hai người chết ghép lại thành một người sống, chuyện đó quả là ly kỳ! Và toàn bộ vinh dự, khi thí nghiệm này thành công, có quyền chỉ thuộc về mình Kerner.

Nhưng dù gì đi nữa vẫn có thể sử dụng những lởi khuyên bảo của Dowel.



- Thế chị vẫn thích nhảy múa nữa à? Kerner mỉm cười và hỏi.



- Tôi có muốn không à? Tôi sẽ nhảy múa cả ngày lẫn đêm.

Tôi sẽ vùng vẫy như một cái cối xay gió.

Tôi sẽ bay lượn như bướm.

Hãy cho tôi một thân hình phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp.





- Nhưng sao lại nhất thiết là một phụ nữ

- Kerner hỏi với vẻ nghịch ngợm

- Chỉ cần chị muốn.

tôi có thể cho chị cả thân hình của một người đàn ông Briquet nhìn sững vào ông ta với vẻ ngac nhiên và kinh hãi.



- Thân hình đàn ông? Đầu đàn bà được gắn vào thân hình của đàn ông! Không, đó là một quái thai.

Thạm chí khó nghĩ ra cách ăn mặc nữa.





- Nhưng bây giờ chị đâu còn là một phụ nữ, chị sẽ biến thành đàn ông.

Râu ria sẽ mọc ra, tiếng nói sẽ đổi khác.

Chẳng lẽ chị không muốn biến thành đàn ông? Có nhiều người đàn bà than thở rằng sao họ không sinh ra là đàn ông.



- Chắc đó là những con người mà đàn ông không bao giờ để ý đến.

Tất nhiên họ sẽ có lợi khi biến thành đàn ông.

Nhưng tôi, tôi không cần cái đó – Briquet kiêu hãnh nhướng cặp mắt xinh đẹp lên.



- Nào, tôi sẽ chiều theo ý chị.

Chị vẫn là đàn bà.

Tôi sẽ cố tìm cho chị một thân hình thích hơp với ý muốn của chị.





- Ôi, tôi vô cùng biết ơn giáo sư.

Có thể làm ngay ngày hôm nay được không? Tôt hình dung mình sẽ gây nên ấn tượng thế nào khi trở lại vũ trường.



- Chuyện đó không nhanh được đâu! Briquet tiếp tục nói chuyện, nhưng Kerner đã bỏ mặc cô ta, quay sang Thomas:



- Tình hình như thế nào rồi, anh bạn! Dường như Thomas không nghe thấy cuộc trò chuyên của giáo sư Kerner với Briquet.

Anh ta chỉ lo những suy nghĩ của riêng mình, và cau có nhìn Kerner nhưng không đáp lời nào.

Kể từ khi giáo sư Kerner hứa làm cho Briquet một thân người mới, tính nết cô ta thay đổi rõ rệt.

Những cơn ác mộng về hỏa ngục không còn ám ảnh cô ta nữa.

Mọi ý nghĩ của cô ta đều bị hút hết vào những lo toan cuộc sống mới mẻ sắp tới trên đời này.

Nhìn vào gương, cô ta lo lắng khi thấy mặt mình hốc hác, còn da thì ngả màu vàng.

Cô ta bắt Laurence uốn tóc, làm các kiểu đầu và tô son đánh phấn cho mình.





- Thưa giáo sư, tôi phải chịu hốc hác và vàng như thế này mãi sao?

- Cô ta hỏi.

Kerner có vẻ lo lắng.



- Chị sẽ đẹp hơn trước! – Ông ta an ủi.





- Không đâu, son phấn chẳng giúp được gì, đó chi là sự lừa dối mình

- Cô ta nói khi Kerner đi khỏi.



- Cô Laurence này, chúng ta sẽ lau rửa bằng nước lạnh và xoa bóp.

Có những nếp nhăn mới ở đuôi mắt và từ mũi xuống đến môi tôi.

Tôi nghĩ rằng nếu xoa bóp tốt, thì chúng sẽ biến đi đi.

Một chị bạn tôi… À, mà tôi lại quên hỏi cô đã kiếm đủ loại vải lụa màu xám dùng để may áo dạ hôi chưa? Màu xám rất hợp với tôi.

Có mang những tạp chí thời trang mới đến không? Tiếc thật, vẫn chưa đo người được.

Tôi không biết thân người tôi sẽ như thế nào.

Nó mà cao hơn tôi một chút và mông nhỏ thì quá tốt.

Cô giở báo ra đi! Rồi cô ta đắm mình vào những bí quyết của vẻ đẹp trong trang phục phụ nữ.

Laurence không quên đầu giáo sư Dowel, cô vẫn chăm sóc cái đầu như trước và mỗi sáng cô vẫn cùng nó đọc sách, nhưng không còn thì giờ để trò chuyện, mà Laurence thì muốn trao đổi với Dowel về nhiều chuyện.

Càng ngày cô càng mệt mỏi đến kiệt sức và rất nóng nảy.



Cái đầu của Briquet không để cho cô yên một giây phút nào.

Đôi khi Laurence phải ngưng việc đọc sách và chạy đến theo tiếng gọi của Briquet, chỉ là vấn vén một mớ tóc rũ xuống hay để trả lời là cô có đến cửa hàng quần áo hay không.

* * * Ý nghĩ tiến hành một cuộc phẫu thuật táo bạo choán hết đầu Kerner ông ta làm việc căng thẳng hơn để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật đó.

Ông ta thường ở rất lâu trong phòng để nói chuyện với cái đầu của giáo sư Dowel.

Thiếu sự chỉ dẫn của Dowel thì Kerner có rất muốn cũng không làm nổi Dowel đã chỉ ra hàng loạt những khó khăn mà Kerner không hề nghĩ tới và có thể xuất hiện ngay từ đầu cuộc thí nghiệm.

