Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Diệp Quải Đông Nam Chi - Chương 50

50



Nam Cung Nhã tuyệt đối không ngờ được, thân thể của mình lại kỳ diệu nhạy cảm như vậy.

Có lẽ là bởi vì, Lưu Trưng lúc này đang trêu trọc nàng, vuốt ve nàng, hôn môi nàng. Cảm giác của nàng càng trở nên nhạy cảm, thậm chí những nơi Lưu Trưng chạm vào rất nhẹ cũng có phản ứng, đều có thể cảm nhận thấy rất rõ ràng. Điều này làm cho nàng vừa cảm thấy thẹn, lại tựa như không nhịn được, bên trong nội tâm khát vọng được nhiều hơn.

Nam Cung Nhã không biết lúc này săc mặt ửng hồng của mình ở trong mắt Lưu Trưng có bao nhiêu kiều diễm, đôi mắt trong suốt như hồ nước có bao nhiêu câu nhân. Lưu Trưng chỉ cảm thấy Nam Cung Nhã giống như một đóa hoa không chịu nổi đứt gãy, làm cho người ta muốn thương tiếc,lại cũng muốn đem đùa bỡn chà đạp, nhìn xem có phải sau khi “tàn phá” sẽ trở nên đẹp hơn không.

Lưu Trưng hoàn toàn quên ý nghĩ ban đầu của mình “Chỉ là muốn ôm nàng ngủ một giấc“.

Trong mắt của nàng chỉ có thân thể trắng mịn mà đỏ ửng cảu nàng, trong tai cũng chỉ nghe thấy thanh âm động tình cuẩ nàng. Thân thể của Nam Cung Nhã dưới sự vỗ về chơi đùa của nàng khiến cho nó giống như hóa thành một hồ nước ôn nhu, lay động tâm thần,lại làm cho người ta trầm luân.

Đầu ngón tay của Lưu Trưng đã chạm đến nơi dính ướt của nàng.

Nhưng Nam Cung Nhã còn dư lại nửa phần tâm trí, e lệ đẩy ra, đi ngăn cản, chỉ là sự dãy dụa ở trong mắt Lưu Trưng xem ra lại giống như dục cự còn nghênh.

Lưu Trưng thu tay, nhẹ vuốt da thịt mền mại bên hông của Nam Cung Nhã.

Nam Cung Nhã không chịu nổi tê dại đau, ngứa, mất hết khí lực, rốt cuộc không thể động đậy, chỉ có thể tội nghiệp mở to mắt nhìn Lưu Trưng, hy vọng nàng có thể mêm lòng buông tha chính mình. Ai ngờ Lưu Trưng nhing thấy lại càng luyến tiếc buông tay, cúi người hôn xuống ánh mắt cảu nàng, chóp mũi, lưu luyến ở trên môi, ở nơi bí ẩn, lấy đầu gối xâm nhập, mở ra hai chân đang có ý kháng cự của Nam Cung Nhã.

“Lưu... Trưng... Thả... Thả ta...”

Nam Cung Nhã kêu lên đáng thương.

Lưu Trưng đưa tay dò xét xuống dưới.

Sờ về hướng về phía hở ra, lấy ngón tay từ bụng trượt xuống, chạm vào nơi nơi hai mảnh mềm mại, Nam Cung Nhã liền khó nhịn kêu to ra tiếng. Lưu Trưng liền dừng lại, tại chỗ kia chậm rãi nhu niệp , nghe thân thể Nam Cung Nhã theo điều khiển của nàng càng trở nên mềm mại. Hai chân nguyên bản bị nàng tách ra đột nhiên buộc chặt, mũi chân bất tri bất giác leo lên cẳng chân nàng, không ngừng bám lấy vuốt ve, tiếng thân ngâm cũng phập phồng không ngừng, nhưng lại khiến lòng của nàng thỏa mãn đến cực điểm.

Ánh mắt Nam Cung Nhã đầy mê loạn, đôi môi khẻ mở càng trở nên đỏ tươi, giống như thoa son vậy. Làn da nguyên bản trắng nõn giờ nhiễm một sắc đỏ. Xem xuống chút nữa, Lưu Trưng phát hiện một chỗ khác bị nhàng nhu lộng thật lâu cũng trở nên đỏ ửng, dưới này ướt mềm trơn dính, đã sớm vỡ đê, thất bại thảm hại. Nàng lấy một ngón tay thử thử ở huyệt khẩu, cùng lần trước không khác nhau lắm, chỉ cảm thấy mơ hồ như có lúc hút, giống như muốn nuốt lấy ngón tay của nàng.

