Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Diệp Quải Đông Nam Chi - Chương 44

44



Cách mấy tháng mới về đến trong nhà, trong lòng Nam Cung Nhã có vài phần cảm giác “Cảnh còn người mất.”

Nghe người hầu nói Nam Cung gia trên dưới mạnh khỏe, Nam Cung Nhã liền an tâm đi tới khuê phòng mình ở trước kia. Nha hoàn bên người nàng từ nhỏ hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, thay y phục. Cuối cùng, Nam Cung Nhã đứng ở trước gương đồng tỉ mỉ đánh giá bộ dạng của mình một vòng. Bộ dáng vẫn là nguyên lai bộ dáng, trang điểm cũng giống như ban đầu đã từng, mà ngay cả khí chất quanh người, động tác giơ tay nhấc chân cũng giống với ngày xưa, độc nhất vô nhị.

Nhưng...

Vẫn có chút gì không quá giống nhau.

Mà ngay cả nha hoàn đứng ở hai bên cũng nhìn nàng chằm chằm hồi lâu.

Nam Cung Nhã liếc các nàng một cái: “Có cái gì không đúng sao?”

“Không...” Nha đầu tính cách tương đối hoạt bát cướp lời, mở miệng trước: “Chính là cảm thấy tiểu thư so với trước đây càng đẹp mắt. Đây cũng không phải nói êm tai để khiến tiểu thư vui vẻ, đây chính là lời nói thật!”

“Đúng đứng, cũng không nói ra được cụ thể là đẹp chỗ nào, chính là cảm thấy .... chỗ nào cũng đẹp.”

Nam Cung Nhã cười, trừng mắt liếc nhìn các nàng một cái: “chỉ biết nói bừa!”

Có thể nói nàng thay đổi cũng không chỉ có nha hoàn mà thôi.

Chờ đến khi sửa soạn chỉnh tề đi đến gặp nhị thẩm của nàng, Nam Cung phu nhân cũng gặp được tình trạng không sai biệt lắm. Nam Cung phu nhân ngồi ở chính đường uống trà, thấy nàng tiến vào thỉnh an, nhìn kỹ nàng, gật đầu nói: “Trổ mã rất hảo. Thoạt nhìn ngươi một chuyến xuất môn này, tựa hồ có biến hóa không nhỏ.” 

Nam Cung Nhã hi hi ha ha bước qua: “Có chỗ nào biến hóa đâu, chất nữ không phải vẫn như cũ! Nhị thẩm thẩm, chất nữ nói với thẩm thẩm, chất nữ nhận thức một người đối đãi với mình đặc biệt tốt, nàng...”

Nam Cung phu nhân ho nhẹ hai tiếng, nhưng cắt đứt chuyện Nam Cung Nhã vừa nói dở, sắc mặt cũng không hòa hoãn như lúc trước.

“Nếu đã trở lại, có chút chuyện ta không thể không nói. Ngày xưa ta còn hay nói nhị thúc ngươi quản giáo quá nghiêm. Y như tính tình của ngươi, cho dù ngươi cso hồ nháo tùy hứng như thế nào, chỉ cần ngươi khống làm ra sai lầm gì lớn, ta đều thay ngươi che lấp. Nhưng ngươi lần này cũng thật sự quá kỳ cục! Một khuê các chi nữ chưa gả thế nhưng cùng người trốn ra ngoài! Ngươi... “ Nam Cung phu nhân hơi dùng một chút, sắc mặt càng thêm nghiêm túc: “Ngươi có biết hay không, mấy ngày ngươi rời nhà, tam thúc, tứ thúc, ngũ thúc của ngươi cùng người bên ngoài nói thế nào hay không? Lời đồn đại có bao nhiêu khó nghe...”

Trực hệ dòng chính của Nam Cung thế gia chỉ cso hai người. Một là cha của Nam Cung Nhã, một người khác là nhị thúc của Nam Cung Nhã, Nam Cung Vô Nhai. Những người khác đều các chi thứ có huyết thống gần, còn có tam thúc, tứ thúc, ngũ thúc cùng vai nhánh khác. Nguyên bản Cha Nam Cung Nhã chính là con cả, thuận lý thành chương sẽ là người kế tục địa vị gai chủ, chỉ tiếc hắn thể yếu nhiều bệnh, không lâu thì qua đời. Về sau, nhị thúc của nàng, Nam Cung Vô Nhai liền thuận theo thừa kế gia nghiệp.