Và sức mạnh của trí tuệ Dowel vốn là vậy, bản thân hết sức quan tâm đến những thí nghiệm mà ông đề xuất.

Cái đầu Dowel dường như tươi tỉnh lại.

Tư duy của ông hoạt động minh mẫn phi thường.



Kerner vừa hài lòng.

vừa không khó chịu về sự giúp đỡ quá nhiều của Dowel.

Công việc càng tiến triển thì ông ta càng tin chắc rằng mình sẽ không làm nổi nếu không có Dowel.

Và ông ta chỉ còn biết mơn trớn lòng tự hào của mình rằng việc thực hiện thí nghiệm mới này sẽ do ông tiến hành, ông là người kế tục xứng đáng của giáo sư Dowel.

Đã có lần Dowel bảo ông ta với nụ cười châm biếm thoáng thấy.



- Phải chi tôi có thể tham gia tích cực hơn vào công trình nghiên cứu này.

Đây không phải một yêu cầu, hoặc nói bóng gió.

Cái đầu Dowel biết quá rõ Kerner không dám ghép cho nó một thân người mới.

Kerner cau mày.

nhưng làm ra vẻ không nghe thấy lời kêu than ấy.





- Những cuộc thí nghiệm với động vật đã thành công.



- Ông ta nói.



- Tôi đã làm phẫu thuật cho hai con chó.

Sau khi cắt rời đầu chúng ra, tôi lấy đầu con này nối vào thân con kia.

Cả hai con đều khỏe mạnh và những vết khâu trên cổ đã liền da.



- Còn việc ăn uống?

- Đầu Dowel hỏi.



- Tạm thời vẫn còn dùng phương pháp nhân tạo.

Tôi cho bơm vào miệng chúng dung dịch đã khử trùng.

Nhưng chẳng bao lâu chúng sẽ ăn uống bình thường.



Mấy hôm sau Kerner nói rằng:

- Lũ chó ăn uống bình thường.

Băng đã tháo ra và theo tôi thì vài ngày nữa chúng sẽ hoạt động được.



- Hãy đợi một tuần.



- Đầu giáo sư Dowel khuyên.



- Chó thường làm những cử động mạnh đột ngột ở đầu, và những vết khâu có thể bị bung ra.

Đừng có nóng vội.

Còn điều này nữa, bây giờ lũ chó ở những nơi khác nhau.

Để chung một nơi, chúng sẽ làm ồn và có thể gây hại cho nhau.



Cuối cùng cũng đến cái ngày mà giáo sư Kerner, với nét mặt chiến thắng, dẫn vào phòng của giáo sư Dowel một con chó khỏe khoắn.

Mắt nó sinh động và thích thú vẫy đuôi.

Nhìn thấy đầu giáo sư Dowel, con chó bỗng xù lông, gầm gừ và xủa lên một giọng hoang dại.

Cảnh tượng không bình thường đó rõ ràng làm cho nó kinh ngạc và hoảng sợ.



- Hãy bắt con chó đi quanh phòng.



- Cái đầu của giáo sư Dowel nói.

Kerner dẫn con chó theo sau, đi tới đi lui trong phòng.

Không có gì lọt qua được cặp mắt tinh tường đầy kinh nghiệm của Dowel.





- Chuyện gì đây?

- Dowel hỏi

- Con chó hơi khập khiễng ở chân sau bên trái.

Và giọng sủa của nó thì chưa ổn.

Kerner cố chống chế:

- Con chó bị khâp khiễng trước khi tiến hành phẫu thuật, chân nó bị giập.

Nhìn sơ qua thì không thấy sư biến dạng, còn sờ nắn thì tôi không thể làm được! Ông không tìm được đôi chó nào khỏe mạnh hơn sao?

- Cái đầu hỏi với giọng nghi ngờ.

Chắc là ông đã tiến hành phẫu thuật hồi sinh khá lâu và đã kìm hãm hoạt động tuần hoàn và hô hấp ở trang thái "ngừng sống" mà như thế thường dẫn tới sự dối loạn chức năng của các hệ thần kinh.

Điều này lẽ ra ông phải hiểu rất rõ qua các thí nghiệm của tôi.

Nhưng ông yên tâm.

tình trạng này có thể sẽ biến mất ông chỉ cần cố gắng cho nàng Briquet khỏi đi khập khiễng cả hai chân là tốt rồi!

Kerner điên đầu, nhưng cố không để lộ ra măt.

Ông ta nhận ra cái đầu này, phong cách cũ của giáo sư Dowel thẳng thắn, nghiêm khắc và tự tin.



- Đáng bực thật!

- Kerner nghĩ.

Cái đầu vô dụng này tiếp tục dạy bảo và chế giễu những sai sót của mình, còn mình thì buộc phải nghe theo những lời giáo huấn của nó.

Chỉ cần xoay vòi một vòng là hồn lìa khỏi xác ngay.

Tuy nghĩ vậy, Kerner vẫn chăm chú nghe thêm vài lời khuyên nữa mà không hề bộc lộ tâm trạng của hắn.





- Cảm ơn về những lời chỉ dẫn của ông.

Kerner nói và gật đầu chào, rồi đi ra.

Vừa bước ra khỏi cửa, hắn lại vui vẻ:

- Không.



- Kerner tự an ủi.



- Công việc tiến hành rất tốt

- Làm vừa ý Dowel không phải dễ.

Cái chân khập khiễng và cái giọng khàn khàn của con chó là chuyện nhỏ so với những gì mình làm được!

Đi ngang qua phòng cái đầu Briquet, hắn dừng lại chỉ vào con chó, nói:

- Cô Briquet này, ước muốn của cô sẽ sớm được thực hiện.

