Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Diệp Quải Đông Nam Chi - Chương 5

5



Lưu Trưng đi ra ngoài Kim Ngọc đổ phường, rất nhanh liền nhận ra Nam Cung Nhã.

      Nam Cung Nhã đích xác là vô cùng xinh đẹp. Mặt may tươi đẹp, tuyết phu phấn tai (da trắng má hồng), là một mỹ nhân khó gặp. Chính là khóc có điểm khó coi. Ánh mắt đỏ hồng, còn chứa nước mắt. Cái mũi nhăn thành một nắm. Giống như chú chó nhỏ cầu xin thương xót.

      Nếu hỏi làm sao Lưu Trưng nhận ra nàng...

      Bởi vì chỉ có Nam Cung Nhã, một tội nghiệp nữ tử mang theo bên người một cái bọc đứng ở dưới mái hiên cạnh cửa Kim Ngọc đổ phường. Một bên trốn tránh ánh mắt kỳ quái của người qua đương, một bên không ngừng nhìn cửa sòng bạc. Chờ thấy Lưu Trưng đi ra, nàng có chút chần chừ bước về phía trước từng bước nhỏ, nhưng lại rất nhanh lui về phía sau.

      Thoạt nhìn giống như thật phiền toái.

      Nhưng dù có phiền toái như thế nòa cũng phải đeo vào. Lưu Trưng trong lòng thở dài, lại nhìn nàng một cái lại nói: “Đi thôi.” Nam Cung Nhã nhỏ giọng: “Nga” một tiếng, cúi đầu thật cẩn thận đi theo phía sau nàng. 

      Đi lâu như vậy, sác trời đã có chút muộn. Xem ra không thể đi tiếp, chỉ có thể tìm chỗ nghỉ ngơi. Lưu Trưng nghĩ ngợi, lại quay về chỗ Phúc Lai khách điếm, nơi                Long Hưng tiêu cục ở. Phúc Lai khách điếm thật ra khá lớn nhưng bởi vì xây ở trên đường cái, cho nên có rất nhiều khách từ Nam chí Bắc, có chút hỗn loạn.

      Lưu Trưng hơi suy nghĩ một chút liền tính toán đi vào.

      “Này...”

      Phía sau có thanh âm nhỏ như ruồi giữ nàng lại.

      “Ân?”

      “Chúng ta có thể không ở chỗ này được hay không?” Nam Cung Nhã hít hít cái nũi, mở miệng nói.

      “Sao lại vậy?” Lưu Trưng không rõ.

      “Bọn họ...” Nam Cung Nhã co người lại, ánh mắt nhìn về phía đại đường bên trong khách điếm. Bên trong phần lớn là dân giang hồ phóng khoáng, ba đến năm người ngồi cùng một chỗ hoặc là nói chuyện tào lao hoặc uống rượu. Đột nhiên nhìn thấy Nam Cung Nhã, một mỹ nhân tế da nộn thịt, đại đa số tròng mắt của mọi người đều hướng lên nàng nhìn vài lần.

       Ánh mắt này...  làm cho Nam Cung Nhã rất không thoải mái.    

       “... Đang nhìn ta.” Thanh âm càng thêm nhỏ.

       Lưu Trưng vẫn không hiểu lắm: “Nhìn ngươi? Thì tính sao?” Là bởi vì hai bọn họ ăn mặc hết sức kỳ quái đi? Lưu Trưng ăn mặc cũ nát bẩn thỉu, Nam cung Nhã lại ăn mặc tinh xảo như một thiên kim tiểu thư. Hai người đi cùng một chỗ, Nam Cung Nhã vẫn thành thực theo sát phía sau Lưu Trưng. Thấy thế nào cũng thực...

       Thực quỷ dị, thực không thích hợp.

       ”Ngươi-----”

       Nam Cung Nhã tức giận không nhẹ, nhưng Lưu Trưng tựa hồ hạ quyết tâm muốn ở nơi này, xoay người liền vào khách điếm. Nàng vừa ủy khuất vừa khổ sở, nhưng đành phải theo vào.