Chính là đến đời này huyết mạch trực hệ của Nam Cung thế gia loãng, chi thứ phát triển lớn mạnh, cơ hồ khống chế hơn nửa gia sự trong tộc. Mấy người... tam thúc, tứ thúc, ngũ thúc linh tinh vẫn là người cực không an phận, vẫn mong ước địa vị gia chủ như hổ rình mồi.

Từ sớm bọn họ liền ngầm thả ra lời đồn trong gia tộc, châm ngòi thổi gió, vừa nói Nam Cung Vô Nhai là người bình thường, vô năng, chỉ sợ sẽ rất nhanh đem Nam Cung thế gia làm hỏng. Còn nói cha của Nam Cung Nhã bị chết kỳ quái, không cẩn thận đó là do Nam Cung Vô Nhai ngầm hạ độc thủ, để chính mình lên làm gia chủ. Sau lại đợi đến khi Nam Cung Nhã lớn dần lên, bọn hị còn nói Nam Cung Vô Nhai tâm tư kín daod, vì bảo vệ địa vị gai chủ của mình không tiếc lợi dụng đám hỏi của chất nữ cùng Thượng Quan thế gia, cấu kết ngoại nhân, mưu dồ gây rối.

Những năm gần đây, Nam Cung Vô Nhai một mặt sự lý chuyện bên ngoài, mặt khác lai âm thầm cùng nội bộ đối kháng, thật sự vất vả.

Nam Cung Nhã tự nhiên biết điều này từ nhỏ. Cho nên nàng mới giả ngu, đần độn sống, chỉ mong không gây thêm phiền toái cho nhị thúc đang bận sứt đầu mẻ trán của nàng.

Lúc này nghe nhị thẩm của nàng nói như thế, không cần nghĩ cũng biết nhừng lời này nọ có bao nhiêu khó nghe.

Chẳng qua lúc Nam Cung Nhã bây giờ không thể so với hò trước. Nàng đối chuyện này không hề có cảm giác nhiều lắm, ngược lại vẻ mặt không sao cả nói: “Bọn họ thích nói gì để cho bọn họ nói tốt lắm, dù sao sống chính là chất nữ, được hay không chỉ có chính mình biết. nhị thẩm thẩm nếu là nói đến thanh sanh của nữ tử, ta thật sự không để ý, chính là... Nếu chất nữ thật sự phá hủy nề nếp gia phong của Nam Cung thế gia, liền cầu Nhị thúc đem chất nữ trực xuất khỏi gia môn. Từ nay về sau ta nếu có chuyện gì, bọn họ cũng không còn xả lên người nhị thúc nữa.

“Nói hươu nói vượn!”

Nam Cung phu nhân cau mày khiển trách một câu.

Nhưng trong lòng nàng hơi hơi kinh ngạc. Những lời nàng nói lúc trước, vốn là còn có chút do dự. Nam Cung Nhã từ nhỏ trí tuệ, cũng bởi vì “còn nhỏ trí tuệ”, cho nên thực dễ dàng miên man suy nghĩ, một mình ngầm thương tâm khổ sở. Chính là lúc này không phải lúc nhỏ, Nam Cung Nhã luôn luôn nhu thuận nghe lời lại là ra việc “Bỏ trốn“. Nam Cung phu nhân thấy phải hảo hảo mà “Giáo huấn” mới được. Lúc nãy mới nhẫn tâm nói ra những lời đó.

Nguyên bản nha đầu bên ngoài thì sáng sủa hoạt bát nhưng bên trong nội tâm lại cẩn thận dè dặt, tổng sống ở trong hỏa sợ sầu lo, giống như đã thật sự thay đổi.