Cô nhìn thấy con chó này chứ? Trước kia nó cũng như cô, chỉ là một cái đầu không có thân mình, nhưng giờ đây nó sống và chạy như không có chuyện gì xảy ra.



- Nhưng tôi không phải là con chó!

- Cái đầu Briquet bực tức trả lời



- Nhưng đây là một cuộc thí nghiệm rất cần thiết.

Nếu con chó sống lại được trong cái thân hình mới, thì cô cũng sẽ sống lại.



- Nhưng tôi không hiểu con chó thì có liên quan gì đến người

- Briquet vẫn bướng bỉnh

- Tôi không cần gì đến con chó cả

- Tốt hơn là hãy cho tôi biết bao giờ tôi sẽ được hồi sinh.

Đáng lẽ nhanh tay làm cho tôi sống lại thì ông lại loay hoay với lũ chó đó! Kerner thất vọng xua tay, nhưng lại tiếp tục mỉm cười vui vẻ nói.





- Giờ thì nhanh thôi.

Chỉ cần tìm được thân người thích hợp thì cô sẽ có thân hình đầy đủ như người ta thường nói.

Sau khi dẫn con chó đi khỏi.

Kerner trở lại với cái thước dây và đo cẩn thận vòng cổ của đầu Briquet

- Ba mươi sáu centimét

- Hắn nói.





- Trời ơi! Phải chăng tôi đã gầy đi?

- Cái đầu Briquet kêu lên

- Trước kia vòng cổ tôi đên ba mươi tám centimét mà.

Kerner không dừng lại nghe cô nói mà nhanh chóng đi về phía phòng của mình.

Hắn chưa kịp ngồi vào bàn thì thì có tiếng gõ cửa.



- Xin mời vào!

Cửa mở ra, Laurence bước vào.

Cô cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng nét mặt tỏ vẻ vô cùng xúc động chap Cái chết của Diana và thân hình mới của Briquet



- Có vấn đề gì xảy ra với những cái đầu à?

- Kerner ngang đâu lên hỏi.



- Không ạ.

.

.

Nhưng thưa giáo sư, tôi muốn nói một chuyện với ông.

Kerner ngả người trên lưng ghế.



- Tôi nghe đây, cô Laurence.





- Ông hãy nói thẳng đi, ông dự định ghép thân người cho cô Briquet một cách nghiêm túc hãy chỉ là an ủi chị ta?

- Hoàn toàn nghiêm túc.



- Và ông hy vọng vào thành công của cuộc phẫu thuật này sao?



- Hoàn toàn.

Cô chưa thấy con chó à?

- Còn Thomas thì ông dự định.

.

.

chữa cho lành à?

- Laurence nói xa xôi.



- Tại sao không? Anh ta yêu cầu tôi làm việc đó.

Nhưng không cùng một lúc.





- Còn Dowel.

.

.



- Laurence vụt nói nhanh và xúc động.



- Tất nhiên, ai cùng có quyển được sống, có một cuộc sống bình thường của con người, cả Thomas và Briquet.

Những chắc ông thừa hiểu là giá trị cái đầu giáo sư Dowel lớn hơn nhiều số với những cái đầu khác của ông.

.

.

Và nếu ông muốn Thomas và Briquet trở lại cuộc sống bình thường, thì điều quan trọng hơn là làm cho đầu giáo sư trở lại sự sống bình thường ấy.

Kerner cau mặt.

Mọi chuyện biểu hiện của nét mặt hắn trở nên căng thẳng và nghiệt ngã.



- Giáo sư Dowel, cái đầu giáo sư của ông ta thì đúng hơn, đã tìm được người bênh vực là cô đấy.



- Hắn nói miệng mỉm cười.



- Nhưng cố nhiên là tôi không nghĩ đến việc hồi sinh cái đầu của Dowel.





- Những vì sao ông không bắt đầu thí nghiệm từ đầu ông ấy?

- Chính vì đầu Dowel quý hơn gặp một nghìn cái đầu của những người khác.

Tôi đã bắt đầu với một con chó, trước khi tặng cho Briquet một thân người.

Đầu của Briquet quý hơn đầu con chó bao nhiêu thì đầu của Dowel quý hơn đầu của Briquet bấy nhiêu.



- Sự sống của con người và con chó khác hẳn nhau, thưa giáo sư…



- Cũng như đầu Dowel và đầu Briquet vậy.

Có không còn gì nói thêm nữa sao?

- Không còn gì, thưa giáo sư;

- Laurence vừa đáp vừa đi ra khỏi cửa.



- Này Laurence, tôi có mấy câu muốn hỏi cô.

Xin cô đợi một chút.

Laurence đứng dừng lại bên cửa, mặt nhìn Kerner dò hỏi.





- Mời cô lại gần đây và ngồi xuống.

Laurence ngồi xuống chiếc ghế bành.

Nét mặt Kerner không hứa hẹn điều gì tốt lành.

Hắn ta ngồi trên ghế và nhìn vào mắt Laurence một lúc lâu với vẻ dò xét, cho tới khi cô cúp mặt xuống.

Sau đó hắn mới nhanh nhẹn vươn cái thân hình cao lớn đứng dậy, cúi đầu xuống sát Laurence và thỏ thẻ hỏi những với một giọng oai vệ.



- Nói đi, có cô mở cái vòi khí của đầu Dowel và đã nói chuyện với ông ta không?

Laurence cảm thấy những đầu ngón tay lạnh toát.

Những ý nghĩ quay cuồng như cơn lốc trong đầu cô.

Cơn giận mà Kerner gây nên cho cô sôi lên sùng sục sẵn sàng buông ra ngoài.

"Nói hay không nói cho hắn biết sự thực?"