     Cũng may tiểu nhị của Phúc Lai khách điếm thực thông minh, nhìn thấy Nam Cung Nhã bị mấy lỗ mãng hán tử nhìn không thoải mái, liềm mở miệng nói mang các nàng đi xem phòng trước. Chỉ là thần sác của hắn vấn không cẩn thận đê lọ ra đáy lòng nghi hoặc. Hai người này ăn mặc quả thực khác biệt nhau qua lớn, thật sự nhìn không ra quan hệ của hai người là như thế nào.

     Trong khoảng thời gian này, người tới Thanh Thủy tấn buôn bán không ít, cho nên phòng của Phúc Lai khách điếm không còn nhiều lắm. Chỉ cón một gian lớn cùng hai gian nhỏ. Gian lớn rộng rãi, sáng sủa. Ngoài bàn, giương tủ ở bên ngoài còn có bàn trang điểm cùng nguyên bộ ghế đẩu. Thậm chí phía sau bình phong còn có một cái thụy tháp.(gần giống như phản của Việt Nam mình)

Gian nhỏ thực ra không sai biệt lắm, đơn giản có giường và bàn. Nhưng giá một gian lớn hay là hai gian nhỏ thật sự có hơi đắt.

       Tiểu nhị hỏi: “Không biết khách quan muốn mấy gian phòng?” 

       ”Một gian.” Lưu Trưng đáp, lại liếc mắt nhìn Nam Cung Nhã đang bất mãn, nói: “Nga, nếu ngươi có iền liền thuê thêm một gian khác.”

       “....”

       Nam Cung Nhã định mở miệng lại cảm thấy sau lưng lạnh lẽo. Nàng nhìn lại, cạnh cầu thang có một trung niên nam tử, vẻ mặt đáng khinh nhìn chằm chằm nàng. Thấy nàng quay đầu liền lập tức huýt sáo một cái. Nàng nhìn lại Lưu Trưng ở trước mặt, tuy nhìn có chút bẩn thỉu, quần áo cũng rách nát nhưng dáng người cao gầy, thật có vài phần khí chất. Lại nhìn khuôn mặt này cũng thanh tú, xinh đẹp, mi phong vi đĩnh, sắc bén mang theo chính khí, ánh mắt cũng trong suốt sạch sẽ...

      Nam Cung Nhã nhanh chóng làm ra quyết định, vẻ mặt kiện định nói với tiểu nhị: “Một gian!” Dừng lại một lúc lâu, nàng bỏ thêm một câu: “Muốn gian lớn!” Lời còn chưa dứt, Nam Cung Nhã liền vọt đi vào trước, đem bọc ném, cả người nằm xuống ----- chiếm lấy giường trước.

       Lưu Trưng khóe miệng run rẩy nhưng vẫn không nói gì. 

       Tiểu nhị thật cẩn thận hỏi lại: “Một gian lớn?”

       ”Ân.” Lưu Trưng gật đầu đánh tay. 

       Nam Cung Nhã không có hình tượng nằm ở trên giường nhẹ nhàng thở ra, lại đi đến cửa gọi tiểu nhị, đưa cho hắn một thỏi bạc: “Mang cho chúng ta đồ ăn cùng nước ấm lên đây.”

       ”Hảo!” Tiểu nhị thấy bạc, cười đến không nhìn thấy mắt.

      Nam Cung Nhã quay đầu lại, chính là thấy Lưu Trưng cau mày.

       ”Bạc không phải để tiêu như vậy.”

       ”Bạc chính là dùng để tiêu đấy!”

       Quên đi, bạc của cô ta, muốn tiêu như thế nào liền tiêu như thế. Lưu Trưng không cùng nàng vô nghĩa. Nghĩ nghĩ, cuối cùng đi ra sau bình phong, thu thập thụy tháp một chút, chấp nhận chuẩn bị ngủ một tối.