Chắc là do nàng ngừng động tác, Nam Cung Nhã tuy rằng sớm thở dốc, cả người xụi lơ, nhưng lần này vẫn là cảm thấy hư không, cắn môi, lấy hai bên đùi cọ cọ cánh tay của nàng.

“Lưu... Trưng.”

“Ân?” Lưu Trưng nhìn nàng trong mắt có chứa ý cười.

Nam Cung Nhã nói không nên lời để cho Lưu trưng tiếp tục, rồi lại bất mãn bộ dáng của nàng khi chờ mình mắc câu. Trowng lòng lại cảm thấy ủy khuất, xấu hổ, giận dữ, chợt nghĩ tới một chủ ý. Mở mắt đi tìm, thế nhưng...

----------- lần này thật sự là ý thức được, chính mình nhìn thấy “Bộ dạng đem xiêm y cởi hết” của Lưu Trưng.

Từ trước Nam Cung Nhã chỉ biết Lưu Trưng thực gầy, nhưng lúc này nhìn lại, lại phát hiện nàng tuy rằng gầy, nhưng không nhỏ bé và yếu ớt. Nhất là thấy trước ngực nàng...

Khuôn mặt của Nam Cung Nhã vốn đang phát sốt, giờ lại càng nóng thêm.

Thừ dịp Lưu Trưng vô ý, Nam Cung Nhã đưa tay sờ lên, hướng tới nơi ưỡn ra của Lưu Trưng. ý tưởng của nàng thật ra cực kỳ đơn giản, lúc trước nguyên nhân khiến Lưu Trưng đột nhiên xoay người áp chế, chỉ sợ là do không cẩn thận huých vào ... chỗ kia, cho nên nếu lúc này lại là như vậy, Lưu Trưng có phải sẽ tiếp tục hay không? Nhưng nàng ở phía dưới, cảm thụ lại bất đồng. Nơi mềm mại kia rõ ràng mỗi nữ tử đều có, chính mình cũng có, nhưng chẳng biết tại sao, Nam Cung Nhã nắm trong tay lại cảm thấy xúc cảm rất tốt, không ngừng muốn đi vuốt ve, sớm quên ước nguyện ban đầu của mình.

Lưu Trưng bị nàng khiến cho có chút hoảng hốt, dưới tay đã quên mất nặng nhẹ, thân mình ép xuống, hai ngón tay liên tiếp từ huyệt khẩu xâm nhập vào.

Lần này vừa nhanh vừa vội, Nam Cung Nhã hoàn toàn không có phòng bị, chỉ cảm thấy có vật khác thường xông vào, có chút khó chịu, đến khi kịp phản ứng, đã thấy một trận đau chua xót như bị xé rách.

“A....”

Nam Cung Nhã hít một hơi lạnh, bụng dươi căng thẳng, hai chân không tự giác khép lại.

Lưu Trưng bị dọa không nhẹ, cảm thấy ngón tay thăm dò ở bên trong dũng đạo vừa chặt vừa nóng, lại thấy Nam Cung Nhã hoa dung thất sắc, đau đến sắc mặt cũng thay đổi, lại càng không dám lộn xộn.

“Nam Cung Nhã?”

“Đau... Đau...”

Nam Cung Nhã vừa sợ vừa hoảng, chỉ biết không ngừng kêu đau, trên trán đã xuất hiện một tầng mồ hôi.

Lưu Trưng tuy rằng không có kinh nghiệm, nhưng cũng cảm giác được nàng đang sợ hãi, đành phải một bên ôm lấy nàng, một bên cúi người hôn môi an ủi. Ngón tay ở trong thân thể nàng cũng không dám động.

Nam Cung Nhã ôm lấy Lưu Trưng, cũng hiểu được lúc nãy là do mình rất kích động, tâm liền chẫm rãi yên ổn xuống, nơi đó đau cũng dần dần trở nên có thể chịu được.

“Ngươi...”

“Ân?”

“... Đi ra ngoài.”

Lưu Trưng lại nhẹ nhàng hôn khóe môi của nàng, thấy sắc mặt nàng hơi hoãn lại, liền cẩn thận để ý phan ứng của nàng, cẩn thận rút ngón tay ra. Nhưng cố tình lúc rút ra lại va cham vào nơi sưng đỏ giữa hai cánh hoa, khiến cho Nam Cung Nhã lại không tự giác sợ run cũng ngâm khẽ.

Lưu Trưng cúi người ôm lấy Nam Cung Nhã, hôn hôn hai gò má của nàng.