- Laurence đắn đo suy nghĩ.

"Thật thoải mái khi được ném vào mắt con người này tiếng "quân sát nhân", những công kích hắn công khai như thế này có thể làm hỏng tất cả mọi việc".

Laurence không tin là Kerner sẽ làm cho cái đầu Dowel một thân người mới.

Cô đã biết quá nhiều chuyện, làm sao mà tin được vào khả năng ấy.

Và cô chỉ mơ ước có một điều là làm mất uy tín Kerner trước dư luận xã hội và vạch trần tội ác của hắn, kẻ đã chiếm những kết quả của các công trình của Dowel làm của riêng.



Cô biết là Kerner không chùn tay trước bất cứ điều gì, và cô đã dấn cả cuộc đời mình vào chốn hiểm nguy khi tự tuyên bố là kẻ thù của hắn.

Nhưng không phải ý thức bảo vệ đã ngăn cô lại.

Cô không muốn phải chết trước khi tội ác của Kerner bị vạch trần.

Và vì điều đó mà có phải nói dối, cả nên giáo dục của cô nữa.

Cả đời cô chưa từng nói dối nên bây giờ có cảm thấy hồi hộp.

Kerner vẫn không dời mặt khỏi mặt cô.



- Đừng nói dối,

- Hắn nói giễu cợt – Đừng để lương tâm cô bị buộc tội nói dối để nặng.

Cô đã trò chuyện với cái đầu, đừng chối, tôi đã biết và John nghe lỏm được hết.



Laurence cúi đầu im lặng.



- Tôi chỉ muốn biết cô đã nói những chuyện gì với cái đầu? Laurence cảm thấy như máu dồn lên hai má.

Cô ngửng đầu và nhìn vào mắt Kerner.





- Về mọi chuyện.



- Thế đấy!

- Kerner nói, tay không rời khỏi bàn.

Tôi cùng nghĩ như vậy.

Im lặng một lúc, Laurence lại cụp mắt xuống và bây giờ cô ngồi với điệu bộ của một người đang chờ toà tuyên án.



Kerner đột nhiên bước nhanh ra khoá của lại.

Hắn chắp tay sau lưng đi lại trong phòng một lúc, rồi đến bên Laurence hỏi:

- Vậy có nghĩ mình sẽ làm gì? Đưa ra toà còn quái vật khát máu Kerner? Nhấn chìm tên tuổi của nó xuống bùn đen? Vạch trần tội ác của nó? Chắc nó đã yêu cầu cô làm việc đó?

- Không, không

- Laurnce quên hết nỗi lo sợ của mình.



- Tôi cam đoan với ông là đầu Dowel hoàn toàn không nghĩ đến chuyển hận thù.

Đó là một tâm hồn cao thượng! Thậm chí ông ấy còn cản ngăn tôi.

Ông ấy không như ông nghĩ đâu!

- Cô im lặng, quắc mắt lên như có vẻ thách thức.



Kerner cười và vẫn đi lại trong phòng.



- À, như vậy rất tốt.

Nghĩa là cô cũng có ý định tố giác, và nếu như không có đầu giáo sư Dowel thì giáo sư Kerner này đã ngồi tù rồi.

Nếu cái thiện không thể thắng cái ác, thì ít nhất cái ác cùng bị trừng phạt.

Mọi câu chuyện mà cô đã đọc đều kết thúc như thế phải không, cô gái thân mến.



- Cái ác sẽ bị trừng phạt!

- Có kêu lên, gần như đã không còn kiểm soát được tình cảm của mình.





- Ồ đúng vậy, tất nhiên là điều đó xảy ra trên thiên đường.



- Kerner nhìn lên trần được ghép bằng những tấm ván màu đen.



- Nhưng ở đây, trên mặt đất này, chỉ có cái ác thắng! Con cái thiện đang chìa tay ra xin cái ác những đồng xu, hoặc đang bất động ở kia kìa,

- Kerner chỉ tay về phía cái phòng đặt đầu Dowel

- như một con bù nhìn nhìn đang suy ngẫm về tính phù du của mọi vật trên đời này.

Rồi tiến đến sát người Laurence, hắn hạ giọng nói tiếp:

- Cô biết rằng cả cô, cả đầu Dowel và tôi đều có thể trở thành tro bụi, theo nghĩa đen của từ này, và sẽ không một ai biết được chuyện đó.





- Tôi biết là ông sẵn sàng phạm mọi…

- Tội ác? Thật rất tốt là cô biết điều đó.

Vậy cô muốn tôi phải làm gì? Tiếc thay, cô thuộc loại người sẵn sàng vì chân lý mà chịu hy sinh.

Cô mảnh mai, dễ xúc động, nhạy cảm, nhưng không doạ nạt được cô.

Giết cô à? Ngay bây giờ, tôi sẽ xoá sạch mới dấu vết của vụ giết người, nhưng dù sao cũng phải mất thì giờ vì nó.

Mà thì giờ của tôi quý lắm.

Mua chuộc cô sao? Điều đó còn khó hơn là doạ nạt cô… Nào, nói đi, tôi phải làm gì?

- Bỏ lại tất cả, vì cho tới nay tôi chưa tố giác ông đâu.





- Và sẽ không tố giác? Laurence không vội vã trả lời.

Lát sau, có nói khẽ nhưng kiên quyết:

- Sẽ tố giác.



Kerner giậm chân.



- Hùm, cô thật bướng bỉnh! Vậy bây giờ cô hãy ngồi vào bàn giấy của tôi.

Đừng sợ, tôi chưa chuẩn bị để bóp cổ tay đầu độc cô đâu.

Nào, ngồi xuống đi! Laurence nghi ngờ nhìn hắn, có suy nghĩ và lại nhìn hắn.