        “Uy...” Nam Cung Nhã “Uy” xong, lại thấy Lưu Trưng nhăn mày thành một đoàn, vì thế nàng rất là cẩn thận hỏi một câu: “Ngươi... Ngươi tên là gì?”

         ”Diệp Lưu Trưng.”

         ”Diệp ...Cái gì...”

         ”Lưu Trưng.”

         Lưu Trưng vốn cho là tính tình mình rất tốt. Đại đa số thời điểm đều gặp biến không sợ hãi, nhưng gặp Nam Cung Nhã, cũng không biết vì cái gì, luôn có thể kích thích đáy lòng nàng nôn nóng. Vì thế, Lưu Trưng dứt khoát kéo tay Nam Cung Nhã. Ở trên lòng bàn tay của nàng viết ra hai chữ “Lưu Trưng” cho nàng xem.

      Bàn tay nhỏ bé của Nam Cung Nhã vừa mềm vùa ấm. Trong lòng bàn tay hơi có chút ẩm ướt.

      Tay của Lưu Trưng lại lạnh, cứng rắn viết mấy nét bút đã viết xong rồi. Nhưng nét bút viết ở lòng bàn tay Nam Cung Nhã. Lòng bàn tay ngứa ngứa buồn buồn... Còn có chút cảm giác kỳ lạ, ân?

Mới vừa rồi bị hắn cầm tay, còn... Còn viết chữ ở trong lòng lòng bàn tay nàng. Người trước mắt có chút lạnh lùng này có tên là 

   Lưu Trưng... Diệp Lưu Trưng? Cũng cũng được.

   Nhưng mà nam nữ thụ thụ bất thân a, cho dù có hôn ước. Cho dù có hôn ước nhưng mà, dù sao... Dù sao cái kia... Đây...

Nam Cung Nhã không hiểu sao cảm thấy hai gò má có chút nóng, nhăn nhó đóng mở miệng cả ngày cũng không nói ra được một câu.

      “Lại làm sao vây?” Lưu Trưng vẫn không buông lỏng lông mày của mình.

      “Ngươi có biết...”

      “Ân, Nam Cung Nhã.” Lưu Trưng vô cùng rõ ràng.

      “Nga.” Nam Cung Nhã tổng cảm thấy chưa nói hết lời định mở miệng nói tiếp, lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Tiểu nhị cầm bạc, làm việc rất lưu loát. Nam Cung Nhã lại hận nghiến răng. Nàng cong chưa nói ra suy nghĩ của mình đâu, thật vất vả mới lấy được dũng khí. Như thế nào tiểu nhị kia lại ở lúc mấu chốt cố tình đến đây?

     Lưu Trưng đứng dậy mở cửa, đem đồ ăn để trước mặt Nam Cung Nhã.

     Tiểu nhị trên mặt tràn đầy tươi cười: “Nhị vị ăn trước, nước ấm vẫn còn đang đun. Lúc cần chỉ việc gọi một tiếng, lúc nào cũng có thể mang lên.”

     Cánh cửa lại bị đóng lại. Trong gian phòng nhỏ chỉ còn lại hai người bọn họ.

     Nam Cung Nhã tổng cảm thấy không khí trở nên có chút xấu hổ. Nhưng xấu hổ ở đâu, nàng cũng không nói lên được. Bất quá nàng thấy Lưu Trưng xoay người muốn đi ra sau bình phong, vội vàng đưa tay kéo lấy ống tay áo của Lưu Trưng.

     Ngươi cũng... cùng ta ăn đi.”

     Lưu Trưng hơi chút giật mình, ngô một tiếng, ngồi xuống đối diện Nam Cung Nhã.

     Trên bàn bày thịt xào xả ớt, cá kho tàu, dưa chuột tôm bóc vỏ (chắc là nộm), canh cà, còn có cháo rau cải, đều là mấy món ăn thường ngày. Lưu Trưng nêm thử, hương vị bình thương không ngon bằng Tôn bà bà làm. Rau quả cũng không tươi như hái từ vườn ra. Bất quá nàng thật đói bụng, cũng không nói gì, ăn được vô cùng ngon miệng. 

