Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đóa Lan Rừng - Chương 19

.

Đi đến giữa chừng cầu thang thì chiếc đồng hồ bung ra một tiếng rè rè và bắt đầu đánh giờ.

Carol sững người.

Cô tưởng chừng sắp ngã lăn xuống phía dưới.

Tuy nhiên, cô phải bám vào tay vị vì đôi chân cứ muốn khuỵy xuống.

Mò mẫm trong bóng tối một lúc rồi cô cũng lần ra được tiền sảnh và dừng lại dõng tai nghe ngóng.

Cô Lolly đang đổ nước sôi vào bình trà, đặt lên mâm chiếc tách, hộp đường và ly sữa.

Trong một vài phút nữa cô sẽ mang khay ra.

Carol lặng lẽ nhanh chóng đến chiếc móc áo gỗ sồi, có tờ giấy 10 đô la.

Chắc có tiền nơi móc áo, cô Lolly đã nói như thế.

Carol nhón lấy tờ giấy bạc rồi bước đến cửa.

Tiếng cửa kêu kèn kẹt, bắp thịt cô co rút lại.

Cô ngoái về phía sau.

Cô Lolly đứng trước cửa nhà bếp nhìn Carol bước đi.

Cô ta khóc, đôi dòng nước mắt chảy trên gương mặt nhăn nhúm với hàm râu kỳ cục đến thê thảm.



Hai người phụ nữ nhìn nhau: nỗi sợ hãi, cảm tình trao cho nhau lấp đầy hố sau ngăn cách họ.

.

.

Thế rồi, Carol chạy thật nhanh mang theo nỗi mừng và nỗi đau đớn của cô Lolly.

Tiếng cưa xiết vào gỗ đâu đó gần nhà làm mất sự vắng lặng xung quanh.

Carol dừng lại tìm lối đi: một con đường cỏ mọc đầy dẫn đến một hàng rào sơn trắng.

Bên phía kia đường đi vào trong cát, có dấu xe xuyên qua nắng bụi.

Chỉ đi một đoạn ngắn thôi là tới đường cái, cô Lolly đã nói thế.

Tiếng cưa ngừng bặt: sự im lặng nặng nề dưới ánh nắng mặt trời chiếu xuống ngôi nhà.

Nhanh và dứt khoát Carol bước qua sân đến bốn bậc tam cấp ra đường.

Đến đây cô dừng lại để nghe ngóng.



Cô không trông thấy Sherill đã đi vòng sau một nhà chặn đường cô.

Ông ta đứng đấy vừa sợ hãi vừa tức giận như không tin vào mắt mình nữa.

Sau thân hình to lớn của ông ta là đường cái, là tự do.



- Cô quay về phòng ngay! Carol nhìn quanh rồi la lên:



- Không được động đến tôi.

Để tôi đi.

Ông không thể giữ tôi lại được.



- Cô không đi đâu hết.

Tôi không muốn thô bạo với cô nhưng nếu cô không nghe lời, tôi buộc phải dùng tới vũ lực.

Nghĩ đến phải chịu đau đớn lần nữa, Carol như muốn ngất đi, nhưng cô vẫn không nhúc nhích.

Khi Sherill thận trọng tiến tới, cô vẫn đứng im.

Ông ta nắm tay cô:



- Vào đi! Thế là Carol đánh mạnh, đập vào má Sherill k hông đau mà làm ông bất ngờ.

Sherill đã nắm được cô, chặn được những cú đánh đạp làm cô nghẹt thở.

Ông ta đập cô một cái, thêm lần nữa khiến cô muốn ngất xỉu và đành để ông ta lôi đi.

Đến tiền sảnh, Sherill sững người.

Cô Lolly đứng trước mặt ông ta, chĩa khẩu súng săn vào người.

Cô nói với giọng cương quyết:

- Thả cô ta ra.

Tex, tôi van anh.

Thả ra.





- Cất nó đi,

- Sherill càu nhàu

- Cô cũng điên nốt.

Cô Lolly chĩa nòng súng vào ngực Sherill:

- Anh đừng để tôi phải hạ anh,

- cô Lolly khẩn cầu, mắt lóe lên nỗi sợ hãi.



- Phải để cô ta đi.

Chúng ta không có quyền giữ cô ta lại đây!

Carol vùng thaót ra và chạy như con điên đến hàng rào trắng.



- Cô biết cô vừa làm gì không? Đồ con già ngu làm chuyện tình cảm.

Đáng lẽ tao không nên tin ở mày.

Ông nhìn theo Carol đang chạy bay biến.

Không thể đuổi kịp cô, nhhưng ông nghĩ ngay đến con chó.



Carol vẫn chạy mãi.

Chugn quanh cô, cây cối bụi rậm, cỏ cao vây cô như trong một mê cung.

Cô chạy mãi, càng xa ngôi nhà càng tốt, cô tưởng từ đây tới Mũi Gió Biển có xa là bao.

Cô chỉ biết chiếc Packard đưa cô đi rất lâu.

Nhưng có tiền thì cô có thể đi xe đò hay xe lửa.

Cô suy tính rằng bọn Sullivan chỉ đi trước cô ít phút.

Chúng có xe hơi nhưng chắc chúng không thể nào tìm ngay được Steve.

Magarth nhất định không bỏ Steve.

Cô có thể đến Mũi Gió Biển ngay trước khi bọn Sullivan tìm ra anh.

Bỗng cô sững người, tim đập mạnh.

Một tiếng chó sủa vọng lên phía sau.

Cô nhìn quanh cố tìm một cái gậy hay một vật gì đó.

Con chó đã trông rõ, thật to lớn, đen ngòm, dáng hung dữ, đuôi dài, mắt lóe sáng.

Cô nín thở không biết phải làm gì, như trong một cơn ác mộng.

Mặt trời chiếu xuống rọi cái bóng dài của cô như một ngọn giáp lao về phía con vật.

Thấy cô, con chó chạy chậm lại, từng bước một, mõm ngửi đất, đuôi căng ra, dáng đe dọa.



Carol như không còn thở nữa, căng mắt nhìn con chó, như cả thân mình đã thành đá.

Con chó lại đi chậm hơn nữa và nhe răng ra, những cái răng to tướng, nhọn hoắt trắng toát.

Lông nó dựng đứng lên, nó dừng lại, ngồi xuống, không biết có nên chồm tới không.

Carol coi như là dịp may cuối cùng để thoát, cố sức tìm cách cho con chó dừng lại ở đó.

Cô bước gần lại: con chó lùi lại phía sau như một khúc phim quay ngược.

Trong một phút cả hai nhìn nhau, thế rồi con chó cúp đuôi xuống, thái độ không còn vẻ quyết liệt nữa và bỗng nó quay lại phóng mình đi.

Carol thở phào khóc nấc lên.

o0o

.