- Xét cho cùng thì tôi vẫn cần có cô.

Nếu bây giờ tôi giết cô, tôi sẽ phải thuê một phụ tá khác.

Tôi không được đảm bảo là kẻ thế chân cô sẽ không phải là một tên luôn đe doạ, mà khi khám phá ra bí mật của đầu Dowel lại không tống tiền tôi và cuối cùng sẽ tố giác tôi.

Còn cô, ít ra cô cùng hiểu biết.

Vậy thì, có viết đi: "Mẹ thân yêu".

Viết theo cách cô vẫn thường gởi mẹ.

"Do tình hình của bệnh nhân còn đang chăm sóc, con cần phải có mặt thường xuyên ở nhà giáo sư Kerner…"

- Ông muốn tước lấy tự do của tôi? Giam giữ tôi trong nhà ông?

- Laurence nói với giọng căm phẫn và không chịu viết.



- Đúng như vậy đấy, cô phụ tá của tôi.





- Tôi sẽ không viết bức thư ấy.



- Laurence dứt khoát nói.



- Đủ rồi! Kerner bỗng hét lên.



- Có nên hiểu rằng tôi không có lối thoát nào khác.

Cho nên quá ngu ngốc.



- Tôi sẽ không ở lại nhà ông và không viết thư đó.





- Thế sao! Cũng tốt thôi.

Cô có thể đi đâu mặc cô.

Những trước khi ra đi cô có thể chứng kiến việc tôi lấy mất sự sống của đầu Dowel và hoà tan cái đầu đó vào một dung dịch hoá chất.

Khi đó cô cứ đi gào lên cho mọi người biết rằng cô đã trông thấy đầu Dowel ở nhà tôi.

Sẽ không ai tin cô.

Người ta sẽ cười cô.

Và cô hãy coi chừng! Tôi không để sự tố giác nào của cô thoát khỏi sự trừng phạt.

Ta đi nào! Kerner nắm lấy tay Laurence và leo ra khỏi cửa.

Thể chất của cô quá yếu ớt không cưỡng lại được sức ép thô bạo đó.

Kerner mở khoá cửa, đi xuyên qua phòng Thomas và Briquet và vào phòng đặt đầu Dowel.

Đầu Dowel ngơ ngác nhìn cuộc viếng thăm bất ngờ này.

Còn Kerner không chú ý đến cái đầu, hắn đi thẳng tới cái máy và đột ngột xoay mạnh với bình cung cấp máu.



Đôi mắt của cái đầu có vẻ không hiểu, nhưng bình tĩnh nhìn về phía cái vòi, sau đó cái đầu nhìn sang Kerner và Laurence bối rối.

Vòi không khí không mở, nên cái đầu không nói được.

Nó chỉ mấp máy môi và Laurence đã quen với cử chỉ không lời đó, hiểu ngay đó là câu hỏi câm: "Kết cuộc sao?" Sau đó, cặp mắt của cái đầu đường như bắt đầu đục đi.

Cùng lúc đó, mi mắt giãn rộng, động tử trơ ra.

Cái đầu đang chịu sự hành hạ của cơn ngạt.

Laurence thét lên như người bị thần kinh.

Sau đó, có lao đao bước đến bên Kerner, bám chặt lấy hắn và gần như mất trí, có kêu lên bằng một giọng dứt quãng, nghẹn ngào đến thắt ruột:



- Mở vòi ra mau lên… Tôi đồng ý tất cả! Kerner cười mỉa mai và đồng ý mở vòi.

Dòng khí tạo sự sống chạy theo ống dẫn vào đầu Dowel.

Những co giật trên mặt đã chấm dứt, mặt trở lại bình thường, cái nhìn sáng hắn lên.

Sự sống đã tắt giờ trở lại với đầu Dowel.

Cả tri giác cũng vậy, vì lúc ấy Dowel nhìn Laurence với vẻ gần như tuyệt vọng.

Laurence lao đao vì xúc động.





- Cho phép tôi đưa tay cho có vịn.



- Kerner lịch sử nói, và cả hai cùng đi ra.

Khi Laurence ngồi vào bàn, Kerner nói như không có chuyện gì xảy ra:

- Thế là, chúng ta đã dừng ở chỗ nào nhì? À… "Tình hình bệnh nhân đòi hỏi sự có mặt để…" Không, viết như vậy hay hơn: "… thường xuyên tại nhà giáo sư Kerner.

Giáo sư Kerner tốt đến mức cho con sử dụng một căn phòng tuyệt đẹp có cửa sổ mở ra vườn.

Ngoài ra, vì ngày lao động của con tăng lên, nên giáo sư Kerner đã tăng tiền lương gấp ba cho con".



Laurence nhìn Kerner với vẻ trách móc.



- Tôi không nói dối đâu.



- Hắn nói.



- Sự cần thiết buộc tôi phải cướp mất tự do của cô, nên tôi phải đền bù.

Tôi thật sự tăng lương cho cô.

Viết tiếp đi: "Sự chăm sóc ở đây thật tuyệt, nên mặc dù phải làm việc nhiều, con vẫn cảm thấy rất dễ chịu.

Mẹ đừng đến chỗ con, giáo sư không tiếp một ai tại nhà.

Nhưng mẹ đừng buồn, con sẽ viết thư cho mẹ…" Còn phần cô hãy viết thêm những lời âu yếm nào khác để bức thư không gây ra bất kỳ một mối nghi ngờ nào.

Và, hình như đã quên mất Laurence, Kerner bắt đầu suy nghĩ thành tiếng.





- Tất nhiên là không thể tiếp tục thế này lâu được.

Nhưng tôi hy vọng là không phải giữ cô lâu.

Công trình của chúng ta sắp hoàn thành, khi đó… Tôi muốn nói là cái đầu không sống lâu được.