     Nam Cung Nhã ở đối diện tựa hồ há miệng thở dốc. lại nhắm mắt lại.

     ”Nói đi.” Lưu Trưng mặt không chút thay đổi nhìn nàng liếc mắt một cái.

     ”Chúng ta...” Nam Cung Nhã lại không nói được nữa.

     Lưu Trưng gắp một miếng cà, bỏ vào trong miệng nhai rồi nuốt xuống, lại nhìn Nam Cung Nhã một cái: “Ngươi yên tâm, hôn thư kia không có giá trị.”

      Lưu Trưng rất có lòng tin, vì nàng là nữ nhân.

      “Vì... Vì cái gì?” Đây vốn là chuyện đáng giá để cao hứng đi, nhưng nàng như thế nào lại cảm thấy có chút khó chịu? Diệp Lưu Trưng đây là có ý gì a. Nhìn khắp giang hồ, ai không muốn lấy nàng, đại tiểu thư của Nam Cung thế gia! Nhưng ở trong mắt của Diệp Lưu Trưng, nàng lại... lại có vẻ chướng mắt?! Nhất là nàng mới bị vị hôn phu được đính hôn từ lúc còn nhỏ tùy tiện lấy làm tiền đặt cược, lúc sau lại bị Diệp Lưu Trưng một kẻ không biết từ đâu đến ghét bỏ...

      Nam Cung Nhã càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất! Đặc biệt vô cùng ủy khuất!

      “Ta và ngươi giống nhau.”

      “Giống nhau?” Nam Cung Nhã trừng to mắt, có ý tứ gì.

      “Nữ nhân.” Lưu Trưng lời ít mà ý nhiều. Lại gáp cho mình một miếng cà.

      Nhưng mà Nam Cung Nhã ở đối diện lại nhảy dựng lên: “Ngươi, ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi... Ngươi là nữ nhân! ! !”

      “Ân.” Lưu Trưng nhíu mày: “Như thế nào?”

      Nam Cung Nhã cẩn thận nhìn chằm chằm mặt của nàng nhìn hồi lâu, tiếp theo lại nhìn xuống dưới, xem ngực của nàng. Ngô, nhìn có điểm đoán không ra a...

      Lưu Trưng trên mặt ẩn ẩn có vẻ tức giận.

      Nam Cung Nhã quyết đoán thu hồi ánh mắt, đầu óc lại bắt đầu suy nghĩ: “Không... Không đúng a. Vậy ngươi... Như thế nào lại ký hôn thư?” Nam Cung Nhã đắm chìm ở trong khiếp sợ, một lúc lâu mới nói rõ ràng: “Không, không phải, cái kia... Có cái tiểu nha đầu xuống dưới bắt ta ký hôn thư ư!”

     ”Cho nên cái hôn thư kia không tính.” Lưu Trưng đưa xuống kết luận.

     Nam Cung Nhã thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

     Thẳng đến khi Lưu Trưng hỏi nàng: “Nhà ngươi ở đâu?”

     Nam Cung Nhã lại khiếp sợ, Diệp Lưu Trưng này thật sự là một tiểu tử, không biết cái gì cả ... A không, là một nữ nhân không biết gì cả a? ! Trên giang hồ có ai lại không biết tiếng tăm lừng lẫy của tứ đại thế gia? Nhưng nàng vẫn thành thật trả lời: “Ở phía đông, Hoài Diệp thành.”

     ”Chờ ta đi đến Giang Nam Cẩm Quỳ sơn trang trương rồi sẽ đưa ngươi quay về Hoài Diệp thành.”

      Lần này Nam Cung Nhã càng giật mình. Trực tiếp quên vùa rồi mình đối với Lưu Trưng nữ tử thân phân khiếp sợ, ngược lại trừng mắt hỏi lại: “Ngươi vì cái gì muốn đi Cẩm Quỳ sơn trang? Vì cái gì?”

