Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đích Nữ Cuồng Hậu - Chương 36

Chương 36. Kết thù oán cùng công chúa

Edit: Tiếu Tiếu Chúng nữ tử vây lại cùng một chỗ, mỗi người đều là thân phận lừng lẫy, trong khoảng thời gian ngắn, cũng là đưa tới không ít người đứng nhìn. Một nam tử mặc áo choàng màu hồng phấn, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên một tia kinh diễm, lăng lăng nhìn Lạc Khuynh Hoàng, mâu trung hiện lên trắng trợn ái mộ cùng tình dục.

Đứng ở bên cạnh nam tử là một nữ tử ăn mặc vô cùng đẹp đẽ quý giá, nàng ta chú ý tới ánh mắt nam tử, lại nhìn Lạc Khuynh Hoàng, mâu trung hiện lên một tia ghen tị, giọng căm hận nói, “Lưu Tử Hiên, bản công chúa đang ở trong này, ánh mắt của ngươi lànhìn về đâu? !” “Tất nhiên là ở trên người công chúa.” Lưu Tử Hiên nghe được nữ tử bên cạnh nói, lập tức gợi lên một nụ cười ngả ngớn cùng ta khí, hướng nàng kia nói, nhưng lạinhịn không được dùng khóe mắt liếc về Lạc Khuynh Hoàng. Nàng kia nhìn thấy ánh mắt của Lưu Tử Hiên, không khỏi tức giận trong lòng, nhưng vẫn nhẫn lại tức giận, gợi lên một nụ cười oán độc, nói, “Bên kia thật nhiều người, chúng ta đi xem một chút đi.”

Lưu Tử Hiên chính là hận không thể gần một chút, để nhìn rõ hơnLạc Khuynh Hoàng, nghe thấy nữ tử nói như thế, tự nhiên là vui vẻ đáp ứng. “A, Khuynh Quốc, vị cô nương xinh đẹp bên cạnh ngươi là ai a?” Nàng kia mang theo vài phần địch ý mở miệng, ánh mắt không chút thiện ýnhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng. Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên nhìn lướt qua người mới tới. Nam tử chính là con trai của công bộ thượng thư Lưu Hạo ,Lưu Tử Hiên, xưa nay ngả ngớn vô độ, có tiếng là hoa hoa công tử. Nhưng người nàyvừa có quyềnthế, lạivừa có cái túi da không tồi(*), thế nên vẫn có rất nhiều tiểu thư quan gia rơi vào cạm bẫy.

(*)túi da không tồi = Ý chỉ là có dung mạo rất tốt Gần đây, hắn đang cùng tam công chúa Quân Ngữ Yên qua lại. Quân Ngữ Yên chính là do chính cung hoàng hậu sinhra, cậu lại là đương triều thừa tướng, địa vị tự nhiên so vớicông chúa khác thì càng thêm cao quý, bởi vậy không khỏi có chút kiêu căng. Mới vừa rồi nhìn thấy Lưu Tử Hiên rất có hứng thú với Lạc Khuynh Hoàng, liền cố ý lại đây muốn chế nhạo Lạc Khuynh Hoàng một phen. Lạc Khuynh Quốc nhìn thấy Quân Ngữ Yên tựa hồ có địch ý với Lạc Khuynh Hoàng, không khỏi nghi hoặc, theo đạo lý đây là lần đầu tiên Quân Ngữ Yên gặp Lạc Khuynh Hoàng, sao lại có địch ý đâu? Bất quá nàng cũng mặc kệ nguyên nhân gì, Quân Ngữ Yên cóthân phận tôn quý, nếu có nàng ta làmchỗ dựa, nàng sẽ không sợ Lạc Khuynh Hoàng, nghĩ đến đây, nàng cũng không có ý tốt đáp lại.

“Nàng là muội muội của ta .” Lạc Khuynh Hoàng chính là lẳng lặng đứng ở một bên. Mâu trung mỉm cười, lạnh nhạt tự nhiên nhìn bọn họ. Lạc Vân Chỉ nhịn không được muốn tiến lên, lại bị Lạc Khuynh Hoàng ngăn cản xuống dưới. “Nhìn thấy bản công chúa thế nhưng lại không hành lễ?” Quân Ngữ Yên nghe Lạc Khuynh Quốc nhẹ nhành giới thiệu như thế, lập tức cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là thứ nữ phủ đại tướng quân phủ, liền lạnh giọng quát.

Người chung quanh đều bị Quân Ngữ Yên đột nhiên quát lớn làm hoảng sợ. Nhưnge ngại thân phận tôn quý của Quân Ngữ Yên, ai cũng không dám nói thêm gì. Lưu Tử Hiên đứng ở bên người quân Ngữ Yên, tuy có tâm cứu mỹ nhân, nhưng cũng không có lá gan kia. Khóe môi Lạc Khuynh Hoàng gợi lên ý cười thản nhiên, con ngươi trấn định nhìn Quân Ngữ Yên, cười nói, “Vì sao phải hành lễ?” Nguyên bản Quân Ngữ Yênbất quá chỉ là muốn hạ chút mặt mũi của Lạc Khuynh Hoàng, khiến cho Lưu Tử Hiên biết ai mới là công chúa tôn quý. Nhưng thật không ngờ, Lạc Khuynh Hoàng thế nhưng kiêu ngạo nói một câu như thế.