Và khi kết liễu sự tồn tại của nó… Khi ấy là cái gì, cô biết cả rồi đây.

Nói đơn giản hơn, khi chúng ta kết thúc công việc với Dowel, thì sự tồn tại của đầu Dowel sẽ chấm dứt.

Thậm chí cả tro cũng không còn, và đến lúc đó cô có thể trở về nhà với người mẹ đáng kính của cô.

Cô sẽ không còn nguy hiểm đối với tôi.

Và một lần nữa, hãy luôn nhớ rằng, nếu cô chợt có ý định ba hoa, thì trong trường hợp cần thiết, tôi có những người làm chứng sẽ tuyên thệ cam đoan rằng hài cốt của Dowel cùng với cái đầu, tôi đã đốt trong lò thiêu xác sau khi làm phẫu thuật mổ xác rồi.

Đối với các trường hợp này, lò thiêu xác là một vật hết rất thuận tiện.

Kerner bấm chuông.

John vào.





- John, anh đưa cô Laurence đến căn phòng màu trắng có cửa nhìn ra vườn.

Laurence ở lại nhà của tôi.

Anh hỏi xem có ấy cần những thứ gì đề ăn ở cho thuận tiện và tìm cho cô ấy mọi thứ cần thiết.

Anh có thể thay mặt tôi, gọi điện đến các cửa hàng đề đặt mua.

Tôi sẽ trả tiền.

Đừng quên đặt bữa ăn trưa cho cô ấy.

Rồi Kerner bỏ đi.

John đưa Laurence đến căn phòng dành sẵn cho cô.

Kerner không nói dối, căn phòng thật rất tốt, sáng sủa, rộng rãi và đầy đủ tiện nghi.

Nhưng cũng không thể làm cho Laurence vơi đi nỗi buồn lớn lao này.

Như một người bệnh nặng, Laurence bước tới cửa sổ và nhìn ra vườn.

"Tầng hai… cao… chạy trốn từ đây không được…"

- Cô nghĩ bụng.

Mà có chạy được chăng nữa có cũng không thể trốn, vì sự chạy trốn của cô cùng ngang như bản án đối với đầu Dowel.



Laurence kiệt sức nằm vật xuống cái giường và đắm chìm trong những ý nghĩ nặng nề.

Có không thể xác định được rằng cô ở trong tình trạng này bao lâu.



- Bữa ăn đã dọn xong.



- Có nghe thấy tiếng John nói như xuyên qua giấc mơ, và ngước đôi mắt mệt mỏi lên.



- Cảm ơn anh, tôi không đói, anh đem giúp đi cho.



Người giúp việc đã được rèn luyện ngoan ngoãn thi hành mệnh lệnh và đi ra.

Và cô lại chìm đắm trong nhưng suy nghĩ của mình.

Khi nhưng ánh đèn sáng bừng lên trong khung cửa sổ căn phòng đối diện, cô cảm thấy cô đơn đến mức quyết định phải đi thăm những cái đầu ngay.

Đặc biệt là đến thăm cái đầu Dowel.

Việc Laurence bất ngờ đến thăm khiến Briquet cực kỳ vui thích.





- Đem đến rồi à?

- Briquet réo lên.



- Cái gì?

- Thân người của tôi.



- Briquet nói với giọng như muốn hỏi về một cái áo mới.





- Chưa, chưa đem đến.



- Laurence đáp, cô bất giác mỉm cười.



- Nhưng cùng sắp đem đến, chị không cần phải chờ lâu đâu.



- À, phải chi nhanh hơn!…

- Thế tôi cùng được nối một thân hình khác chứ?

- Thomas hỏi.





- Đúng vậy.



- Laurence làm yên lòng hắn.



- Và anh cùng khỏe mạnh, lực lưỡng như xưa.

Anh sẽ kiếm được nhiều tiền, sẽ được về quê và cưới cô Marie.

Laurence biết rõ mối ước muốn thầm kín của cái đầu.

Thomas chép miệng:

- Phải chi nhanh hơn.



Laurence vội vã đi qua phòng Dowel.

Với không khí vừa mở ra.

Cái đầu hỏi Laurence:

- Tất cả chuyện này nghĩa là sao? Laurence kể cho cái đầu nghe chuyện giữa cô với Kerner và kết thúc của nó.





- Thật là bì ổi!

- Cái đầu nói.

Phải chi tôi có thể giúp được cô… Có lẽ tôi có thể giúp được, nếu như chính bản thân cô giúp tôi.

Đôi mắt của cái đầu thể hiện sự phẫn nộ và quyết tâm.



- Mọi thứ rất đơn giản.

Hãy khoá với chất dinh dưỡng và tôi sẽ chết, và Kerner sẽ thả cô về nhà.





- Không bao giờ cháu trở về nhà với cái giá ấy.



- Laurence lại kêu lên.



- Tôi lại muốn có tài hùng biện của Cicearon để thuyết phục cô làm việc đó.

Laurence lắc đầu phủ nhận.





- Kể cả Cicearon cũng không thuyết phục được cháu.

Không khi nào cháu dám làm ngưng sự sống của một người…

- Sao, tôi mà là người à?

- Cái đầu hỏi với nụ cười buồn bã.



- Bác hãy nhớ, chính bác đã nhắc lại lỗi của Descart: "Tôi suy nghĩ.

Vậy thì tôi tồn tại".



- Laurence đáp.





- Cứ cho là như thế, sống đến lúc đó sẽ như thế này, tôi sẽ không hướng dẫn cho Kerner.

Bằng bất kỳ cực hình nào, ông ta cũng không bắt được tôi giúp đỡ, chính ông ta sẽ kết liễu cuộc đời tôi.