      “Đi... nhìn xem.”

      Lưu Trưng liền cho ra một cái đáp án mơ hồ.

      Tiếp theo, hai người vô thanh vô tức hoài các loại tâm sự ăn xong bữa cơm này.

      Cơm nước xong Nam Cung Nhã lại ngồi không yên. Nàng nhìn chằm chằm Lưu Trưng hồi lâu. Cuối cùng là nghẹn ra một câu: “Uy, ngươi... Tính toán một đường đều mặc như vậy?”

   Lưu Trưng ngô một tiếng, mặc nam trang phương tiên, lại có thể giảm chút phiền toái. Thật sự không tồi.

    “Ta trả tiền, sau đó... Sau đó cùng ngươi mua một bộ nam trang đẹp một chút thay ra có được không?”

      Lưu Trưng vừa nghe những lời này đã nghĩ đến lời của Đại lão bản Kim Ngọc đổ phường nói qua. Nói Nam Cung Nhã “Trừ bỏ tiêu tiền cho trang điểm ăn mặc, một chút nội hàm cũng không có”, xem ra cũng không phải nói bậy.

      Vốn Lưu Trưng ăn mặc như vậy để khiến người không chú ý. Nhưng hôm nay mang theo một cái vừa dẫn theo chú ý lại phiền toái trên đường đi... Nếu nàng còn mặc kiểu rách rưới như thế này mới thật sự là dễ gây chú ý.

      Lưu Trưng thở dài: “Đi thôi.”

     Nam Cung Nhã rất vui vẻ, lại có thể đi dạo phố còn có thể chọn quần áo.

     Thanh Thủy trấn vào đêm thật náo nhiệt

    Trong tiểu trấn này không cấm đi lại vào ban đêm. Trên đường đâu đâu cũng có người, còn có các quán nhỏ thân thiện mời khách, chào hàng các laoị điểm tâm hoặc một chút thứ đồ trang trí thú vị.

     Nam Cung Nhã đi theo có chút cố sức, Lưu Trưng nhíu mày một lát. Ngừng chân chờ nàng vượt qua, rồi đưa tay cho nàng.

     “...”

     ”Ân.” Lưu Trưng nhíu mày.

     Nam Cung Nhã vẫn bất động.

     ”Cầm tay áo.” Lưu Trưng cuối cùng nghĩ ra bọn họ giả trang vẫn là “nam nữ có khác“. Chỉ sợ Nam Cung Nhã sợ người qua đường nói xấu.

      Nam Cung nhã cắn cắn môi, cầm lấy.

    “Đi.”

    Nam Cung Nhã liền cầm tay áo đi theo phía sau Lưu Trưng, bước từng bước xuyên qua ngã tư đường đầy tiếng náo nhiệt. Đi về phía trước sẽ không tự giác nhìn bóng dáng cao gầy trước mắt, có chút lạnh lùng, lại có chút không hiểu... Ân, làm cho người ta an tâm.

    Ánh sáng ở những ngọn đèn dầu bên đường... Tiếng la hét ầm ĩ của những người xung quanh ... dần dần phiêu tán. Giống như trên thế gian này chỉ còn có hai người bọn họ.

    Người kia đi ở phía trước, nàng sánh bước theo ở phía sau.

    ... Ôi chao, giống như... Chỉ tiếc... Người nọ là nữ nhân! Nữ nhân! Nàng thế nhưng mạc danh kỳ diệu cùng cái nữ nhân có hôn khế! Bất quá hoàn hảo nàng là nữ nhân nên hôn khế này không có giá trị. Nữ nhân này... 

     Nữ nhân này hẳn sẽ không khi dễ nàng hoặc chiếm nàng tiện nghi. Nói không chừng mình còn có thể khi dễ lại nàng.

    Tưởng tượng như vậy Nam Cung Nhã lại cao hứng lên.

.