“Ổn hơn nhiều không?”

“Ân...”

Tiếng trả lời này của Nam Cung Nhã nghe như thế nào cũng như là thân ngâm.

Lưu Trưng áp chế trái tim muốn nảy lên của mình, tính toán lau rừa thu thập sạch sẽ một chút, để cho Nam Cung Nhã sớm nghỉ một chút. Nhưng nàng còn chưa nói ra, Nam Cung Nhã lại đột nhiên nhỏ tiếng nói một câu gì đó.

Lưu Trưng nghĩ rằng nàng vẫn còn đau, liền cúi đầu hỏi: “Như thế nào? Chỗ nào không thoải mái?”

Mặt Nam Cung Nhã đột nhiên càng đỏ hơn.

“Nói mau.”

“Muốn hay không...” Tiếng của Nam Cung Nhã nhỏ như ruồi.

“Ân?” Lưu Trưng không hiểu.

“Lại... Thử lại một lần?”

Nam Cung Nhã sắp cắn nát môi của mình.

Lưu Trưng hơi hơi sửng sốt, Nam Cung Nhã xấu hổ đến mức đem mặt chôn ở trước ngực của nàng, đến khi Nam Cung Nhã kịp phản ứng thấy chính mình đụng phải nơi nào, thế nhưng cũng chỉ dừng lại một chút, tiếp theo liền đánh bạo gặm cắn lấy nó. Dù sao mình tránh mặt ở góc Lưu Trưng không nhìn thấy, phóng đãng thì phóng đãng đi, Nam Cung Nhã liền đem bình đánh vỡ.

Miệng của Nam Cung Nhã không biết nặng nhẹ, nhưng Lưu Trưng tuy bị nàng biến thành vừa đau lại vừa không thoải mái, nhưng trong lòng lại có nhiều ngọt ngào. Mỹ nhân trong ngực chủ động như vậy, Lưu Trưng tự nhiên không chút khách khí. Nàng lại một lần nữa điều chỉnh tư thế, để cho Nam Cung Nhã nửa dựa vào trong ngực nàng, lại chậm rãi cùng kiên định bắt đầu lại từ đầu. Vì sợ Nam Cung Nhã lại khẩn trương sợ hãi, Lưu Trưng lại nghiêm túc hôn môi vỗ về chơi đùa, chờ nghe thấy hơi thở của nàng dần hỗn loạn, thân ngâm dần nổi lên. Lưu Trưng đưa một ngón tay thử chậm rãi xâm nhập.

Lúc này tựa hồ thuận lợi hơn.

Nam Cung Nhã tuy rằng không tự giác cau mày, cảm giác được dưới thân vẫn có một trận khó chịu, nhưng tốt xấu nàng miễn cưỡng có thể nhẫn nhịn được. Lưu Trưng thử một hồi, thấy nàng vô sự liền chậm rãi ở trong đó giật giật.

Không biết chạm đến nơi nào , trong lòng Nam Cung Nhã trào ra một loại cảm giác kỳ dị.

“Lưu Trưng...” 

Ngay cả thanh âm của nàng cũng bị biến đổi.

Lưu Trưng hoảng sợ, nghĩ rằng lại làm đau nàng, liêng ngừng tay không cử động nữa, chỉ hỏi: “Đau sao?”

“Không... Không phải... Ngươi...”

Nam Cung Nhã nhíu mày nhìn Lưu Trưng thật lâu, thấy nàng vẫn là khó hiểu, liền tự mình xê dịch vị trí, theo cảm thụ lúc nãy tự mình cử động thân, giật giật. Chính là tự mình cử động, cảm giác... giống như không phải như vậy.

Lưu Trưng cuối cùng có chút hiểu được, liền giật giật ngón tay.

Thanh âm của Nam Cung Nhã đã có chút khàn khàn. 

“... Lưu... Trưng.”

“Ân...” 

Lưu Trưng nhân phản ứng của nàng dẫn tới một trận động tình,lại đem thân mình đè ép xuống.

Vừa nhanh vừa chậm, vừa sâu vừa cạn, làm cho thân thể nhẹ nhàng rung động, làm cho nhiệt độ bên trong trướng không ngừng ấm lên, ngay cả lời nói thì thầm đều trở thành thứ là người ta mê say.

Lưu Trưng không nhớ nổi khi nào mình dừng tay.