- Không, cháu xin bác.



- Laurence đi đến bên cái đầu.



- Bác hãy nghe cháu.

Trước kia cháu đã nghĩ tới chuyện trả thù, hiện tại cháu nghĩ đến cái khác.

Nếu Kerner ghép được thân người chết vào đầu của Briquet và phẫu thuật tiến hành thắng lợi, thì có hy vọng trả lại sự sống cho bác…

- Đáng tiếc là niềm hy vọng rất mỏng manh.



- Dowel đáp.



- Thí nghiệm rất khó thành công, kể cả với Kerner.

Ông ta là một người độc ác, có tội và hám danh.

Nhưng lại là một nhà phẫu thuật có tài, và có lẽ là người có năng lực nhất trong số những trợ lý trước đây của tôi.

Nếu ông ta không làm việc này, và nhờ những lỗi chỉ bảo của tôi cho tới hôm nay thì không một ai sẽ làm được.

Tuy vậy, tôi nghĩ rằng ông ta sẽ không tiến hành cuộc phẫu thuật chưa từng thấy này.





- Nhưng những con chó…

- Chó là chuyện khác.

Cả hai con chó, đang sống và khỏe mạnh trước khi tiến hành phẫu thuật cắt đầu.

Mọi việc đã diễn ra hết sức nhanh.

Vả lại, chắc Kerner chỉ hồi sinh được có một con, chứ không thì ông ta đã dắt cả đôi đến khoe tôi.

Còn thân người chết chỉ có thể đem tới sau mấy giờ, khi mà những quá trình thối rữa bắt đầu rồi.

Là một thầy thuốc, tự cô có thể đánh giá được tính chất phức tạp của bản thân phẫu thuật.

Cần phải nối lại, khâu cẩn thận mới động mạch, tĩnh mạch và chủ yếu là các dây thần kinh và tuỷ sống, không thì chúng sẽ tàn tật; sau đó khôi phục lại sự tuần hoàn… Không, đó là nhiệm vụ vô cùng khó khăn, quá sức đối với các nhà phẫu thuật hiện nay.





- Phải chăng chính bác có thể làm được phẫu thuật ấy.



- Tôi đã nghĩ cả rồi, đã làm thí nghiệm với chó và cho rằng tôi có thể làm được… Cửa mở ra.

Kerner dừng ở ngưỡng cửa.





- Cuộc họp của những kẻ âm mua à? Tôi sẽ không cản trở các người đâu.

* * * Đầu Briquet cho rằng việc chọn và khâu vào người một thân hình mới cũng dễ dàng như đo và cắt may một cái áo mới.

Nhưng chẳng bao lâu cô hiểu rằng công việc không quá dễ đến như vậy.



Một buổi sáng, giáo sư Kerner, Laurence và John xuất hiện ở phòng Briquet trong những chiếc áo choàng trắng.

Kerner ra lệnh cho nhấc cẩn thận cái đầu Briquet lên khỏi mâm kính và đặt nằm ngửa mặt lên để có thể nhìn toàn bộ vết cắt ở cổ.

Việc cung cấp máu chứa oxy bão hoà cho cái đầu không lúc nào ngưng.

Kerner dầm mình vào việc nghiên cứu và đo đạc.



- Giải phẫu người tuy hoàn toàn đồng dạng

- Kerner nói,

- Những mỗi cơ thể có những đặc điểm cá nhân.

Đôi khi khó phân biệt được, ví dụ, động mạch cổ ngoài hoặc trong có nằm ở phía trước không.

Chiều dày của động mạch, chiều rộng của thanh quản không giống nhau, kể cả những người có thể tích có giống nhau.

Cũng phải mất không ít thời gian với những giây thần kinh.



- Nhưng ông sẽ thao tác như thế nào?

- Laurence hỏi.



- Áp vết cắt ở cổ vào vết cắt ở thân người, như thế là ông bít kín tất cả những bề mặt của vết cắt.





- Vấn đề là ở chỗ đó.

Tôi và Dowel đã xem xét vấn đề này.

Phải làm tất cả một loạt những tiết diện học, đi từ trung tâm ra đến ngoại vi.

Đây là công việc rất phức tạp.

Phải làm được những tiết diện mới ở có của đầu và thân, để với tới được những tế bào còn hoạt động sống.

Những khó khăn chủ yếu không phải là ở đó.

Điều chủ yếu là, làm sao để diệt được trong cơ thể cái xác, những sản phẩm của sự thối rữa đã bắt đầu hoặc những cho nhiễm trùng, làm sao tẩy sạch máu đông ở các mạch máu, đưa máu tươi vào đây và bắt quả tim phải hoạt động tiếp… Còn tuỳ sống? Một sử dụng chậm nhỏ nhất vào nó cũng gây ra những phản ứng mạnh mẽ, nhiều khi kèm theo những hậu quả nặng nề.



- Vậy ông định khắc phục tất cả những khó khăn ra sao?

- À, đó là điều bí mật.

Khi thí nghiệm thành công, tôi sẽ công bố toàn bộ giai đoạn hồi sinh những người chết.

Thôi, hôm nay thế đủ rồi.

Hãy đặt đầu vào chỗ đi.

Mở vòi không khí ra.

Cô thấy trong người thế nào?

- Kerner nhìn đầu Briquet hỏi.





- Cảm ơn ông, tôi đã khỏe.

Nhưng thưa giáo sư, ông hãy nghe đây, tôi không yên tâm chút nào… Ông chỉ mới nói về những điều linh tinh khó hiểu, những tôi hiểu được một điều là ông sắp cắt nát cổ tôi ra, đó hoàn toàn là một dị dạng.

Tôi sẽ vác mặt đi đâu được với cái cổ như thế, nó sẽ giống như một món thịt băm?

