Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đích Nữ Cuồng Hậu - Chương 16

Chương 16. tình cảm mông lung

Edit : Tiếu Tiếu Lạc Khuynh Hoàng đột nhiên nâng mắt, chống lại đôi con ngươi tựa tiếu phi tiếu (*) của Lưu Cảnh công tử. Hắn hiểu được ý tứ của nàng, nàng cam tâm bị lợi dụng vì muốn học võ của hắn. Hắn chỉ việc lợi dụng nàng giúp hắn, nhưng hắn lại cự tuyệt . (*) tựa tiếu phi tiếu = cười như không cười

Vì sao? ! Chẳng lẽ không muốn lợi dụng nàng? ! Ngay cả phụ thân, muội muội, phu quân, vì lợi ích của mình, đều có thể lợi dụng nàng, đối với sinh tử của nàng không quan tâm. Lưu Cảnh công tử cùng nàng bất quá chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng lại không muốn lợi dụng nàng? Hơn nữa, là nàng cam tâm tình nguyện bị lợi dụng để đạt được mục đích của nàng, hắn thế nhưng cự tuyệt lợi dụng nàng? ! Nàng không rõ hiện giờ cảm giác trong lòng mình là như thế nào. Lạc Khuynh Hoàng chỉ biết thời điểm Lưu Cảnh công tử ôn nhu nói ra, “Ta không cần lợi dụng ngươi cái gì” , lòng của nàng rung động. Đó là một loại cảm động cùng ấm áp sau khi trải qua việc bị lợi dụng, nghe thấy có người thế nhưng cự tuyệt việc nàng cam tâm tình nguyện bị lợi dụng .

Lưu Cảnh công tử cũng nhìn Lạc Khuynh Hoàng. Không thể phủ nhận, hắn xác thực cần lợi dụng thế lực phủ đại tướng quân, đây cũng là nguyên nhân lần trước hắn thả Lạc Khuynh Hoàng rời đi. Nhưng thời điểm Lạc Khuynh Hoàng nói ra câu nói kia, nhìn thấy trong đôi mắt kia là lạnh lẽo, tuyệt vọng cùng tự giễu, không hiểu sao hắn liền cảm thấy đau lòng, cơ hồ thốt ra lời nói không cần lợi dụng nàng. Hai người lặng im nhìn nhau. Ai cũng không nói gì. Lạc Khuynh Hoàng một lần nữa đánh giá Lưu Cảnh công tử. Nhưng nửa chiếc mặt nạ màu bạc đã che lấp hơn phân nửa dung mạo của hắn, thậm chí ngay cả mâu trung đều thấy không rõ lắm. Chỉ có thể nhìn thấy khóe môi hơi hơi giơ lên của hắn.

Quanh thân hắn tràn ngập hơi thở tà mị không thể kiềm chế. Nhưng bên trong hơi thở tà mị không thể kiềm chế kia, rõ ràng lại cất dấu cái gì đó, giống như cảm giác cô đơn tuyệt vọng cùng xa cách. Lưu Cảnh công tử cũng lặng im nhìn kỹ nữ tử trước mắt. Mặt mày nhu hòa tinh xảo giống như bước ra từ trong tranh. Đôi con ngươi u hắc sáng lạn giống như vì sao, chiếc mũi khéo léo tinh xảo, phía dưới là hai cánh môi xinh đẹp, một nữ tử nhìn có vẻ nhu nhược như vậy, lại ẩn chứa sức mạnh cường đại dẻo dai. Khiến cho hắn cảm thấy nữ tử này giống như một gốc hàn mai đầy phong sương nhưng vẫn sừng sững không ngã, nở rộ ở trong băng thiên tuyết địa yêu dị mà cô tuyệt. Cái loại cô tuyệt sầu bi này, lại khiến hắn có cảm giác không phải là giả vờ.

“Bất quá, tập võ cũng không phải là chuyện dễ dàng. Hoàng nhi nếu là thật sự muốn học, trước hết phải chịu được khổ mới được.” Trầm mặc hồi lâu, Lưu Cảnh công tử dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc, nhíu mày nhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng. Khóe môi Lạc Khuynh Hoàng lộ ra một chút ý cười, kiên định nói, “Khuynh Hoàng không sợ chịu khổ, Lưu Cảnh công tử đây là đáp ứng rồi?” Từng trải qua cảm giác muội muội cùng phu quân phản bội, phụ thân vứt bỏ, cảm giác đau đớn khi đại ca chết cùng khi chính mình chết, nàng còn sợ khổ cái gì a ? !

“Về sau mỗi ngày giờ hợi. Ta tới nơi này dạy ngươi.” Lưu Cảnh công tử nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, liền cười nói. Hắn không hỏi vì sao nàng phải học võ, cũng không hỏi bi thương cùng thê tuyệt của nàng từ đâu mà có. Mỗi người đều có bí mật không muốn người khác biết, không phải sao? “Khuynh Hoàng xin đợi sư phụ.” Lạc Khuynh Hoàng nghe Lưu Cảnh công tử nói, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, thời điểm nàng bị Quân Kiền Linh bóp yết hầu bắt uống thuốc phá thai, nàng liền thề, nếu có thể trọng sinh làm người, nàng nhất định phải tập võ, như vậy mới không còn tình huống không có chút năng lực phản kháng.