Nam Cung phu nhân quản lý gia vụ nhiều năm, là một người lợi hại như thế nào, chỉ trong nhay mắt liền đoán ra. Nhìn kỹ vẻ mặt mày của Nam Cung Nhã thật sự là bất đồng với ngày xưa. Còn nghĩ đến Nam Cung Nhã vừa vào cừa đã nói cái gì là “Nhân thức một người đối xử với mình đặc biệt tốt”, xem ra tin đồn bên ngoài hơn phân nửa là thật.

Nghĩ đến đây Nam Cung phụ nhân hạ quyết tâm, quyết ý trước tiên đi tìm Nam Cung Tụng, người ngay thương thân cận cùng Nam Cung Nhã để hỏi rõ ràng, liền thu liễm thần sắc, nói với Nam Cung Nhã: “Ngươi mấy ngày nay bôn ba, nếu đã trở lại, trước hết mấy ngày nay nghĩ ngơi cho tốt. Chuyện khác nói sau.”

Nam Cung Nhã có chút không nghe theo, bĩu môi là nũng, nói: “Thẩm thẩm, ngươi còn chưa nghe chất nữ nói hết đâu...”

“Chuyện của nam nhân tự nhiên có nam nhân đi quyết.” Nam Cung phu nhân không khách khí cắt lời của nàng: “Nữ tử chúng ta vẫn là ít đi can thiệp cho thỏa đáng.” Nói xong cũng không chờ Nam Cung Nhã phản bác, quay đầu chỉ một cái nha đầu: “Đưa tiểu thư về phòng nghỉ tạm.”

“Vâng.”

Nam Cung Nhã có một bụng chuyện muốn nói, kết quả một chứ cũng không nói ra được.

Quên đi!

Trực tiếp đi tìm Lưu Trưng, đem đến trước mặt nhị thẩm. Xem nàng còn có thể nào đẩy ra cửa đi, Nam Cung Nhã nghĩ như vậy, cũng không chờ nha đầu đưa đến, chính mình liền nhấc váy chạy ra ngoài.

Nam Cung phu nhân nhìn theo sau lưng nàng nhịn không được thở dài.

Tâm là đã trở nên phóng khoáng, nhưng tính tình nóng na nóng nảy nhưng vần một chút cũng không đổi.

Nhưng Nam Cung Nhã lại không thể tìn được người.

Trong phòng đích xác có người, nhưng cũng không phải là Lưu Trưng, mà là đại ca bất cẩu ngôn tiếu, Nam Cung Phong. Theo lý thuyết thì canh giờ này hắn hẳn là ở võ trương luyện võ, chỉ điểm cho hậu bối. Hôm nay như thế nào lại nhàn nhã ở trong sảnh uống trà đâu?

Bình thường Nam Cung Nhã rất là sợ đại co hưng thần ác sát của mình, nhưng hôm nay sự tình liên quan đến Lưu Trưng, nàng do dự thật lâu, vẫn là cố lấy dũng khí hỏi một câu: “Đại ca ca, Lưu Trưng, nàng... Nàng đi nơi nào?”

Nam Cung Phong khẽ nhích mi, nhìn nàn một cái: “Khoảng nửa cảnh giờ trước đã đi.” 

“Đi...?” Nam Cung Nhã mở to mắt: “Ngươi... Ngươi đem nàng đuôi đi? Ngươi...” Nam Cung Nhã “Ngươi” nửa ngày, trong lòng tức giận đến cực điểm, nhưng lại không dám phát tác, đành phải oán hận, quay người định chạy ra bên ngoài.

“Đứng lại!” Nam Cung Phong đem chén trà dặt mạnh xuống: “Trở lại cho ta!”

Nam Cung Nhã thật sự “Đứng lại”, nhưng nàng lại chết cũng không muốn “Trở về”, căm giận nhỏ giọng nói: “Ngươi rõ ràng cũng tính toán đem ta đuổi đi...”

Nam Cung Phong nhíu mày thành bánh quai chẻo.

Hắn rốt cuộc có chút hiểu được, vì sao lúc trước Nam Cung Tụng cợt nhã nói với hắn rằng cái gì “Nữ đại bất trưng lưu“.