- Tôi sẽ cố gắng để khó nhận thấy các vết sẹo.

Nhưng chắc chắn là hoàn toàn không thể che giấu các vết mổ.

Đừng vội thất vọng, cô có thể đeo vào cổ một khăn quàng hay một chuỗi hạt.

Tôi sẽ tặng cô một chuỗi hạt vào "ngày sinh" của cô.

À, còn điều này nữa.

Hiện nay cái đầu cô hơi gày tóp đi.

Khi nào cô sống lại cuộc đời bình thường, cái đầu phải béo tốt hơn.

Để nhận ra thể tích thường của cô, phải nuôi béo cô ngay từ bây giờ, nếu không sẽ có thể xảy ra những chuyện không hay.



- Nhưng tôi có ăn được đâu

- Cái đầu đáp với vẻ bi quan.





- Chúng tôi sẽ nuôi béo cô bằng ống.

Tôi đã pha chế một hợp chất đặc biệt.

Hắn quay sang Laurence.



- Ngoài ra phải tăng cường cung cấp máu.



- Ông pha những chất béo vào dung dịch dinh dưỡng sao? Kerner phác một cử đồng bằng tay.





- Nếu cái đầu không béo ra thì cùng phình lên, mà ta lại cần như thế.



- Hắn kết luận.



- Vậy điều quan trọng nhất là cô Briquet hãy cầu nguyện sao cho một cô nàng xinh đẹp nào đó chết sớm để có muốn tấm thân tuyệt diệu ấy.



- Ông đừng nói vậy, điều đó thật khủng khiếp! Một con người phải chết đi để tôi có được cái thân… Nhưng, thưa giáo sư, tôi rất sợ.

Vì đó là thân người chết.

Nếu người ấy bỗng nhiên đến đòi lại cái thân của họ…?

- Người ấy là ai?



- Người chết.



- Những cô ta làm gì còn chân để mà đến.



- Kerner bật cười, nói

- Còn nếu cô ta vẫn đến, cô sẽ nói với cô ta rằng: Đây là cô cho thân cô ta mượn cái đầu chứ không phải có cho cái thân, tất nhiên cô ta sẽ cảm ơn cô về tặng vật này.

Tôi đến trực ở nhà xác đây.

Hãy chúc cho tôi thành công.

Sự thành công của thí nghiệm phụ thuộc phần lớn vào việc có tìm được một cái xác tươi nhất hay không, vì thế Kerner xếp mọi công việc lại và gần như vào ở hắn trong nhà xác để chờ cơ hội may mắn.



Với điếu thuốc trên miệng, hắn đi lại dọc theo căn nhà một cách bình thản.

Ánh sáng mờ đục rợi từ trần nhà xuống những dẫy bàn đá.

Trên mỗi bàn có một cái xác trần truồng đặt nằm, đã được phun nước rửa.

Đút tay vào túi áo, Kerner đi vòng quanh những dẫy bàn dài, nhìn vào từng gương mặt và thỉnh thoảng lại lật những tấm phủ lên để xem xét từng người.

Những người thân hoặc bạn bè của những người chết cũng đi lại cùng với hắn.

Kerner có thái độ không thân thiện với họ, hắn sợ họ có thể cướp đi mất cái xác thích hợp.

Xin được một cái xác đối với Kerner không dễ dàng gì.

Trong thời gian ba ngày, những người thân có thể đòi hỏi quyển đối với từng cái xác, qua thời han ba ngày, cái xác thối rữa không có ích gì cho Kerner.

Hắn cần một cái xác hoàn toàn mới, thậm chí còn chưa hết hơi ấm.

Kerner không hà tiện tiền đút lót, miễn sao có một cái xác như ý.

"Tuy vậy không dễ gì tìm được một Diana hợp ý Briquet",

- Kerner vừa nghĩ, vừa quan sát kỹ những bàn chân rộng bé và bàn tay chai sần của những xác người.

Phần lớn những xác ở đây thuộc tầng lấp dưới.

Kerner đi từ đầu này tới đầu kia.

Trong khi đó, một số xác được nhận ra và đem đi,và những xác mới được chở đến và thay vào những chỗ trống.



Những Kerner vẫn không tìm được trong những cái xác mới chở đến vật liệu thích hợp cho cuộc giải phẫu.

Có những cái xác không đầu, hoặc là thể tạng không hợp, hoặc là có vết thương trên người, thậm chí đã bắt đầu thối rữa.

Ngày đã sắp tàn, Kerner cảm thấy đói và khoan khoái thưởng thức món gà chiên còn bốc khói.

"Một ngày xui xẻo!"

- Kerner suy nghĩ và rút đồng hồ ra xem giờ.

Rồi hắn đi ra cổng giữa đám đông người đang xoay quanh những cái xác, lòng đầy thất vọng, u sáu và sợ hãi.

Máy nhân viên đi ngược về phía hắn, mang theo một phụ nữ không đầu.

Cái cơ thể trẻ trung đã được rửa sạch ánh lên như cẩm thạch trắng.

"Ồ, cái này thích hợp đây!"

- Hắn nghĩ và đi theo ngay những người gác.

Khi cái xác đã đặt xuống, Kerner quan sát nó rất nhanh và tin là hắn đã tìm thấy cái hắn cần.

Kerner định nói thầm vói đám nhận viên để họ đem cái xác đi, bỗng có lão già ăn mặc tồi tàn vài râu ria lởm chởm lâu không cạo đến ngay bên cái xác.





- Đúng là Maxta đây rồi!

- Lão già kêu lên và đưa tay lau mồ hôi trán.

"Quỷ tha ma bắt lão đi!" Kerner rủa thầm và đến bên lão già nói:

- Ông nhận ra cái xác à, n.