Lưu Cảnh công tử nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, khóe môi giơ lên ý cười, nhíu mày nhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng, nói, “Không cần gọi ta sư phụ. Ta không thích.” Lạc Khuynh Hoàng thấy Lưu Cảnh công tử yêu cầu giống như trẻ con, không khỏi kinh ngạc nâng mắt, hỏi, “Vậy ngươi hy vọng ta gọi ngươi như thế nào?” “Vũ.”

Lưu Cảnh công tử gợi lên ý cười, trong đôi mắt đào hoa hẹp dài hàm chứa vài điểm trêu tức, lại đến gần Lạc Khuynh Hoàng vài bước, trong lúc đó khoảng cách giữa hai người có chút ái muội, Lưu Cảnh công tử khẽ cười nói, “Vậy gọi ta Vũ đi.” “Vũ.” ? Lạc Khuynh Hoàng mặt không đổi sắc gọi cái tên đơn độc lại tràn ngập ái muội này. Chưa từng có người biết Lưu Cảnh công tử gọi là gì, thế nhân đều chỉ gọi hắn là Lưu Cảnh công tử. Vũ, là tục danh của Lưu Cảnh công tử sao?

Nhìn thấy bộ dáng mặt không đổi sắc của Lạc Khuynh Hoàng, Lưu Cảnh công tử khẽ buông tay, tựa hồ rất là bất đắc dĩ. Trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy có chút thất vọng, ngay cả chính hắn cũng không hiểu được thất vọng này từ đâu mà đến. Thân là Lưu Cảnh công tử, hắn lạnh lùng tà mị. Hắn không nói cho bất luận kẻ nào biết tên của hắn, mặc dù thời điểm hắn lấy cái thân phận kia sống, cũng chưa từng để cho người khác gọi hắn như vậy. Tại sao lại thốt ra để cho Lạc Khuynh Hoàng gọi hắn như vậy đâu? Là do cảm thấy thú vị ? ! Hay là do thương tiếc không hiểu từ đâu mà đến kia,không hiểu thất vọng kia từ đâu mà đến. Vì sao, phản ứng, biểu tình của nữ tử này, thế nhưng có thể ảnh hưởng đến nỗi lòng của hắn ?

Chỉ cảm thấy trong lòng có chút phiền muộn. Lưu Cảnh công tử mở ra chiết phiến, ra vẻ tiêu sái quạt. Lạc Khuynh Hoàng không rõ Lưu Cảnh công tử vì sao đột nhiên bày ra bộ dáng thực phiền muộn, không khỏi mở miệng hỏi nói, “Ngươi làm sao vậy? Giống như đột nhiên thực phiền muộn?” Lưu Cảnh công tử huy cây quạt bị tay kiềm hãm. Nàng nhìn ra hắn thực phiền muộn? ! cảm xúc của hắn luôn luôn nội liễm, chưa bao giờ để cho người khác nhìn ra nửa phần nỗi lòng, ở nàng trước mặt, thế nhưng không tự giác dỡ xuống ngụy trang? !

Đáng sợ! Hắn đây là làm sao vậy? “Không có việc gì. Ta đi trước. Ngày mai giờ hợi, tại đây chờ ta.” Lưu Cảnh công tử cơ hồ giống như chạy trốn, vận dụng khinh công ly khai san của Lạc Khuynh Hoàng . Lạc Khuynh Hoàng không hiểu nhìn Lưu Cảnh công tử rời đi, cũng không quản hắn rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Nàng chỉ biết là hiện tại nàng đã thành công bái Lưu Cảnh công tử làm sưu phụ, như vậy vấn đề võ công sẽ không còn phải lo lắng. Nàng không cầu có thể đối phó thiên quân vạn mã, chỉ cầu ở trước mặt địch nhân không đến mức không có năng lực tự bảo vệ mình.

Đương nhiên, trừ bỏ võ công còn xa mới đủ. Mưu lược, y lý. Mọi cái nàng cũng sẽ phải tinh thông. Hai kiếp làm người, không ai so với nàng càng thêm rõ ràng, cầm kỳ thư họa, thi từ ca múa, những cái kia đều là vô dụng. Bất quá chỉ dùng để lấy lòng nam nhân mà thôi. Mà nam nhân, hoàn toàn là không thể tin tưởng. Nữ nhân nếu là không tự cường, nghĩ dựa vào nam nhân, như vậy liền nhất định nàng ta thật đáng buồn. Nàng đã muốn thật đáng buồn một lần, lúc này đây, nàng không cần dựa vào bất luận kẻ nào, nàng muốn dựa vào lực lượng của chính mình, hảo hảo còn sống!

.