Nam Cung Phong hừ lạnh một tiếng, đi vài bước tới bên cạnh Nam Cung Nhã.

“Ta không có đuổi hắn, chính là bây giờ hắn không có tư cách ở Nam Cung gia nói chuyện với ta.”

Nam Cung Nhã nửa hiểu nửa không, nhìn Nam Cung Phong: “Cái... Có ý tứ gì?” Nam Cung Phong lại vòng vo không đáp, hỏi ngược lại: “Ngươi cũng biết bên trong Hoài Diệp thành, Nam Cung gia chúng ta có bao nhiêu ngoại môn cùng ám cọc?”

Nam Cung Nhã nghi nghĩ, nói: “Đại khái.., Hơn hai mươi chỗ đi.”

“Nếu hắn có thể thắng thủ vệ ở những chỗ này, liền tự nhiên có thể trở về nói chuyện.” Nam Cung Phong thản nhiên nói.

Nam Cung Nhã nghe xong những lời này, đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo liền muốn chạy ra bên ngoài.

Chẳng qua lần này Nam Cung Phong chỉ đứng cách nàng một khoảng tay, vì thế Nam Cung Phong duỗi tay ra đã đem nàng kéo lại.

Nam Cung Nhã liều mạng dạy dụa nhưng....

Vô ích.

Nam Cung Phong cũng không giận, chính là nhẹ nhàng nói ra một câu: “Mấy ngày nay, ngươi nếu dám bước một bước ra khỏi nhà, nàng liền tính thua. Cả đời cũng đừng nghĩ muốn bước vào Nam Cung gia.”

Nam Cung Nhã sắp bị tức đến phát khóc!

Sao có thể có quy định không giảng đạo lý như vậy! Đại ca ca của nàng đúng là ác ma ăn tươi nuốt sống!

Nhưng là sau khi tỉnh táo lai, Nam Cung Nhã lại không nhịn được nghĩ rằng nều để cho Lưu TRưng đi khiêu chiến thủ vệ, có phải đại biểu cho Nhị thúc nguyện ý cho Lưu Trưng một cơ hội? Lúc trước nàng vô nghĩa phản cố trốn đi cùng Thượng Quan Sách Vân, chính là sợ Nhị thúc nàng nghĩ ra biện pháp ngạc nhiên cổ quái để gây sức ép. Chính là không nghĩ rằng, cuối cùng bị gây sức ép giống như biến thành Lưu Trưng...

Ở bên trong Hoài Diệp thành bố trí ngoại môn cùng ám cọc của Nam Cung gia. nàng cũng chỉ là nghe được nhị thúc cùng nhị thẩm vô tình đề cập đến trong vài lần. Về phần địa phương đó như thế nào, thủ vệ có bao nhiêu lợi hai, nàng một chút cũng  không biết.

Lưu Trưng... Cũng không biết rốt cuộc có thể thắng hay không...

Nam Cung Nhã cố gắng chấn định, lại hỏi một câu: “Vậy... Đại ca ca , ngươi cho nàng thời gian bao lâu?”

Nghe xong vấn đề này, sắc mặt Nam Cung Phong có chút cổ quái lên. Hắn hơi dừng một chút mới nói: “Vốn cho hắn thời gian là một tháng, bất quá...”

“Bất quá cái gì?”

“Hắn nói mười ngày.”

Mười ngày....

Thì phải nói rằng Lưu Trưng thật sự nắm chắc? Nam Cung Nhã đột nhiên có nửa hỉ nửa ưu.

Nam Cung Phong hình như nhìn ra lòng của nàng, lại bồi thêm một câu: “Nàng không phải có tin tưởng có thể đánh bại những người kia, mà là... Nàng nói không thể trì hoãn lâu lắm.”

Nam Cung Nhã choáng váng.

Đây là có ý gì?

Nhưng thật hiển nhiên, Nam Cung Phong cũng không tốt tính giống như Nam Cung phu nhân, trực tiếp kêu hai người hầu tới đây, đem Nam Cung Nhã áp tải về khuê phòng của nàng, hơn nữa hại người kia còn canh giữ ở ngoài cửa vện. Bày ra bộ dáng “Sinh ra chớ gần“.