“Lớn mật! Tiểu thư phủ Đại tướng quân chẳng lẽ lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩanhư thế này sao? !” Thần sắc Quân Ngữ Yên khẽ thay đổi, lông mi nhíu lại, ánh mắt trừng lớn, một bộ cả vú lấp miệng em bộ dáng. Lạc Khuynh Hoàng như trước thần sắc thanh nhã, khóe môi ý cười thản nhiên, nói, “Bách hoa thịnh yến chính là dân gian tụ hội. Vốn là chẳng phân biệt được tôn ti, tại sao hành lễ thuyết?” Mọi người ngoài miệng không nói, trong lòng cũng là đồng ý Lạc Khuynh Hoàng trong lời nói. Đều cảm thấy quân Ngữ Yên ỷ thế hiếp người, có chút quá đáng. Nhưng là cũng là giận mà không dám nói gì.

Quân Ngữ Yên cũng không phải ngốc tử, chung quanh khe khẽ nói nhỏ nàng cũng cảm giác được, lập tức càng thêm tức giận, điêu ngoa nhìn Lạc Khuynh Hoàng, nói, “Bản công chúa mặc kệ nhiều như vậy, ngươi nhìn thấy bản công chúa nên hành lễ!” “Tỷ tỷ, tam công chúa dù sao thân phận tôn quý, ngươi xem ngươi không bằng là được cái lễ đi, miễn cho người ta nói chúng ta đại tướng quân phủ đi ra tiểu thư không hiểu cấp bậc lễ nghĩa a.” Lạc Khuynh Thành sợ hãi lôi kéo Lạc Khuynh Hoàng ống tay áo, thanh âm tuy rằng không lớn, lại làm cho người chung quanh nghe xong cái rõ ràng. Vốn thiên hướng Lạc Khuynh Hoàng nhân lập tức cảm thấy, Lạc Khuynh Thành nói cũng không có sai. Tuy rằng bách hoa thịnh yến không có hành lễ này quy củ, nhưng là luận cấp bậc lễ nghĩa, Lạc Khuynh Hoàng xác thực hẳn là hành lễ, hành cá lễ cũng không ăn cái gì mệt, cần gì phải như vậy tính toán chi li.

Khóe môi Lạc Khuynh Hoàng gợi lênmột chút ý cười thản nhiên, mâu trung nhanh chóng hiện lên một tia hàn quang, Lạc Khuynh Thành này muốn dùng chiêu mượn đao giết người, nhưng thật ra là dùng không sai. Mặt ngoài làkhuyên nàng không cần sinh sự, kỳ thật cũng là ám chỉ nàng không hiểu quy củ, tính toán chi li, kỳ thực là châm chọc nàng, lại lấy lòng Quân Ngữ Yên, muốn mượn Quân Ngữ Yên đến đối phó nàng, hạ thấp uy phong của nàng. “Ta thấy Khuynh Thành ngươi là bị hồ đồ đi, ngay cả cấp bậc lễ nghĩa đều không nhớ rõ ?Trước đó vài ngày Hoàng thượng mới tứ phong ta là Khuynh Hoàng quận chúa, theo đúng luật lệ, quận chúa cùng công chúa có cùng một phân vị, ta vì sao phải hướng tam công chúa hành lễ?” Lạc Khuynh Hoàng gợi lên một chút ý cười ôn hòa, hướng Lạc Khuynh Thành nói. Lời này nhìn như là cùng Lạc Khuynh Thành nói chuyện, kỳ thật cũng là nói cho mọi người nghe. Nhân tiện chứng minh nàng không phải không hiểu cấp bậc lễ nghĩa mà là làm đúng cấp bậc lễ nghĩa. Thứ hai nàng là muốn nói cho mọi người, thân thế cao quý của nàng, nàng không chỉlà đích nữ phủ đại tướng quân, mà còn là quận chúa hoàng thượng ngự ban.

Quân Ngữ Yên nghe thấy lời nói của Lạc Khuynh Hoàng, mâu quang hơi lóe sáng, nguyên bản nàng nghĩ là thứ nữ nhà ai,thật không ngờ lại là người phụ vương cực kì sủng ái, còn khen ngợi nàng là đệ nhất mỹ nhânCẩm quốc Lạc Khuynh Hoàng. Là Lạc Khuynh Hoàng cũng liền thôi, cư nhiên nàng ta còn được phong làm Khuynh Hoàng quận chúa, đây là chuyện tìnhkhi nào a, nàng như thế nào không biết? ! “Quận chúa? Bản công chúa như thế nào không có nghe nói qua, ai có thể làm chứng a? !” Quân Ngữ Yên nhíu mày, thái độ kiêu ngạo nói.

Lúc Quân Vũ Thần tứ phong chính là truyền ý chỉ đến phủ đại tướng quân, vẫn chưa chiêu cáo thiên hạ. Bởi vậy người khác cũng khôngbiết được. Lạc Khuynh Hoàng nghe thấy Quân Ngữ Yên nói, mâu quang vừa chuyển, khóe môi gợi lên một tia lãnh ý, đang định phản bác, lại bị một đạo tiếng nói tà mị giành nói trước, “Bản điện có thể làm chứng.” Ánh mắt của mọi người đều tụ tập đến chỗ phát ra thanh âm. Hồng y tà mị như hỏa diễm, dung nhantuyệt mỹ yêu dị, mang theo vẻtươi cười đầy cuồng ngạo đến không kiềm chế được.

“Thất,Thất đệ?” Quân Ngữ Yên nhìn thấy Quân Khuynh Vũ đến, tựa hồ có chút sợ hãi. Quân Ngữ Yên cho tới bây giờ không coi ai ra gì, kiêu căng vô cùng, nếu nói người có thể khiến nàng sợ hãi, trừ bỏ hoàng thượng cùng hoàng hậu, thìchỉ có Quân Khuynh Vũ . .