Nàng chỉ nhớ rõ cuối cùng Nam Cung Nhã cúi đầu khóc hướng nàng cầu xin tha thứ, nàng mới dần dần tỉnh táo lai. Hoàn hỏa, nàng tu luyện nội công, lại nghỉ ngơi một ngày, đến bây giờ cánh tay có chút tê dại nhưng vẫn có thể thức dậy nhấc người. Lưu Trưng đem giường dọn dẹp một phen, lại giúp Nam Cung Nhã lau người thay y phục, mới lại lần nữa nằm xuống.

Mà Nam Cung Nhã đã sớm mệt, ngủ được thật say.

Ngày hôm sau, tinh thần Lưu Trưng vẫn ổn, nhưng Nam Cung Nhã như thế nào cũng không chịu rời giường.

Thấy nàng vẫn còn cực kỳ mệt, Lưu Trưng cũng không kiêng dè cái gì, mặc quần áo tử tế xong, mở cửa gọi nha hoàn của Nam Cung Nhã đi vào dọn dẹp. Những cái khác cũng không có gì, chỉ là lúc thay trải giường...

Mặt trên vẫn còn một vệt đỏ sẩm.

Ngay cả người luôn lạnh lùng như Lưu Trưng cũng cảm thấy hết sức khó xử.

Nhưng nha hoàn ở Nam Cung gia không phải ai cũng có thể tùy tiện làm được, tuy rằng chính là đối mặt với “Chứng cứ phạm tội” không hề có liêm sỉ đề nói, thế nhưng mặt cũng không đổi sắc, tiếp tục thu dọn xong rồi đi xuống.

Lưu Trưng âm thầm nhẹ nhàng thở ra một hơi, liền sau đó nha hoàn đưa tới một bồn nước để rửa mặt chải đầu.

Lại đến bên giường một lúc, bộ dáng của Nam Cung Nhã còn thoáng chút tiều tụy, nhưng nhìn cũng chỉ là do ngủ không đủ nên bây giờ vẫn còn buồn ngủ. Lưu Trưng thay nàng lau mặt, đánh thức nàng uống hai bát cháo, lại thả nàng tiếp tục ngủ.

Ai ngờ Nam Cung Nhã vừa ngủ lại không hề có ý định thức dậy. 

Lưu Trưng ban ngày đợi ở trong phòng, thật sự là nhàm chán, đành phải cầm Lăng Vân kiếm ra phía sau viện luyện tập mấy lần.

Cũng không biết là nha hoàn trải giường trong lòng biết rõ chuyện xảy ra đã nói ra ngoài cái gì, toàn bộ buổi sáng cũng không có người đến viện quấy rầy các nàng. Đến giữa trưa lúc dùng cơm, nha hoàn lại bưng đồ ăn tiến vào rồi luim xuống, Nam Cung Nhã vẫn không chịu rời giường.

Lưu Trưng nhẹ nhàng thử qua, cũng chỉ phụng phịu nói vài câu.

Nhưng Nam Cung Nhã chính là dùng bộ dạng tội nghiệp trả lời nàng: “Ta... Không có khí lực, mệt mõi quá. Cả người đều đau.... Để cho ta ngủ thêm một chút...”

Lưu Trưng ngẫm lại đêm qua đích xác là có một chút quá, cũng không rất nhẫ tâm, đành phải dút cho nàng vài hớp cháo, chính mình thì ăn cơm.

Bất quá Lưu Trưng nghĩ, đến buổi trưa vô luận như thế nào cũng phải đem Nam Cung Nhã kéo dậy, bằng không cứ như vậy cả ngày, đến tối sao có thể ngủ được nữa?

Mặt khác trong lòng nàng lại nhớ tới chuyện khác, nàng có một chút chuyện phải làm rõ, tiếp theo, chỉ sợ hai người lại phải xa cách.

Tuy rằng trong lòng không tha, nhưng ngẫm lại việc mà chính mình phỉa làm tiếp thật sự không thích hợp mang theo Nam Cung Nhã. Thứ nhất là do Nam Cung Nhã không có năng lực tự bảo vệ mình, thiên tính lại đơn thuần khờ dại. Thứ hai thật sự là bởi vì bản thân mình còn không có năng lực cũng như không có tin tưởng có thể bảo vệ nàng. Như vậy, đối với nàng mà nói, lúc này Nam Cung Nhã ở lai Nam Cung thế gia mới là an toàn nhất đề cho người ta có thể thả tâm.

Lưu Trưng tính toán chờ mọi chuyện trong tay đều giải quyết, về sau lại đến đón Nam Cung Nhã.

Nói không chừng đến lúc đó cũng là lúc hai nhà thương nghị việc hôn nhân.

.