Nam Cung Nhã lo âu lại bất an. Trước ở trong phòng đi tới đi lui, đem buồn bực táo bạo tính tình truyền cho mỗi người trong viện. Bọn nha hoàn cũng kinh hồn táng đảm, lại không một người dám mở miệng khuyên giải an ủi.

Đi tới đi lui, Nam Cung Nhã bất tri bất giác đi khắp cả sân, cuối cũng cũng về tới mái hiên, không hề có hình tượng đặt mông ngồi ở cửa thềm đá.

Nha hoàn tùy thân hầu hạ thấy nàng rốt cuộc không đi, nghĩ đến cảm xúc của nàng cuối cùng đã bớt, liền tiến lên nói chuyện cùng nàng.

“Tiểu thư, nghe nói người lần này ra ngoài đi rất nhiều nơi, chúng ta đều hâm mộ vô cùng.”

“...”

“Lần trước Tôn Thành bọ họ có đưa đến mấy bao đồ, nói là của tiểu thư người mua ở trong thành gì đó, bào chúng ta hảo hảo thu dọn. Tiểu thư, có muốn bây giờ đi xem, kiểm tra một chút?”

“...”

“Đúng rồi, trong mấy thứ đó còn có một cái hoa đăng rất xinh đẹp! Hôm qua Yến nhi tỷ tỷ nghe nói tiểu thư sắp về, đã đem hoa đăng treo lên trên! Tiểu thư mau ngẩng đầu lên nhìn xem, liền treo ở ngay mái hiên đâu...”

Hoa đăng...

Nam Cung Nhã đột nhiên giống như hoàn hồn, vọt một cái đứng lên, nhưng thật ra đem nha hoàn ở bên cạnh hoảng sợ.

“Đăng kia... Ở nơi nào?”

“Liền... Ngay ở bên trên. Tiểu thư.... vừa ngẩng đầu là có thể thấy rồi.”

Nam Cung Nhã nghe vậy ngẩng đầu, quả thực nhìn thấy dưới mái hiên lộ ra chiếc đèn.

Đúng là chiếc đèn lúc nàng cùng Lưu Trưng đi qua Dạ Đàm thành, Lưu Trưng đã tự tay tặng cho nàng ----------

Đạ Quỳnh hoa đăng.

Người ở Dạ Đàm thành nói rất đúng.... Dạ Quỳnh hoa hoa đăng, tặng cho hữu tâm nhân.

Dưới hành lang lúc này có gió nhẹ thổi, thổi qua khiến chiếc đèn hơi lung lay. Thật ra có vẻ càng giống như hoa thật.

Nam Cung Nhã nhìn xem hứng khởi, lại nghĩ tới rất nhiều chuyện về chiếc đèn này, Khi đó các nàng phải rời khách điếm, nói cái gì Lưu Trưng cũng không chịu mang theo chiếc đèn này. Nàng nhất thời tức giận, liền đi theo người hầu của Nam Cung gia. Nhưng mà đi ra ngoài được vài bước, nàng lại hối hận, không quay về lấy lại chiếc đèn này không thể.

Dạ quỳnh hoa đăng tặng cho hưu tâm nhân....

Là của Lưu Trưng tặng cho nàng.

Sao có thể khiến cho nó theo gió mà đi?

Chẳng qua, chuyện này nàng vẫn không có nói cho Lưu Trưng. Bởi vì Lưu Trưng về sau lại vì chuyện này mà lòng mang áy náy, tự tay làm một cây dạ quỳnh hoa trâm tặng cho nàng để bồi thường

Khi đó nàng rất sợ nếu nói ra việc này... Lưu Trưng sẽ đòi lại cây trâm hoa trở về.

Hiện tại ngẫm lại, thấy thật buồn cười.

“Chiếc đèn cũ nát này thực quý hiếm sao? Nhìn nó không rời mắt như vậy, chậc chậc.”

Phía sau truyền đến một tiếng cười cắt đứt suy nghĩ của Nam Cung Nhã.

.